Thân thủ Mao Văn Long cũng không kém, nâng đỡ của thuộc hạ chỉ là làm bộ, trên người cũng mặc áo giáp, nếu thật sự phải động thủ thì y cũng không yếu.
Mao Văn Long dáng người cao gầy, nhưng thịt trên mặt có chút lỏng lẻo, người xuất thân phú quý khi gầy đi đều là cái dạng này, trên đầu cột một tấm khăn vải, lộ ra thái dương đã hoa râm, cả người thoạt nhìn trong rất tiều tụy, mệt mỏi.
Lý Ngọc Lương vẫn luôn nhìn về phía Mao Văn Long. Châu Lâm Thanh bên Này là đầu mối then chốt của Vận Hà, tin tức các nơi đều rất linh thông, đối với Mao Văn Long của Bì Đảo một mình chống đỡ Liêu Đông sớm đã nghe qua. Lúc này nhìn thấy người thật tất nhiên bị thu hút tầm mắt. Nhưng Lưu Dũng trước tiên lại nhìn vào mắt Trương Khai, sau khi thấy biểu tình của gã biến hóa mới tiến ôm quyền tiến lên phía trước chào hỏi.- Bái kiến Mao đại nhân.
Mao Văn Long mang theo tò mò và chờ mong lên thuyền, cũng vừa nhìn thấy Lưu Dũng được hộ vệ xung quanh bảo vệ ở chính giữa. Phản ứng đầu tiên chính là người này còn trẻ tuổi, nhưng cấp bậc lễ nghĩa tất nhiên không mất được, cũng ôm quyền đáp lại.- Gặp mặt Lưu tiên sinh.
Lưu Dũng là một bạch đinh không có phẩm cấp chức vị, mà Mao Văn Long đã là đại tướng Tổng binh, nếu là ở trong quan ải Đại Minh, phía sau không có bối cảnh của Triệu Tự Doanh chống đỡ, Lưu Dũng thấy nhân vật như vậy phải dập đầu hành lễ, hơn nữa dựa theo lẽ thường thì còn không được nhìn thấy người thật. Nhưng lúc này, mao Văn Long lại còn lấy bình lễ chào hỏi.
Phong độ bực này nói rõ y là người không câu nệ tiểu tiết, cũng nói rõ tình trạng của Mao Văn Long lúc này vô cùng quẫn bách. Giúp đỡ lúc này của Lưu Dũng, y nhất định phải tóm chặt.
- Dũng ca, tên Mao Văn Long liệu có phải là giả không?
Lý Ngọc Lương bên kia nghĩ đến một việc, thấp giọng nói bên tai Lưu Dũng.
Lưu Dũng nhếch miệng cười, mở miệng nói.- Đã từng trải qua thời huy hoàng, hiện giờ lại sứt đầu mẻ trán, loại người như thế cũng không có nhiều.
Từ Châu Bi Châu cùng một vùng Sơn Đông, Triệu Tự Doanh đã khiến vận mệnh bao người thay đổi, không ít nhân sĩ cường hào đã từng có một thời phong quang ở dưới thống trị của Triệu Tự Doanh vô cùng quẫn bách. Người như thế, biểu tình như thế, Lưu Dũng đã gặp nhiều rồi, những người phú quí trong quân đội Liêu Đông hi sinh cho tổ quốc tử trận cũng không phải là không có chỉ không nhiều mà thôi. Đa số mọi người đều chạy đến bên trong quan ải, người ở lại cái chỗ “trấn Đông Giang” này chống lại Nữ Chân cũng chỉ có duy nhất Mao Văn Long. Tướng quân có thân phận lớn nhất mà y thu nạp bên người cũng chỉ có Thiên tổng, còn đại đa số đều xuất thân bần hàn.
Hơn nữa Lưu Dũng thấy Trương Khai biến sắc. Nếu người này là giả thì sẽ không có kích động và kính nể chân thật như thế.
Mặc dù tình cảnh hai bên có phần dịu đi nhưng Mao Văn Long thủy chung vẫn không rời khỏi mạn thuyền một bước. Hai hộ vệ của y cũng đứng bất động ở hai bên, tay đè chặt chuôi đao.
- Bổn tướng nghe Thiết Hùng nói, mấy thuyền ở đây của ngươi đều chất đầy lương thực, vải vóc và những vật tư mà Bì Đảo rất cần thiết, các ngươi lại còn đưa Trương Khai trở về báo tin, lại vì đại nghĩa quyên tặng vật tư nhiều như vậy, bổn tướng thay tướng sĩ Liêu Đông chống Kim, thay Đại Minh cảm tạ Lưu tiên sinh. Mao văn Long nói rất chân thành, đứng ở bên kia trịnh trong lễ tạ.
Lý Ngọc Lương bên kia sửng sốt, thầm nghĩ như thế nào lại thành quyên tặng rồi, nhưng Mao Văn Long thân là đại tướng tổng binh thi lễ trịnh trọng như thế, trong mấy ngày trên biển lại nghe Trương Khai và người dẫn đường kể Liêu dân cực khổ, kể Mao Văn Long làm sao dẫn tàn binh chạy đến Bì Đảo, làm sao phát động phản công gian khổ, làm sao tử chiến với giặc Thát, Bì Đảo lại khốn đốn như thế nào. Nghĩ đến những điều này, Lý Ngọc Lương đột nhiên nghĩ nếu vật tư ở năm chiếc thuyền này tặng cho Da đảo cũng không tệ.
Một mặt đại nghĩa chóng quân Kim, một mặt khác, bố trí sau này của Triệu Tự Doanh ở Liêu Đông cũng cần không ít giúp đỡ chỗ Mao Văn Long. Đồ đạc của năm chiếc thuyền này tặng đi làm lễ gặp mặt cũng rất thỏa đáng, hơn nữa Lý Ngọc Lương cũng đã suy xét vào lúc đối phương đã bày tỏ thái độ rõ ràng như thế mà cự tuyệt chẳng phải là quá xấu hổ rồi.
- Ai nói là quyên tặng? Mao đại nhân có phải đã hiểu lầm điều gì rồi hay không? Ta đến là để làm ăn. Lưu Dũng cười trả lời, trên mặt không chút lúng túng.
Mao Văn Long sửng sốt nhưng lập tức lại cười nói.- Thì ra bản quan đã hiểu lầm. Đồ vật trên Bì Đảo chúng ta thiếu thốn, chỉ có nhân sâm, da lông và thổ sản bán được giá. Thương khách Sơn Đông, thậm chí là Giang nam đều đến đây chọn mua, không biết Lưu tiên sinh muốn cái nào?
Lý Ngọc Lương trong lòng thở phào một hơi, quyết định vẫn không nên phỏng đoán, đợi hai bên nói xong lại phân tích tiếp cũng không muộn.
- Khách thương Sơn Đông, Giang nam không ít, Tuần phủ Đăng Lai bên kia vẫn cung ứng quân tư cho trấn Đông Giang, nhưng quan phủ và thương nhân ở đây đều tính toán cả, ai vì Mao đại nhân cung ứng đồ vật liên tục không ngừng chứ. Trên đường không có bất kì trôi nổi nào, ai cung cấp lương thực binh khí số lượng lớn mà lại không phải là mấy mặt hàng rách nát đây? Chỉ có ta làm được. Lưu Dũng cao giọng nói.
Nói đến việc này, Mao Văn Long không biến sắc, nhưng ba người đến từ BÌ Đảo Liêu Đông còn lại thì trên mặt đều đã có nét hậm hực khó chịu. Sơn Đông đối với quan quân Liêu Đông vẫn duy trì cung ứng, nhưng lại cắt xén khiến người khác giận sôi lên.
Ban đầu thời đại thái bình, bình thường mỗi lần vận chuyển đồ đạc cũng không mất mát quá ba thành, lại thêm có chỗ tốt ở nhiều phương diện, nên khi vận chuyển đến Liêu Đông thế nào cũng còn trên dưới năm thành, dù phân phát xuống thế nào nhưng trong tay vẫn còn hai đến ba thành.
Hiện tại chiến cuộc ở Liêu Đông thối nát, nhưng cục diện hỗn loạn như thế này lại cho người qua tay nhiều cơ hội phát tài, bình thường phát quân tư đi không đến năm thành rưỡi, mà quân tư bây giờ chỉ còn lại bốn thành rưỡi còn phải bị cắt xén, chờ tới Bì Đảo lấy ra dùng chẳng quá hai thành rưỡi, còn xa mới đủ dùng cho Bì Đảo cộng thêm hao phí các nơi Liêu Đông.
Huống chi không ngừng có đào binh và nạn dân chạy ra Bì Đảo và một số nơi khác nương tựa, nhưng lương thảo cùng đồ đạc đều có con số nhất định, nếu muốn gia tăng số lượng là một chuyện vô cùng khó khăn, cục diện dĩ nhiên càng trở nên quẫn bách.
Mấy tin tức này cũng không phải bí mật gì, việc cắt xén giá cả lệ thường, ở trong thành Bồng Lai phủ Đăng Châu lại là tin tức công khai, nên với tình hình ở Bì Đảo quẫn bách khó khăn cũng đoán ra được.
Lưu Dũng không chút nào bị lời nói “đại nghĩa” của đối phương bao lấy, lòng dạ ngay thẳng, Mao Văn Long bên kia cũng nhất thời không nói gì, cứ an tĩnh như vậy. Mao Văn Long quay đầu về phía Ứng Thiết Hùng thì thầm vài câu, tuy mọi người không nghe thấy, nhưng đại khái đoán được họ đang nói cái gì, đơn giản chính là xác nhận đồ đạc trên thuyền này.