Tuy nhiên trong lòng hoài nghi là trong lòng hoài nghi, tất cả mọi người đều làm theo, không bao lâu, tiếng quát to, tiếng vó ngựa từ xung quanh nơi ở của Mã Xung Hạo vang lên.
Sắc mặt Mã Xung Hạo u ám, sau khi hít một hơi thật sâu lại quay về ngồi cạnh bàn, gã bắt đầu ăn bữa sáng, ăn rất nhanh, nhưng nhai nhỏ nuốt chậm, không được bởi vì có việc sẽ không ăn cơm, bận rộn tiếp theo khẳng định rất hao phí tinh thần và khí lực.
- Đoàn trưởng, hôm nay cổng thành rốt cuộc không mở ra? Cơm ăn được một nửa, thì lại có đội trưởng tuần đinh qua hỏi dò.
Mã Xung Hạo rất nhanh hạ quyết định.- Mở, nếu không mở trong thành ngoài thành một khi náo loạn lên như vậy. Trong thành, một số kẻ không muốn náo loạn kia cũng theo đó hoang mang. Cổng thành mở rồi, người đi vào cũng sẽ có người đi ra, bốn phía cổng thành đều mở hết ra.
Gã bên đó khi ăn xong bữa cơm sáng, Lý Xán đã đuổi đến, biết Mã Xung Hạo bố trí những thứ này, Lý Xán không khỏi không coi trọng.
Sắc mặt Lý Xán nghiêm nghị mở lời hỏi rằng.- Mã đại ca, không lẽ quan quân đánh qua đây rồi? Hay là quan phủ muốn hạ thủ nhằm vào Triệu Tự Doanh chúng ta?
Mã Xung Hạo trầm giọng nói.- Là văn nhân sĩ tử tụ tập học cung, bọn họ khẳng định muốn tụ họp đến sản nghiệp các nơi Triệu Tự Doanh chúng ta gây sự. Dân chúng đều xem trọng những người này, cảm thấy những người đọc sách này hiểu lý. Bọn chúng tụ họp gây sự như vậy, khẳng định muốn gió chiều nào theo chiều đó, nếu như lại nhân lúc loạn lạc gây loạn, dẫn động bọn du côn, vô lại đánh đập, thậm chí dẫn động bá tính toàn thành nhân lúc có người đánh cướp, chúng ta sẽ có phiền toái lớn rồi.
Vốn ban đầu sắc mặt Mã Xung Hạo trầm trọng nghiêm túc, thậm chí còn mang theo vài phần lo sợ không yên, nhưng nghe được là văn nhân sĩ tử tụ tập học cung lập tức thả trầm tĩnh lại, sau khi thở hắt ra không hiểu hỏi. Lão Mã, chẳng qua là một số người đọc sách, những kẻ hủ lậu đó muốn khí lực hay không khí lực, muốn sát khí hay không sát khí, sợ bọn chúng cái gì.
Cử chỉ này của Lý Xán đều nằm trong dự liệu của Mã Xung Hạo, gã trịnh trọng mở miệng nói rằng.- Ngươi cũng không nên xem thường những kẻ hủ lậu đó, kẻ có công danh dĩ nhiên sẽ có quyền thế, kẻ chưa có công danh mai sau khả năng có quyền thế. Đám dân chúng cảm thấy người đọc sách cao quý, đám quan lại cảm thấy những kẻ đọc sách này mai sau sẽ làm quan, mỗi người xem trọng một chút. Những người đọc qua sách này, lại biết lôi kéo đại nghĩa, bất luận đúng sai đều nói rất hay giống như bản thân mình có đạo lý. Thật làm sai điều gì, đôi bên lại sẽ che giấu bảo vệ lẫn nhau, cứ tiếp tục như vậy, những kẻ đọc sách đó một tên hai tên có lẽ không coi là gì, một khi tụ chúng vậy thì thật là không kiêng nể gì. Khi ta ở kinh sư làm quan, ở cổng thành và các nha môn bị bọn chúng đánh chết cũng không chỉ có một.
- Cái gì? Tại kinh thành, ở ngoài hoang cung và quan phủ sao?
- Đúng, những kẻ quyền cao và đám Thái học sinh tụ tập lại cùng nhau, chỉ nói là vì nước trừ gian, đánh chết người cũng là phép vua không trách được đông người. Thậm chí sẽ còn đạt được thanh danh tốt đẹp. Ngươi không cần cảm thấy hoảng hốt, từ năm Chính Thống đến hiện tại, nhiều sự việc như vậy qua rồi, bao nhiêu hạng người hiển hách bị dân chúng đánh chết, biết bao cửa hiệu nhà cửa bị những lương đống của quốc gia này xông vào đập phá rồi. Ta thì lo lắng lần này cũng là như vậy, hơn nữa, những tên hủ nho đó mồm mép hảo dụng, nói ra một phen đạo lý ngay cả những đám dân chúng không liên can đều bị cổ động, đến lúc đó chúng ta đã không màn tới không được nữa rồi.
Nghe được Mã Xung Hạo nói như vậy, biểu hiện của Lý Xán vốn là không chấp nhận cũng trở nên trịnh trọng, y đứng lên nói rằng.- Nếu đã như vậy, vậy thì điều hai đại đội đoàn luyện quân nhu đó vào trong thành, cục diện trước mắt này, hai người chúng ta cũng điều động, hai ngàn người này cũng là biết giết người, không tin trấn giữ không được những tên hủ nho này. Đây thật là phiền phức, địa bàn của Triệu Tự Doanh chúng ta nào đâu có chỗ trống cho đám hủ nho này gây rối, chỉ là nơi chốn Tế Ninh này, vẫn phải trước mặt người bên ngoài giả bộ. Mã đại ca, nếu như đã...
Lý Xán ở đó nói rất gấp, nhưng vừa ngẩng đầu lại phát hiện Mã Xung Hạo ở bên đó ngơ ngẩn. Hơn nữa trên mặt còn có hiện lên nét cười, đây và thế cục, cục diện hiện tại hoàn toàn không liên can, không lẽ sau khi xảy ra chuyện lớn như vậy, đột nhiên liền bị khùng điên rồi. Lúc này Lý Xán thật sự có chút bối rối, mấy người ở Sơn Đông này, chỉ có hai người có năng lực nắm trong tay toàn cục, một người là Trần Thăng, một người là Mã Xung Hạo, hiện giờ Trần Thăng không ở đây, Mã Xung Hạo lại là bộ dạng này.
Vào lúc này, ý cười trên mặt Mã Xung Hạo càng ngày càng nồng, chỉ có điều nụ cười này lại khiến Lý Xán toàn thân run lên, nghĩ thầm rằng đây thật đúng là điên rồi.
- Tiểu Lý, ngươi nói không sai. Nơi này là địa bàn của Triệu Tự Doanh chúng ta, nơi này có quy củ của chúng ta. Nếu đã như vậy, chúng ta còn sợ chúng làm gì. Thật sự là giang hồ càng già, lá gan càng nhỏ, đây là ta nghĩ quá nhiều rồi..
- Mã đại ca, Mã đại ca, huynh yên lặng một chút, lúc này ngàn vạn lần đừng nghĩ không rõ ràng. Sự tình lớn như trời Tiến gia cũng chống đỡ cho chúng ta, chúng ta không chịu được cũng không nhất thiết chịu chết.
****************
Sĩ tử trong thành Tế Ninh sau khi tụ hội trước cửa học châu, tất cả mọi người đều có chút nơm nớp lo sợ, hung ác mãnh liệt của đám người Từ Châu này, sát tính lại mạnh nếu chẳng may qua đây động thủ giết người phải làm sao? Cho dù không giết người, đánh người cũng là khó chống lại.
Khi đôi bên bắt đầu ngầm xâu chuỗi lẫn nhau, tất cả mọi người đều là cảm khái sục sôi, nhưng một khi muốn tụ chúng trên đường phố, nói mình mắc bệnh, người trong nhà có chuyện thì bắt đầu nhiều hơn, lại không ngờ tới mấy vị nhân sĩ nhiệt tình xâu chuỗi mọi người đó lại lấy ra được danh sách, nói ai muốn không đi, tờ danh sách này liền phải giao tới Từ Châu bên đó, đến lúc đó ai cũng chạy không được, không đi đều phải xui xẻo.
Tú tài không ra khỏi cửa, liền biết chuyện thiên hạ, biết được chuyện thiên hạ, không dám lần nữa đi ra ngoài, khi bàn luận viển vong ai nấy đều có bản lĩnh, chỉ khi nào bị người uy hiếp lập tức là chân tay luống cuống, lại thêm mấy vị lương thiện thuần phác kia xâu chuỗi, nói nhiều người đi phép không trách tội số đông, Triệu Tự Doanh cũng không dám động thủ đối với nhiều sĩ tử như vậy, huống hồ đi rồi ngày sau nói bản thân đối với việc kháng ác bạo hành, làm người ca tụng không nói, khắp chốn khẳng định sẽ có không ít lợi ích.
Phải biết rằng thân sĩ khắp nơi ăn quả đắng Từ Châu lâu vậy, nếu như mọi người xuất đầu được, bất luận thu lợi ở trên gia cảnh, hoặc là ở trên con đường công danh mai sau đều sẽ có đủ loại lợi ích.
Theo dụ dỗ uy hiếp này, mọi người là không có cách nào khác, nhất là một số những sĩ tử trẻ tuổi tổ chức việc này cực kỳ nhiệt tình, trời còn chưa sáng liền đi các nhà gõ cửa gọi người, ngẫm xem danh sách đó, lại nghĩ danh tiếng bản thân mình trong sĩ lâm, quả thật là không có cách nào khác cũng phải đi.