Nghe được sứ giả bên kia chạy tới bẩm báo, Triệu Tiến trong lòng càng buồn bực thêm. Người này trước sau đập vỡ chạy tới, nhất định là chạy nhanh tới, nói cách khác, tổn thất vỡ đập bên kia còn không chính xác, hoặc là nói xác định được một chuyện, đó là tổn thất khẳng định so với sứ giả này nói ra còn nhiều hơn.
Triệu Tiến đi đến trước phòng nghị sự, Tôn Đại Lâm và Ngưu Kim Bảo còn lại là đi truyền lệnh triệu tập đội Thân Vệ, hễ là người chạy tới được thì phải chạy tới.
Vương Triệu Tĩnh thần sắc trịnh trọng nói.
- Đại ca, lúc này chỉ sợ lòng người bất ổn, chúng ta nhất định phải cẩn thận. Đại ca huynh ở lại Hà Gia Trang, tiểu đệ đi bên Từ Châu là được.
- Ở nơi Từ Châu này, lòng người không có gì không ổn. Đệ lưu lại là được rồi, huynh muốn qua đó. Hoàng Hà lũ lụt, huynh phải tận mắt nhìn thấy mới có quyết đoán tốt. Hiện tại phát mệnh lệnh cho đoànTúc Châu, đoàn Bi Châu, lữ thứ hai, gọi bọn họ đóng nguyên tại chỗ đợi lệnh. Phát mệnh lệnh cho các đoàn tuần đinh đề phòng nghiêm ngặt thêm. Nếu có người thừa cơ xúi giục làm loạn, giết không cần hỏi. Phát lệnh cho Chu Học Trí và chủ quản mậu dịch các nơi, hiện tại phải dự trữ lương thực và đồ đạc, nhớ rõ nơi dự trữ phải không thấm nước. Hiện tại gia đinh, đoàn luyện, nghĩa dũng Từ Châu Bi Châu và khu bắc Hoài An, không được xin nghỉ phép, không được ra trại, toàn lực đề phòng! Triệu Tiến liên tiếp hạ mệnh lệnh.
Đội nhân mã cũng đã sửa soạn xong, lúc này mưa đã tạnh, ban đêm đi đường, ánh lửa rất quan trọng, đèn lồng đuốc lửa vân vân đều cố ý mang theo nhiều hơn.
Triệu Tiến trước khi đi, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan lại khoác áo tơi xuất hiện, Triệu Tiến đã lên ngựa lại chỉ đành xuống ngựa.
- Phu quân phải cẩn thận!
Từ Trân Trân nói ra rất đơn giản.
Mộc Thục Lan đôi mắt đã đỏ lên, nói chuyện cũng ngập ngừng.- Phu quân phải nhớ đứa nhỏ trong nhà.
Vợ chồng Triệu Tiến rất ít có khi biểu đạt tình ý rõ ràng, Triệu Tiến cũng không biết phải trả lời như thế nào, nhìn gương mặt Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan tràn đầy lo lắng, chỉ là âm thanh buồn bực nói.- Yên tâm, ta sẽ trở về.
Bên kia Cát Hương đã mặc giáp đợi lệnh, toàn bộ lữ Thân Vệ, đoàn gia đinh cưỡi ngựa và đại đội hỏa khí cũng đã huy động sẵn sàng lâm chiến, quân lệnh cũng đã đưa ra chung quanh, phương viên Triệu Tự Doanh khống chế lập tức phải đi vào trạng thái sắp chiến đấu.
Đội ngũ mỗi người đều là giơ lên đuốc lửa, chiếu rọi nơi đoàn ngựa tiến lên sáng rõ, sau đó lại có khinh kị ở xung quanh đội nhân mã tuần tra, thỉnh thoảng đi đến phụ cận đập sông tra hỏi tình hình, sau đó ngăn lại người đưa tin từ hướng châu thành Từ Châu chạy tới, để cho Triệu Tiến bên này kịp thời biết được thay đổi mới nhất.
Có tám cái thôn đã gặp nạn rồi, còn có ba cái thôn trang lớn mấy năm này trở nên hưng thịnh, gia đình gặp nạn thoáng chốc biến thành hai ngàn năm trăm mấy hộ, số người đã kiểm tra xong, con số người chết thương vong khẳng định vượt hơn hai ngàn, đây vẫn là ban đêm nên không có cách nào kiểm kê cẩn thận, sau khi trời sáng khẳng định phiền phức sẽ lớn hơn nữa.
Xưởng phường cửa tiệm bị ngập không ít, tuy nhiên thật sự có can hệ chính là ba cái tửu phường còn có hai nơi kho lúa, mặc dù không có vỡ tung, tuy nhiên tổn thất nhất định là không thiếu được.
Bên trong châu thành Từ Châu cũng bị nước tràn vào rồi, chỗ sâu nhất là vùng đất giao giới giữa đông thành và nam thành, nghe nói ngập hết cả người, đại đa số các nơi khác đều là ngập đến thắt lưng hoặc là đến bắp chân. Bên trong thành thật ra không có chết quá nhiều, chẳng qua hai nơi tửu phường tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, đồ ủ rượu và ao chỉ sợ sau một lần này phải hoàn toàn thay mới, còn có kho hàng hai nơi ở trong thành, thứ đồ bên trong tồn sợ rằng cũng sẽ phải có phiền phức.
Vào lúc này, châu thành dựa theo khuôn phép đóng cửa thành, vì để tránh cho bên trong thành rối loạn, Triệu Tiến cũng không định ban đêm vào thành. Chiếu theo tin tức người đưa tin đưa tới tiếp sau đó, Triệu Thập Nhất lang đã tập trung hơn ba nghìn người qua đó chắn lại chỗ vỡ, tuy rằng còn không biết chỗ vỡ và đê đập sụp đổ có bao nhiêu lớn, nhưng bản thân tin tức này khiến cho mọi người nhẹ nhàng thở ra, bởi vì còn ngăn chặn được đã nói lên không phải nghiêm trọng như vậy.
Lại mục, sai dịch nha môn tri châu Từ Châu cũng được huy động, ở ngoài thành thu nhận nạn dân, bố trí dân chúng. Bình tĩnh mà xem xét, sức mạnh của Triệu Tự Doanh xung quanh Từ Châu cử động vô cùng nhanh nhẹn, cũng đã sẵn sàng cho xử trí kế tiếp, tuy nhiên chỗ vỡ cũng là vỡ rồi, tiếp theo dù hoàn bị như thế nào, tổn thất đã tạo thành.
Duy nhất khiến cho người ta bớt buồn chính là bầu trời đêm sáng sủa không mây, trăng sao đầy trời, tối thiểu trời cũng không có tiếp tục mưa, trên họa lại có tai rồi.
Đợi khi đuổi tới gần kề châu thành, lại có tin tức mới truyền tới, đê đập sụp đổ đã được ngăn chặn, đang được gia tăng dùng đất đá gia cố, sau đó Triệu Thập Nhất lang xin Triệu Tiến không cần phải đi vào bên trong nữa, bởi vì sau đê vỡ khắp nơi ngập nước, tuy rằng các nơi đều không sâu lắm, nhưng ban đêm đi lại sẽ gặp nguy hiểm.
Theo tình hình như thế, Triệu Tiến cũng không có cách vào trong rồi, chờ ở bên ngoài, mà bọn kỵ binh thì lại là kết đội đi tới trước thăm dò tin tức.
Tuy nhiên tới khi trời sáng rồi, Triệu Tiến phát hiện tình hình không có hỏng bét như mình phán đoán, nguy hại chỗ vỡ lần này so với vài ngày trước phải lớn hơn nhiều, vài ngày trước kia chỉ là một thôn trại bị phá hủy, mà trước mắt nhìn thấy như một mảnh đại dương mênh mông, toàn bộ thành trì Từ Châu đều bị dìm ngập ở trong đó, thật sự nhìn thấy mà đau lòng.
Nhưng nhìn kỹ qua đó cũng sẽ phát hiện, mặt nước rất cạn, chỗ thấy được nước Hoàng Hà trong phương viên cũng chỉ ngập tới bắp chân, hơn nữa còn rút lui rất nhanh.
Lúc này đã lộ rõ ra hữu dụng tu sửa ngày thường rồi, bên trong mương máng bị đào móc ra hơn nữa lúc nào cũng tu sửa bảo hộ đều là rót đầy nước, hơn nữa đang nhanh chóng thoát nước.
Triệu Tiến đứng ở nơi đó nhìn hồi lâu, nhưng sau đó xoay người lên ngựa, Thân Vệ hộ tống Triệu Tiến cũng có tính toán, lúc này nhìn thấy nguy hiểm, nhưng khi lội nước qua đó cẩn thận chút hẳn là vấn đề không lớn, cùng lắm thả vài tên Thân Vệ phía trước dò đường, gặp chuyện dừng lại là được rồi.
Lại không ngờ Triệu Tiến không có hướng tới châu thành, mà là giục ngựa hướng phía đập sông đi đến, tới trước mặt đập lớn, xuống ngựa muốn đi lên phía trên, có người muốn đi khuyên ngăn, lại bị Triệu Tiến trừng mắt nhìn lùi trở lại.
Triệu Tiến ở trên đập lớn đi rất chậm, thỉnh thoảng dừng lại quan sát nhìn kỹ, thế nước Hoàng Hà lại trở nên hung mãnh không ít, nhưng so với mấy ngày hôm trước cũng không có tăng mạnh đến mức nào, cứ như vậy đi hơn hai canh giờ, khi đi đến đối diện châu thành, Triệu Tiến ở trên đập lớn dừng lại, có chút bực bội đuổi hộ vệ che ở trước mặt ra, đứng ở bên đó tập trung quan sát, giống như phát hiện cái gì vậy.