Các bậc cường hào khắp chốn này, trong tay đều nuôi hộ viện, còn có ác nô thích tàn nhẫn thích đánh nhau, hơn nữa, kẻ phụ thuộc vào không ít. Ngay khi tiểu đội tuần đinh cách bọn họ còn có hai con đường, trong nhà tú tài này đã bắt đầu dõ chiêng cảnh báo. Chỉ cần trong thành Tế Ninh muốn trốn cũng không có nơi để trốn, chỉ đành cố thủ thôi. Nhưng mấu chốt là, không ai nghĩ đến cử động của Triệu Tự Doanh lại nhanh như vậy.
Tiểu đội tuần đinh đến được bên này trước tiên ra hiệu với mật thám bên đường, xác nhận ngươi cần bắt không có chạy trốn, sau đó bắt đầu gọi người. Bên trong trả lời rất có khí phách, lão gia chúng ta đường đường tú tài, trong nhà lại có người làm chức quan nhỏ ở Hộ bộ, ngươi là một tư binh cường hào Từ Châu dựa vào cái gì mà hô bắt người, đấy là muốn hành hung giữa ban ngày sao?
Đại hộ tú tài này cùng với mấy nhà trước không giống nhau. Nhà hắn gào quát lên, gần đó thật là có không ít người tụ tập lại, ai nấy mặt mũi bất thiện, không ngừng gọi mắng. Nhìn thấy một màn này, tiểu đội tuần đinh vốn dĩ sửa soạn tấn công nhà lớn lập tức kết đội tự thủ. Ngược lại mật thám tới nơi này trước đó thấy tình thế không ổn thì đi trước.
- Ai muốn tìm cái chết thì lên trước thử xem, xem xem gia gia ta có dám động đao không!
Dù cho người vây quanh bọn họ càng nhiều, nhưng tiểu đội tuần đinh bên này không hề có chút nào luống cuống.
Nhưng bên này còn chưa hề động thủ, nha môn tri châu Tế Ninh lại có người đến, năm mươi mấy gã Bộ khoái, Mã khoái trùng trùng điệp điệp xông tới. Trận thế này khiến tiểu đội tuần đinh có chút lặng người. Trong lòng nghĩ sai dịch bổ khoái trong thành Tế Ninh từ khi nào có gan lớn như vậy, lại dám tới cứng rắn chống đỡ như vậy.
Sau khi sang tới, thấy được những Bổ khoái đó từng tên mặt mày thẫn thờ, có người nhìn vào khoảng trống không ngừng cười xòa, mà ngay cả hai gã Bổ đầu dẫn đội cũng đều là bộ dạng tiến thoái bất định. Nhưng cho dù làm ra vẻ thế nào, mấy chục tên sai dịch tay cầm binh khí sắc bén này lại thêm thanh tráng nhìn chằm chằm như hổ đói xung quanh, đối với tiểu đội tuần đinh này đã có ưu thế tuyệt đối rồi.
- Ban ngày ban mặt, các ngươi dùng đao sắc uy bức thân sĩ, chẳng lẽ không biết vương pháp sao? Tên Bổ khoái cầm đầu hét lên câu này, chỉ là trung khí có chút không đủ.
- Các huynh đệ, trong thành này chúng ta không chịu nổi thua thiệt lớn như vậy. Nhưng lúc này nếu chịu thua thứ hèn nhát đó rồi, vậy quay về nhất định phải chịu tội rất nặng. Nếu muốn liều mạng, theo phía sau ta đi liều mạng. Đội trưởng tiểu đội dẫn đội nói đến mức nghiến răng nghiến lợi, cục diện này có chút không hợp lẽ.
Nhưng lúc hai bên vừa bắt đầu giằng co, lại nghe thấy tiếng vó ngựa ầm vang, rất nhiều người cũng nhìn không được phía ngoài đường tới cái gì, có bách tính bản địa đó có chút hưng phấn hét lớn nói rằng.- Quan quân đến rồi! Nhưng mấy mươi gã Bổ khoái sai dịch lại biết nội tình của thành Tế Ninh,, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi. Không quá lâu, đường phố gần đó đã bị đội nhân mã phong tỏa, chẳng qua, đội nhân mã này là đội ngũ của tuần đinh cưỡi ngựa, mặc giáp cầm đao, sát khí đằng đẵng.
Có người múa may trường đao trong tay hét lớn nói rằng.- Tuần đinh Từ Châu làm việc, người không phận sự tản đi, bằng không giết không cần hỏi.
Nhìn thấy khí thế như vậy, ai còn dám lưu lại bên này, một số tên gõ chiêng tụ tập lập tức giải tán, do dự trên mặt đám quan sai biến thành cười nịnh, duy chỉ sợ bản thân chịu liên lụy. Hai tên bổ đầu đối mặt nhìn nhau, sắc mặt khó coi lên trước giải thích nói rằng.- Các vị, tại hạ cũng là phụng mệnh làm việc, không làm không được, các vị cho chút thể diện, sự việc ngày hôm nay chấm dứt như thế nào đây?
Đầu mục tuần đinh cưỡi ngựa nói chuyện không chút khách khí, dùng đao chỉ thẳng vào bọn hắn nói.- Hai người các ngươi lưu lại, theo chúng ta nói rõ sự tình, những người khác cút đi. Hai gã Bổ đầu dẫn đội sắc mặt trắng bệch vừa muốn nói gì lại nhìn thấy gia đinh cỡi ngựa đều đã rút đao ra khỏi vỏ, còn có người giương cung lắp tên, lập tức đem những lời muốn nói nuốt vào trong bụng.
Ngay sau khi người của mấy nơi đều bắt xong, thành Tế Ninh chỉ lưu lại cổng thành gần Vận Hà mở ra, cổng thành bốn phía còn lại đều đóng chặt. Mỗi một nơi cổng thành đều bố trí một trung đội tuần đinh. Đối với tất cả mọi người ra vào thành đều kiểm tra chặt chẽ, điều này khiến bầu tình cảnh trong thành lập tức trở nên căng thẳng, bắt đầu có người nói bên phía Từ Châu đó muốn tạo phản rồi. Chỉ là đoàn luyện hương dũng trên đất này, lại dám ở giữa ban ngày ban mặt đóng cổng thành, kiểm tra người đi đường, đây không phải tạo phản thì là gì!
Lẽ ra nghe thấy những tin tức tạo phản này, cử chỉ đầu tiên của bá tính trong dân chúng là xuất thành lẩn trốn, bây giờ không ra được, khẳng định phải kinh hồn khiếp hãi. Nhưng bá tánh Tế Ninh lại không chút nào hoang mang, người Từ Châu ở thành Tế Ninh quản sự đã có một khoảng tháng ngày rồi, ngoại trừ những kẻ có ý nghĩ xấu trong lòng, còn lại hơi có chút nghĩ tới chuyện này, đều cảm thấy Triệu Tự Doanh quản việc không tệ, ít nhất cai quản tốt hơn nhiều so với quan phủ.
Dựa theo hạng người tin tức linh hoạt bên trong thành biết được, cổng thành vừa đóng thì Tri Châu liền phái người chỗ đóng quân ngoài thành cấp báo cầu viện. Tuy nhiên mấy trăm quan quân đang đóng quân ngoài thành lại là kẻ dưới trướng Tham tướng Từ Châu, bọn họ và Triệu Tự Doanh qua lại không chỉ một lần hai lần. Cự tuyệt không nói hai lời, còn rõ ràng nói không cần nghe tin đồn làm người ta kinh sợ, thời buổi thái bình này làm gì có tạo phản. Người Tri châu phái đi còn muốn nói, vị Thiên tổng đó không ngờ trở mặt tức thì, rút đao khiến mọi người sợ chạy mất.
Người tin tức càng nhanh nhạy còn biết, sau khi vị Thiên tổng đuổi đi sứ giả Tri châu phái tới, vội vã phái người vào thành, tuần đinh ở các cổng thành còn muốn cản trở, kết cuộc người được phái tới nói thẳng rằng: - Đưa tin cấp báo cho mấy vị gia Từ Châu. Liền cứ như vậy vào thành.
Cổng thành đóng chặt, tình thế căng thẳng, nhưng mọi người làm ăn buôn bán chiếu theo đó đi làm, Vân Sơn Hành và mấy nhà kinh doanh lương thực buôn khác, vải vóc các loại khác, vốn dĩ chưa hề nói giá. Hàng hóa thương khách trên bến thuyền Vận Hà đi vào cũng không hề có trở ngại. Chẳng qua lúc này gần tới lúc đóng băng, việc kiếm sống trên tào vận sắp bị dừng lại, vốn cũng không có gì đáng bận rộn, tất cả như thường. Trong thành không có đại sự hung án giết người, phóng hỏa gì, đám dân chúng tâm tư cũng bình tĩnh không ít.
Muốn nói sự tình không hợp lẽ thường không phải là không có, bọn người đọc sách mặc áo dài trong thành mỗi ngày thần tình lén lút, đi đứng vội vàng, nhìn rất bất đồng với loại sóng yên biển lặng ngày thường, đối với bên ngoài chỉ nói đang làm thơ, làm văn gì gì đó, mọi người cũng lười đi bận tâm
Những người đó bị đám tuần đinh bắt về rất nhanh đã được thả ra, nhưng mà mỗi người đều là chịu không ít tội. Thủ đoạn sửa trị người trong đoàn tuần đinh thật không ít, đoàn tuần đinh Tế Ninh này lại có truyền thừa dụng hình của Cẩm Y Vệ, vậy hạ thủ càng là ác độc.