Phần mặt mũi này khiến Lý tuần kiểm rất hài lòng, chiếu theo lời ông ta nói “Lý gia ở nơi Lâm Thanh này hơn một trăm năm, chưa từng phong quang qua như vậy”, đây là bởi vì quyền thế và của cải, Lý gia và Triệu Tự Doanh càng ngày càng thân mật, Lý tuần kiểm có lẽ còn giữ gìn mấy phần khoảng cách, nhưng Lý Ngọc Lương đã xem như một viên Nội Vệ rồi, đi theo Lôi Tài chạy đông chạy tây lo liệu việc lặt vặt, Lôi Tài đối với điều này cũng không mâu thuẫn, có Lý gia công tử ở đây, sẽ thêm được rất nhiều tiện lợi.
Chỉ có điều Tuần Kiểm Lý Khôn Nghĩa chưa từng nghĩ tới Lý Ngọc Lương lại nhiệt tâm với Triệu Tự Doanh tới nước này, lần này Lưu Dũng đi vào Lâm Thanh Châu, đầu tiên là là kiểm kê sự vụ Nội Vệ và Vân Sơn Hành bản xứ, sau đó gặp mặt với Lý gia. Thứ nhất là lễ tiết xã giao, thứ hai chính là trong lúc chuyển dời Liêu dân trên đường bộ kế tiếp, phải mời Lý gia ở phủ Đông Xương và phủ Tế Nam giúp đỡ nhiều hơn. Ở hai bên này mua ruộng đất và bố trí điền trang, Lý gia ra mặt càng tiện hơn. Đối với công tử Lý tuần kiểm, Lưu Dũng cũng không có giấu diếm mình muốn làm cái gì, chẳng qua mọi người đều không ngờ tới, Lý Ngọc Lương muốn đi theo tới Liêu Đông.
Ở trong mắt mọi người, hết thảy có cuộc sống ổn thỏa, thậm chí không tới vạn bất đắc dĩ thì không cần ra biển kiếm ăn. Trên biển gió to sóng lớn, ở nơi đó là cửu tử nhất sinh lại càng không cần nhắc tới người ở trên biển đều là hải tặc, giặc Oa, không phải thân phận lương dân, mà nơi chốn Lưu Dũng cần đi tới lần này là Liêu Đông đã bị giặc Thát Nữ Chân Kiến Châu khống chế, mấy loại nguy hiểm chồng chất này Lý tuần kiểm càng không bằng lòng ưng thuận.
- Cha, trên biển cũng không phải đầm rồng hang hổ, phủ Đăng Châu bên kia bao nhiêu người tới lui không ngừng, cũng không phải thái bình đấy sao?
- Cái gì thái bình. Hằng năm thuyền bè phủ Đăng Châu đi về hướng Liêu Đông có ba thành gặp phải bão lật úp, đây là hung hiểm bao lớn.
- Cha, không phải từng nói, đây là thủ đoạn Binh bị đạo Đăng Lai kiếm tiền sao? Sau khi báo lên tổn thất, của nổi này không phải mọi người chia lời rồi sao.
Mấy câu hỏi đáp khiến cho Lý tuần kiểm không còn gì để nói, chỉ hối hận ngày đó không nên giảng điển cố này. Nhưng ngược lại Lý Ngọc Lương còn có tính toán của mình, y nói được rất sâu xa.- Cha. Chúng ta về sau dựa vào nơi Từ Châu rất nhiều, chỉ mãi trông cậy vào tỷ tỷ Mộc gia thật lâu dài không được. Hài tử làm việc vì Triệu Tự Doanh, lập được công lao, đây mới là thứ nhà chúng ta trông cậy được lâu dài.
Nói tới điều này, Lý tuần kiểm vừa mới căng thẳng mặt mày liền thở dài một tiếng, theo đó hạ thấp giọng nói.- Gốc rễ nhà chúng ta là cái Tuần kiểm này, lại luôn nói với bên dưới đây chính là triều đình. Nơi Từ Châu kia không rõ không ràng, con còn thật nghĩ xa như vậy sao?
Lý Ngọc Lương có phán đoán của mình.- Bộ dạng Triều Đình như thế nào cha con chúng ta đã thấy qua, bộ dạng Từ Châu như thế nào cha con chúng ta cũng thấy qua, con cảm thấy vẫn là Từ Châu lâu dài.
Nói tới mức này, Lý tuần kiểm ngoại trừ thở dài cũng không còn gì để nói nhiều, chỉ là dặn dò Lý Ngọc Lương đừng nói tin tức này cho trong nhà, tránh cho già trẻ lo lắng. Vốn dĩ Lý tuần kiểm này còn muốn đưa cho Lý Ngọc Lương mấy người tùy tùng, đều bị Lý Ngọc Lương cự tuyệt, nói lần này chính là xem mình thành một viên của Triệu Tự Doanh, mau chóng làm việc không cần lấy ra đặc cách gì, tránh cho được đối đãi đặc cách.
Lưu Dũng cũng không muốn mang Lý Ngọc Lương đi phủ Đăng Châu, trên biển quả thật có phiền toái thế này thế nọ, Lý Ngọc Lương thân phận mẫn cảm, nếu chẳng may có một chút sơ sót phải chậm trễ rất nhiều việc, tuy nhiên ở nơi Lâm Thanh Châu phủ Đông Xương này không chậm trễ bao nhiêu thì giờ, sau khi dò hỏi Tuần kiểm Lý Khôn Nghĩa, lập tức dẫn theo Lý Ngọc Lương xuất phát về hướng đông.
Vốn tưởng rằng Lý Ngọc Lương này bất quá là công tử nhà quyền quý, vất vả đi đường này sẽ có rắc rối, khiến người cảm thấy mệt nhọc. Bọn Lưu Dũng cũng ít nhiều có chút ý niệm trong đầu khiến công tử Lý gia này chịu không ít đắng khổ, bản thân tự biết khó mà lui. Không ngờ rằng Lý Ngọc Lương này đúng thật là nghiêm túc, kỵ thuật không kém, giao thiệp ven đường vân vân rất có lề lối, cắm trại đi đường trước giờ chưa từng biểu hiện chịu khổ gì, các loại việc vất vả trực đêm canh gác đều là tranh cướp đi làm, hơn nữa làm cũng không tệ. Chờ thêm sau khi tới phủ Tế Nam, một đội người của Lưu Dũng này liền coi Lý Ngọc Lương là một viên trong đội ngũ rồi.
Tiến vào phủ Thanh Châu, Lưu Dũng có ý đi gặp vị đại hào từng phái người giúp đỡ kia, vị đại hào này biết Lưu dũng lại đây gặp gã quả thật hốt hoảng sợ hãi tới cực điểm. Đối với lục lâm giang hồ Sơn Đông mà nói, Lưu Dũng và Lôi Tài chính là lão đại cao cao tại thượng, bọn họ vốn dĩ không có thân phận dùng bình lễ giao thiệp, không ngờ tới đối phương tới gặp mình, ngoài sợ hãi còn cảm thấy vinh hạnh.
Lưu Dũng không có trì hoãn, chỉ có điều trò chuyện một hồi, đề xuất đòi hỏi, đưa cho mấy lời hứa hẹn, cam đoan an toàn của lưu dân ngang qua đất này, tận hết sức cung ứng phương tiện, sau đó hỏi con cháu của vị đại hào này có muốn đi học đường Từ Châu học gì đó hay không, còn nói nếu như ngân lượng binh khí có gì thiếu thốn, đều nên đi hỏi phân điếm Vân Sơn Hành các nơi, tới lúc đó báo ra con số mình cần thì được rồi. Những chỗ tốt đó đều khiến cho gia sản và thực lực của vị cường hào Thanh Châu này tăng vọt. Về phần những đòi hỏi kia gã vốn dĩ đang làm, chỗ tốt như vậy khiến đối phương vui mừng vạn phần, không chỉ đưa tiễn Lưu Dũng ra khỏi phủ Thanh Châu càng phải suốt đường đưa tới nơi phủ Đăng Châu.
Ở trong phủ thành phủ Đăng Châu, phân điếm Vân Sơn Hành đã hơi có tầm vóc, trừ điều đó ra còn có hãng buôn của Tôn gia, kho hàng Triệu gia không để người biết, thậm chí ở bến cảng còn có một hãng thuyền không lớn, dưới danh nghĩa của hãng thuyền kia chính là mấy con thuyền của Dư gia cùng với con thuyền thuê ở trên đất này.
Lúc Lưu Dũng xuất hiện ở mấy gian tiệm buôn này, không mấy người nhận ra gã là ai, Lưu Dũng cũng không có lộ ra thân phận của mình, sau khi chiếu theo quy củ của Nội Vệ đưa ra tín vật và ám lệnh, gã liền điều động được của cải nơi này rồi. Mọi người không biết gã là Dũng gia của đội Nội Vệ, chỉ biết gã là người có vai vế địa vị rất cao ở Từ Châu tới đây.
Khiến cho người ta bất ngờ chính là, thuyền Dư gia còn chưa tới nơi này, nếu như chiếu theo ước định trước đó, thuyền Dư gia hẳn nên chở đồ đạc bỏ neo dừng ở nơi này mấy ngày rồi.
Bởi vì không có ước định tới đây, người nơi phủ Đăng Châu đã dùng khoái mã truyền tin đi tới Từ Châu, tính toán ngày tháng, vừa đúng lúc đi ngang sát qua một đội này của bọn Lưu Dũng.
Lưu Dũng biết rõ những việc làm đó của Dư gia chỉ có điều không động thanh sắc, nhưng đối phương không có chiếu theo ước định tới nơi này, lại khiến cho gã có chút nôn nóng và căm tức. Tuy nói kỳ hạn thuyền trên biển rất khó xác định rõ một ngày này, nhưng đây đã có thời hạn dư ra gần mười ngày rồi, đối phương rốt cuộc muốn làm cái gì, chẳng lẽ là thuyền gặp sóng gió gì rồi sao? Nếu như nói không phải thì là thế nào?