Nhưng mà đây còn chưa phải nhanh tới mù quáng mà là lương thảo hoàn toàn đuổi theo kịp, nói cách khác binh mã này tới nơi nào là lập tức khai chiến không mảy may lo lắng chuyện đằng sau. Đây lại dọa được bao nhiêu người, ngẫm lại trong quan quân Đại Minh, trong mỗi mấy vạn người cũng chỉ có mấy trăm trên ngàn kỵ binh làm được một điểm này, vậy nào có hữu dụng gì?
Cũng may lữ thứ nhất hợp lại nghỉ ngơi tuy rằng tức khắc lên đường nhưng ngày thứ nhất đi cũng không nhanh, mới đi khoảng chừng hai mươi dặm. May là vào lúc lữ thứ nhất tụ tập ở Sơn Đông, trước đó các phương đều nghe được tin tức, bất luận là các phe cánh triều đình bận tâm Sơn Đông hay là chốn quan phủ trên đất Sơn Đông đều đang có hàng loạt thám tử và tai mắt nơi phủ Duyện Châu, rất nhiều thân sĩ giàu có cũng đưa tin hai bên, bên này vừa động tin tức liền lập tức truyền tới nơi kinh thành, phủ Tế Nam.
Nhưng ai nấy sau khi biết được nguyên nhân Triệu Tự Doanh đại động đều là vẻ mặt ngạc nhiên, lộ ra thần sắc khó bề tưởng tượng nổi. Cái gì? Thương đội các ngươi ở huyện Chương Khâu mất đi hai người, liền phải gióng trống khua chiêng đi tra soát như vậy, đây không phải là chuyện bé xé ra to, tránh không khỏi quá kinh ngạc rồi, muốn tạo phản nói tạo phản, lấy cái này ra làm trò đùa tại vì sao?
Lúc mọi người còn chưa có kịp hiểu ra chút nào, tin tức nơi Từ Châu lại truyền nhanh tới. Triệu Tiến tự mình dẫn binh mã bản bộ, trong đó đoàn thứ nhất lữ thứ nhất, đoàn Túc Châu, đoàn Bi Châu, đoàn gia đinh cưỡi ngựa đã vượt qua Hoàng Hà, đi tới bờ bắc, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chi viện cử động của Trần Thăng. Tin tức này quả nhiên là khiến rất nhiều người Sơn Đông kinh hãi, chẳng lẽ Từ Châu đây là muốn tạo phản sao? Như vậy hiện giờ có phải nên chọn bên nào rồi không?
Chúng ta là trung thành với triều đình Đại Minh tốt hơn hay là đầu nhập Triệu Tiến chỗ tốt nhiều hơn? Ngay cả quan viên các nơi châu huyện phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh phủ Duyện Châu đều không có toan tính tự sát ngược lại phái thân tín người nhà của mình ân cần tới lui mấy nơi điền trang và cửa hiệu của nông khẩn và mậu dịch Triệu Tự Doanh.
Rất nhanh, tin tức bên chỗ Từ Châu cũng truyền tới các nơi Sơn Đông, lý do Trần Thăng xuất binh trước đó được xác nhận. Thương đội Vân Sơn Hành có hai gã gia đinh mất tích ở huyện Chương Khâu, phải đi vào tra soát. Chỉ là bởi vì lý do hoang đường lớn bằng hạt vừng như vậy liền muốn xuất động hơn vạn binh mã sao? Cho dù có tiền cũng không được hao phí lương thảo như vậy! Ai nấy đều cảm thấy hoang đường đáng cười!
Song mọi người rất nhiều liền hiểu Triệu Tự Doanh làm ra vẻ. Tuần phủ, Tuần án Sơn Đông, Tri phủ Tế Nam, đám người Bách hộ Cẩm Y Vệ nơi Sơn Đông đều hạ lệnh đi nơi Chương Khâu tra xét. Suy nghĩ của những người này rất đơn giản, huyện Chương Khâu các ngươi không cho mọi người một lời ăn nói, về sau thế nào khó mà nói được, nhưng trong nha môn các ngươi từ Tri huyện tới bạch dịch bên dưới, sống không bằng chết là nhất định có.
Theo bức bách như vậy, chân tướng rất mau đã được tra ra, lúc chân tướng này đưa tới các nơi, mọi người thậm chí cũng không tin, nghĩ thầm rằng đây là chuyện khốn khiếp gì. Thương đội Từ Châu đi ngang qua, một thôn trang nhỏ bé như các ngươi không ngờ dám vu cáo bọn họ trộm dê. Chớ nói bọn họ thật cho bạc, cho dù thương đội của Triệu Tự Doanh ăn không của các ngươi, ngủ cùng nữ nhân của các ngươi, đây cũng phải nhịn. Các ngươi không ngờ còn dám tụ chúng ngăn cản? Ai cho các ngươi lá gan lớn như vậy?
Tiến thêm một bước chân tướng lại bị tra ra, sự tình rất đơn giản, là con trai của Lầu Đại Lương mới nhậm chức Phó tổng binh Đăng Lai Lầu Tiên Kỳ bởi vì trong thành phủ Đăng Châu nảy sinh xích mích với người của Triệu Tự Doanh, hơn nữa là giở trò cướp đoạt dân nữ ngang ngạnh ức hiếp, kết cuộc sau khi chạm trúng thiết bảng trong lòng nhịn không được ấm ức này muốn ở trấn Phòng Gia này bù trở lại, không ngờ gây ra kết cuộc như vậy.
Đường đường Phó tướng, đó là người có vai vế đứng thứ hai của quan quân Sơn Đông, dính líu ở bên trên còn có Thái giám Tổng đốc Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền Ngụy công công. Nhưng đây thì thế nào, rước lấy chuyện thị phi lớn như thế, Ngụy công công sẽ bảo vệ ngươi hay là trách tội ngươi? Trên quan trường người hơi chút phán đoán đều sẽ đưa ra lời đoán định.
Tính chung lại hương dũng Từ Châu kia đã ở Sơn Đông lộ ra hai lần uy phong. Một lần là đánh bại Tổng binh Lỗ Khâm của trấn Bảo Định, đây chính là sáu ngàn quan quân đủ thực lực, cứ như vậy bị san bằng như cành khô củi mục. Lần thứ hai thì là bình định loạn lưu tặc, Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống cũng ở trên mình lưu tặc Văn Hương Giáo chịu thua thiệt lớn, kết cuộc binh mã Từ Châu vừa tới, lại bình định như chém dưa thái rau. Hiện giờ quan phủ Duyện Châu vẫn như cũ, coi như cảnh tượng thái bình, nhưng mọi người ai không biết thái bình này tới như thế nào? Là Triệu Tiến khai ơn, lại suy ngẫm sâu thêm, Lỗ Vương ở trong thành Tư Dương tại sao lại bị lưu tặc diệt cả nhà, mọi người còn chưa đủ giáo huấn sao?
Tuy rằng không biết Triệu Tiến này vì sao xem chiêu mộ Liêu dân trọng yếu như thế, thậm chí phải đại động đao binh. Nhưng đây đối với Liêu Đông không có gì không tốt, từ lúc đào binh, nạn dân Liêu Đông tới càng lúc càng nhiều, cục diện như vậy tiếp tục duy trì, người sáng mắt đều biết sẽ có đại họa nảy sinh, cho dù chiêu mộ Liêu dân làm binh lính, đó cũng không phải kế sách lâu dài. Nếu như người Từ Châu này bằng lòng chiêu mộ Liêu dân đi Sơn Đông trồng trọt, vậy thì để tùy ý bọn chúng đi. Người Từ Châu này cũng sẽ không vơ vét lương tiền trên đất này, bản thân nơi này còn thông qua lương thực triều đình đưa xuống phát tài, đây là chuyện mọi người đều vui vẻ.
Nhưng chính là mọi người vui vẻ như thế, suýt chút nữa bị một đứa công tử bột bại hoại nơi kinh thành không biết trời cao đất dầy phá hỏng, suýt chút nữa đưa tới đại họa cho cả Sơn Đông. Tuần phủ Sơn Đông tức giận, Tuần án Sơn Đông tức giận, Tổng binh Sơn Đông tức giận, Binh bị đạo phân thủ Đăng Lai tức giận. Nhất là Binh bị đạo Đăng Lai, tiểu tử Lầu gia kia chẳng mảy may đếm xỉa khách điếm nhà mình che chở, tuy nói là kế sinh nhai của tôi tớ nhưng cũng là mặt mũi nhà mình, sao chịu để yên.
Tổng binh Dương Quốc Đống vốn dĩ đã trầm tĩnh tháng ngày vừa qua càng nổi trận lôi đình, chỉ vào mặt Lầu Đại Lương chửi ầm lên, nói ngươi sao lại có lỗi với Ngụy công công, hiện giờ cục diện chốn triều đình như vậy, Ngụy công công làm việc nơm nớp lo sợ, lại phải bị ngươi làm liên lụy, đắc tội từ trên xuống dưới thế này. Lầu Đại Lương cũng chỉ đành nén giận cho qua, ngày thường là dựa vào Ngụy Trung Hiền che chở hoành hành, nhưng vào lúc này hơi có chút cân nhắc lợi hại liền biết, Ngụy Trung Hiền chỉ sẽ nghiêm trị, chỉ sẽ vứt người đi.
Cao thấp Sơn Đông rất nhiều người đều không cho rằng Triệu Tiến là vì sự tình trấn Phòng Gia nổi cơn, nhưng lúc này phải cho lời ăn nói trước hết chối đẩy trách tội của mình, đó chính là tốt nhất. Nếu chẳng may chính là vì việc nhỏ này mà nổi cơn thì sao? Tuy nhiên mọi người đều nghĩ không thông, Triệu Tiến này và đám huynh đệ của hắn tuy rằng trẻ tuổi, lại không phải hạng người liều lĩnh lỗ mãng, làm sao sẽ bởi vì việc nhỏ bậc này tức giận với người khác. Buồn bực thì quy về buồn bực, người có mặt mũi nói chuyện được với cả hai bên đều vội vàng chạy tới phủ Duyện Châu, nói rõ xử trí trong quan trường Sơn Đông, mời Triệu Tự Doanh yên lòng một chút chớ vội.
Phó tổng binh Đăng Lai Lầu Đại Lương tạm thời dưỡng bệnh, đường đường Phó tướng tạm thời dưỡng bệnh, tuy nói không lâu sau còn sẽ tái nhậm chức nhưng dù sao cũng đưa ra thái độ. Lầu Tiên Kỳ bị đánh gãy hai chân, cứ như vậy bỏ ở trên xe ngựa rêu rao khắp chợ, đây là để cho người các mặt nhìn thấy, tỏ rõ quả thật trừng phạt rồi, sau đó đuổi trở về kinh sư, khiến cho y vĩnh viễn không xuất hiện ở Sơn Đông. Về phần trấn Phòng Gia huyện Chương Khâu, gia đình vu cám hãm hại thương đội trong thôn trấn bị giết sạch soát nhà, mấy gã thân binh Lầu gia lo liệu việc này và các loại người trấn Phòng Gia dính líu tới việc này, nhất loạt mất đầu, dân chúng trấn Phòng Gia cũng bị ra lệnh dời đi bốn phía, ngày sau không còn nghe thấy trấn Phòng Gia này nữa.
Đại tướng dưỡng bệnh, con trai đại tướng gãy chân, hai mươi mấy cái đầu người, sau đó mời Triệu Tự Doanh phái người đi trấn Phòng Gia huyện Chương Khâu tra soát, nhưng đại quân thì chớ nên tiến vào. Đủ loại thái độ và xử trí này đều là đầu sắp chạm tới đất, chốn quan trường Sơn Đông hễ là người dính líu tới đều cực kỳ căm tức. Ai không biết nơi Từ Châu kia là một con cọp, mọi người mở một mắt nhắm một mắt mập mờ cho qua không tốt rồi sao? Hiềm rằng phải rước lấy chuyện như vầy khiến mọi người mất mặt.
Tuy nhiên động tĩnh của Triệu Tự Doanh vẫn là khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm, lữ thứ nhất Triệu Tự Doanh rút về các nơi trú đóng, binh mã bản bộ Từ Châu của Triệu Tiến cũng trở về lại bờ nam Hoàng Hà, xem ra bọn họ chính là nhằm vào việc nhỏ này. Việc lớn cỡ hạt vừng, cây kim thế này không ngờ chuốc lấy động tĩnh lớn như vậy, rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi. Song người Từ Châu đối với con đường buôn bán này xem trọng như thế, mọi người thật phải nhớ kỹ chớ trêu chọc tai họa y hệt cho mình lần nữa.