Lại nói cử động mọi mặt của Triệu Tự Doanh ở sáu phủ Sơn Đông không tính là ít, cho tới bây giờ đều là nói quy củ, không có ỷ thế hiếp người gì, cũng không có ép mua ép bán gì, cũng không khiến mọi người khó xử, nhưng ở trong chuyện này lại nổi cơn. Xem ra chúng ta cảm thấy là việc nhỏ, bọn họ lại cảm thấy là việc lớn, về sau cái mông con hổ này vẫn là không nên sờ vào.
Tất cả mọi chuyện từ lúc đầu tới lúc kết thúc cũng chỉ không tới một tháng, ngoại trừ kinh ngạc nhỏ nối tiếp kinh ngạc lớn đối với Triệu Tự Doanh, cùng với cử động đột ngột gà bay chó sủa này, văn võ Sơn Đông và đám người luôn để mắt tới Triệu Tự Doanh lại lần nữa bị năng lực điều động của binh mã Từ Châu rúng động. Dụng binh tụ tán tới lui như thường, chưa tới mười ngày đại binh trở về nơi trú đóng, đây đã được xưng tụng là thần tốc rồi, càng khiến cho mọi người cảm thấy khó bề tưởng tượng chính là, khắp chốn không ngờ không có cảm thấy bị quấy rầy, người Từ Châu rốt cuộc có bao nhiêu giàu có, không ngờ làm được một điểm này?
Động tĩnh lần này của Triệu Tự Doanh ngược lại khiến cho trên mặt đất Sơn Đông rất nhiều thân sĩ cường hào thay đổi thái độ. Bọn thân sĩ cường hào trong phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh ban đầu không cần phải nói, nhưng vùng đất phủ Đông Xương và những châu phủ tiếp giáp phủ Tế Nam, thậm chí phủ Đại Danh của Bắc Trực Lệ, trước kia đối với thế lực Từ Châu chỉ là xem chừng, ôm lấy thái độ tôn kính mà tránh xa, thầm nghĩ nước giếng không phạm nước sông, khả năng vĩnh viễn không có giao tế. Nhưng cử động lần này của Triệu Tự Doanh lại khiến cho rất nhiều người thay đổi cách nghĩ, đồng thời bị thực lực Từ Châu chấn động, bọn họ bắt đầu khảo xét tình trạng hiện giờ của mình những tháng ngày sau này không dám nghĩ tới kia.
Chuyện này kết thúc, cho một lời ăn nói, mọi chuyện đều xong xuôi, đã là nửa cuối tháng mười một, sắp tới tháng chạp bước sang năm mới, nhưng thương đội Vân Sơn Hành của Triệu Tự Doanh lại không có nghỉ ngơi. Những nạn dân Liêu Đông đã thu gom tới được sau khi trải qua chọn lựa nhanh chóng lại có gần ba trăm người được chọn lựa ra ngoài, đi theo các thương đội của Triệu Tự Doanh bắc tiến phủ Đăng Châu, ở nơi đó chiêu mộ nạn dân Liêu Đông. Sau khi trải qua chuyện của Lầu gia, cũng không còn người nào dám chạm vào cái xui xẻo này nữa.
Ở nơi phủ Tế Nam có thân cận với quan phủ và thế lực giang hồ ra mặt, hộ vệ các thương đội rất chu toàn. Ở nơi phủ Thanh Châu, vị đại hào đưa người dẫn đường lúc trước lại gắng sức nịnh hót, sau khi trải qua chuyện này, gã chính là hiểu rõ Triệu Tự Doanh rốt cuộc là con quái vật lớn như thế nào. Sau khi tiến vào phủ Lai Châu và phủ Đăng Châu càng thông suốt không gì ngăn chặn, quan sai từ trước tới sau đều tiếp đón thật tốt.
Chiêu mộ nạn dân Liêu Đông rất thuận lợi, tiết trời càng lạnh càng sắp tới gần năm mới, những bá tánh, đào binh từ Liêu Đông tới kia đã trải qua đắng khổ, có người tụ tập lại trở thành mã tặc trộm cướp cũng có người ở trong thành, ngoài thành chịu khổ. Mặc kệ một loại cách nói hiến thân nghe thấy từ người quen từ trước và hương thân đều phải động lòng, cho dù vào nhà cướp của cũng không bằng sống yên ổn, sống tốt. Hơn nữa bọn hương thân đều hiểu được, nơi Từ Châu đối đãi người công bằng, trước giờ không có chuyện khinh rẻ, ức hiếp nào cả.
Chuyển dời lưu dân cũng rất đơn giản, đầu tiên bản thân Liêu dân xuất thân nạn dân, đào binh cũng có gắn kết nhất định, hơn nữa bên phía Triệu Tự Doanh nắm giữ lương thực, chu cấp của bọn họ, chỉ có một nhà này sẽ cho bọn họ cơm áo, không có lựa chọn nào khác tất nhiên phải đành đi theo xuôi nam. Đợi sau khi tới phủ Đông Xương cho dù muốn chạy cũng chạy không được, huống chi không có người dám chạy, trong tiết trời này, chạy ra ngoài cũng chỉ có một kết cục đói lạnh mà chết.
Một đội năm trăm người hoặc ngàn người, từng đội rời phủ Đăng Châu, lương thực đồ đạc cần có trên đường thậm chí xe ngựa vận chở đồ đạc đều từng đoàn, vả lại vùng đất giáp biển của phủ thành Đăng Châu là đoạn cuối phía đông bắc Sơn Đông, ở Từ Châu hoặc là Tế Ninh mang theo đồ đạc sang rất là lãng phí rất bất tiện, quả thật cách thức dễ dàng, tiện lợi nhất chính là dùng thuyền. Thuyền mành của Dư gia rộng lớn trọng lượng chở được cũng lớn, rất hợp vận chuyển nạn dân, nhưng lúc này vùng ven bờ đóng băng, không cách nào vào cảng, lúc đó cái khó xử này khiến phòng mậu dịch và phòng nông khẩn phát lo âu.
Chẳng ai ngờ rằng khó xử này dễ dàng giải quyết như vậy, chỉ cần cầm vàng bạc sang, nơi phủ Đăng Châu kia mua được đầy đủ đồ đạc, hơn nữa giá cũng không cao, càng khiến cho người cảm thấy tiện chính là, nơi này cái gì cần có đều có, số lượng mỗi một hạng đồ đạc đều rất lớn, vốn dĩ không cần lo lắng chuyện thiếu hụt.
Từ trước triều đình cung ứng quân nhu Liêu Đông một phần rất lớn chính là từ nơi phủ Đăng Châu Sơn Đông vận chuyển theo đường biển bắc tiến. Tới hiện giờ triều đình vì dụng binh với Liêu Đông lại đang ở phủ Đăng Châu tồn trữ hàng đống đồ đạc. Ai cũng biết quan quân triều đình tạm thời không đánh lại, binh mã trên đất này dùng tới được có hạn, những đồ vật này tất nhiên thành chậu châu báu của quan viên văn võ các cấp của hai phủ Đăng Lai.
Nhưng đồ đạc nhiều như vậy, cũng không phải món hàng buôn bán có được món lãi kếch sù, muốn thay đổi hiện rất không dễ dàng. Tất cả mọi người kẻ này chia một miếng, kẻ kia ngắt một mẩu, nhìn chính là làm giàu, nhưng đều là con số trên khoản mục không có cách nào biến thành vàng thật bạc trắng. Triệu Tự Doanh Từ Châu này vừa tới, ngân lượng trắng phau phau rải ra, mọi người thật sự là vui vẻ ra mặt, nhân tiện đối với người Lầu gia càng thêm căm hận khinh bỉ. Nghĩ thầm rằng người Từ Châu này là sát thần, nhưng cũng là tài thần, ngươi đắc tội sát thần làm trễ nãi đại sự phát tài, đây không phải đáng chết vạn lần sao?
Đồ đạc lương thảo cần để phản công Liêu Đông thậm chí xe ngựa cứ như vậy vào mùa đông hao hụt hư thối, biến thành tiêu tốn của Triệu Tự Doanh chiêu mộ lưu dân. Lại nói tiếp thật đáng buồn cười, nhiều lương thảo đồ đạc vì Liêu Đông như vậy, nhưng không có một chút một tí nào dùng ở trên mình bá tánh nạn dân Liêu Đông, những người đáng thương đó được ăn dùng những thứ này vẫn là bởi vì Triệu Tự Doanh ở nơi Từ Châu xa xôi kia.
Nếu như nói lúc trước là bị uy thế của Triệu Tự Doanh thô bạo hung ác hù sợ, mọi người không cách nào không cúi đầu, hiện giờ Tuần phủ Sơn Đông, hai phủ Đăng Lai, quan viên các cấp văn võ mãi tới sai dịch, binh lính quan lại bên dưới, mỗi người cúi đầu chịu thua chính là vì ngân lượng và phát tài, được sinh sôi nảy nở, cúi đầu cũng liền cúi đầu, dưới gầm trời này không có người nào đáng thân đáng yêu so được với Triệu Tự Doanh.
Từng món ngân lượng tiêu tốn ra, từng đống đồ đạc đi theo bọn nạn dân một đường về phía tây. Mới đầu mọi người không làm không được, về sau mọi người cam lòng tình nguyện, khắp chốn thì lại thờ ơ khoanh tay đứng nhìn, về sau nữa, bất luận người nào cũng bị chấn động. Mặc dù mới cúi năm thứ hai Thiên Khải, bọn họ đã bị Triệu Tự Doanh chấn động rất nhiều lần, Triệu Tự Doanh rốt cuộc có sức mạnh bao nhiêu lớn, rốt cuộc có bao nhiêu tiền bạc, của cải, sao thật giống như là ngọn núi vàng, không đúng, nếu như là núi vàng cũng không tiêu hao được như vậy. Nhưng Triệu Tự Doanh cứ như vậy không ngừng rải bạc ra, đây rốt cuộc là có thực lực như thế nào?