- Trên thuyền có đại bác, so với hỏa pháo của Triệu Tự Doanh chúng ta đại bác đó còn lớn hơn nhiều! Trung đội trưởng khi nói đến chỗ này, giọng điệu đã không ngừng run rẩy, tuy nhiên không phải là bởi vì sợ hãi, mà là kích động.
- Đại bác? Lưu Dũng nhắc tới một câu, trao nhau ánh mắt Lê Đại Tân, Ngụy Mộc Căn, Ngụy Mộc Căn mở miệng nói.- Triều đình Đại Minh ở bên người Phiên mua pháo chuyện này chúng ta cũng không phải là không biết, cũng có vận chuyển qua mấy lần hỏa pháo rồi.
Nhưng khi nói tới đây, Lê Đại Tân đã kịp phản ứng rồi, xen vào hỏi.- Ngươi là thấy qua thiếu gia Hậu Sinh mang theo hỏa pháo vận chuyển qua đất này. Vậy hỏa pháo kia so với cái này lớn hơn hay là nhỏ hơn?
Trung đội trưởng này liên tục nói ra vài chữ "lớn", nghe rất là buồn cười, tuy nhiên Lê Đại Tân lại hơi kịp hiểu ra.
- So với cái kia còn dài hơn nhiều, bự hơn nhiều. Trung đội trưởng này gấp rút trả lời.
Nói đến đây, trong phòng yên tĩnh xuống, ánh mắt của Lưu Dũng lập tức trịnh trọng hẳn lên. Đối với tình hình xưởng phường hỏa khí bên Từ Châu, Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn hiểu biết không tỉ mỉ bằng gã, chỉ biết Triệu Tự Doanh trước mắt rất coi trọng hỏa pháo, nhưng Lưu Dũng lại biết, Triệu Tiến rốt cuộc coi trọng hỏa pháo như thế nào.
Sau khi Từ Hậu Sinh ở bên Áo Môn trở về, mấy khẩu pháo mang theo hiện tại cũng bắt chước làm theo được, nhưng Từ Hậu Sinh cũng nói còn có hỏa pháo đường kính lớn hơn, bên xưởng đúc ra vài lần cũng không thấy vừa ý́. Chiếu theo mấy vị chủ quản bên trong xưởng rèn nói qua, tốt nhất là có khuôn mẫu mới dễ làm, nhưng pháo nặng mười hai cân tây trở lên không phải dễ tìm như vậy. Người Phiên tuy rằng thấy tiền sáng mắt, nhưng đại bác lớn như vậy cũng đều là miếng cơm kiếm sống, sẽ không dễ dàng đem bán.
Hơn nữa Triệu Tự Doanh muốn mua hỏa pháo như vậy, trước mắt có một con đường tin cậy nhất chính là bên Lý Lão Hải, nhưng bên kia muốn đưa tin cũng không dễ dàng, cũng may chuyện này chẳng phải là gấp gáp gì, trong lòng đều trầm xuống chờ đợi.
Lại không ngờ đắng khổ tìm hoài không được, bây giờ lại có người đích thân đưa tới cửa, đại bác như vậy nếu đưa đến Từ Châu, Triệu Tiến nhất định sẽ rất vui mừng.
Lưu Dũng đang ở bên kia cân nhắc, Lê Đại Tân lại nghiêm nghị nói.
- Sắp xếp người qua đó nhìn kỹ chưa? Nếu chẳng may bọn họ dùng đại bác này gây bất lợi cho cửa sông Thanh Giang, đây chính là chuyện lớn.
Trung đội trưởng lớn tiếng đáp lại.- Xin đoàn trưởng yên tâm, bên trung đội chúng ta hiện tại đang toàn lực theo dõi chặt chẽ mấy chiếc thuyền kia, chỉ cần có một chút không đúng, lập tức tiến lên đoạt thuyền!
Nghe được câu trả lời như thế, Lưu Dũng không kìm nổi trong lòng nói câu hổ thẹn, chỉ lo nghĩ tới chuyện đưa đại bác đến bên Từ Châu, lại không nghĩ đến đại bác này bản thân nó là uy hiếp, thật sự là quên đi bản chức phải làm gì.
Bên kia Lê Đại Tân hỏi tới.- Dũng gia, chuyện này ngài xem phải xử trí như thế nào?
Lưu Dũng suy nghĩ một chút thì hạ quyết định.- Người và hàng hóa trên thuyền trên mấy chiếc thuyền kia tất cả đều lấy xuống, áp giải đến Từ Châu!
Quyết định của gã chính là mệnh lệnh, Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn đều phụ họa. Lê Đại Tân mở miệng thêm vào.- Ta lại an bài cho ngươi một đại đội đi sang, mau chóng buổi tối động thủ.
Quyết định của anh ta chính là mệnh lệnh, Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn cũng phụ họa theo, Lê Đại Tân mở miệng bổ sung nói: - Ta sắp xếp thêm cho ngươi một cái đại đội qua đó, cố gắng buổi tối này ra tay. Trước khi ra tay nhớ kỹ phải dọn dẹp cho sạch sẽ xung quanh. Hiện tại cửa sông Thanh Giang này rất nhiều tai mắt lẫn lộn, chúng ta ra tay với tào thuyền, tin tức này mà truyền đi cũng không tốt đâu.
Trong lúc này đội trưởng vội vàng nhận mệnh, vừa định xoay người đi ra ngoài sắp xếp, Lưu Dũng kêu y quay lại, mở miệng nói.
- Đêm nay khi ra tay ta cũng qua đó.
Y ở bên này dặn dò, Lê Đại Tân thì ở bên kia khẽ lắc đầu, mấy vị thủ lĩnh trẻ tuổi Từ Châu này cái gì cũng tốt, nhưng khi nói đến hỏa khí đại bác thì không giữ được bình tĩnh như ngày thường. Nhìn thấy Lưu Dũng muốn đi, Ngụy Mộc Căn đứng dậy nói.- Vì cầu vạn toàn, thuộc hạ sắp xếp thêm một số thám tử ngầm qua đó theo dõi chặt chẽ.
Sau khi hoàn thành thiết lập ván cục, vốn chính là ở nơi dừng chân này nghỉ ngơi, sau đó chờ đợi kết quả tra hỏi tù binh, không ngờ tới lại có chuyện như vậy. Bọn người trong Nội Vệ và tuần đinh cũng bắt đầu công việc lu bù lên. Vừa rồi ba người nghị luận, nói cửa sông Thanh Giang to như vậy không có cách nào chu đáo mọi mặt, nhưng đối với thế lực khác, cho dù so sánh với quan phủ trên đất này cùng bọn thương gia giàu có, Triệu Tự Doanh đã làm tới mức chu đáo rồi.
Bên này hạ đạt mệnh lệnh không bao lâu, tin tức tại nhiều nơi lập tức truyền về, nói chẳng hạn như mấy chiếc thuyền kia là thuê ở bên Hàng Châu, trên thuyền không ít người đều là người Hán trên đất Áo Môn, bọn họ được giáo hội bên Áo Môn thuê mướn, vận chuyển đại bác đi đến bên kinh sư nói là tháng bảy năm nay xuất phát, đi tuyến đường trong đất liền, lại nói tiếp thuyền này là hôm nay mới đến cửa sông Thanh Giang, lập tức đã bị để ý tới, sau khi trinh sát báo lên, động tĩnh này không tính là chậm.
Tuy nhiên dù sao thời gian gấp gáp, không nghe được hết toàn bộ tin tức, khi bầu trời sắp tối đen, Lưu Dũng đã tụ đủ người sửa soạn lên đường, lại có tin tức mới truyền về.
- Trên thuyền có quan viên trong kinh tới đây, nói là người của Binh bộ và cục binh khí, bên trong còn có lão công công nữa.
"Lão công công" này là một cách xưng hô hoạn quan, Binh bộ mọi người biết được là công thự gì, nhưng cục Binh khí này trong lúc nhất thời không hiểu là gì cả, tìm người đi hỏi mới biết được là một trong hai mươi bốn nha môn cung vua, trách không được lại có hoạn quan ở trong đó. Nghe được tin tức này, mọi người lập tức trở nên thận trọng, liên lụy đến quan phủ, hơn nữa còn liên lụy đến bên Lục bộ kinh thành và cung vua, càng không được chậm trễ.
- Quan viên trên thuyền kia có đi đưa tin qua với quan phủ trên đất này không? Lưu Dũng trước hết hỏi ra vấn đề này.
- Cái này thật ra cũng không có. Sau khi bọn họ cập bến thuyền, lên bờ đi đi lại lại, đi đến mấy chỗ gần kề mua rượu và thức ăn. Nghe bọn thủy thủ nói do đi đường quá mệt mỏi, chỉ muốn ăn no xong đi ngủ.
Bên đó hỏi thăm vô cùng cẩn thận.
Sau khi nghe được có quan viên ở trên thuyền, Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn cũng đều chạy tới, lúc này đều đang chờ đợi quyết định của Lưu Dũng, Lưu Dũng không có chần chừ, rõ ràng lưu loát nói.- Tăng thêm một trung đội, tất cả mọi người trên thuyền đều phải bắt hết, sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy thi thể!
Lê Đại Tân trầm giọng nói.- Dũng gia, bên Tiến gia nói còn chưa phải là lúc vạch mặt với quan phủ, bên này lại liên lụy đến hoạn quan trong cung, chúng ta hay là...
- Cứ ra tay như cũ chẳng lẽ chờ đến khi đại bác này đưa đến bên kinh thành, để cho bọn họ đi ra oanh kích chúng ta sao? Về phần vạch mặt, ai biết là chúng ta làm, sau khi xong việc đưa mấy chiếc thuyền này ra khỏi cửa sông Thanh Giang thì được rồi! Lưu Dũng lành lạnh nói, bên kia Lê Đại Tân im lặng chốc lát, chậm rãi gật đầu.