Tại Từ Châu lên đường bắc tiến, mãi cho đến một đoạn đường huyện Lịch Hạ huyện phủ thành Tế Nam, đều là vùng đất địa thế bằng phẳng, thỉnh thoảng có chút đồi núi rải rác, mà một dãi đường ở phủ thành Tế Nam đi về hướng phủ thành Đăng Châu, thì lại là dọc theo sườn núi tiến lên, trèo đèo lội suối hiển nhiên là không đúng đắn, nếu ngồi thuyền đi đường biển, sẽ giảm bớt hơn phân nửa thì giờ.
Nhưng điều này cũng không có cách, Từ Châu hiện tại lấy không ra nhiều thuyền như vậy tới khuân vác và vận chuyển người, lúc này khí trời cũng không hợp. Hơn nữa bọn nạn dân Liêu Đông tuy nói đều là ngồi thuyền chạy nạn lại đây, nhưng khẳng định không muốn ngồi thuyền đi phía nam, sợ hãi không biết tới đủ để dọa lùi rất nhiều người, cho nên phải đi đường bộ, chuyện trọng yếu trước mắt là chỉ rõ đường lối.
Sau khi tiến vào phủ, Tế Nam trên dưới đội Từ Châu này cũng đã rất buông lỏng rồi, tuy nhiên nên để ý vẫn phải để ý, nói chẳng hạn như khi hạ trại nhất định phải tới gần xã, trấn chỗ hộ dân đông đúc, chẳng sợ bị đối phương đề phòng tra hỏi, tuy nói nhiều thêm không ít phiền phức, nhưng ở chỗ nhiều người lắm mắt như thế, cho dù có người muốn ra tay, hoặc là các loại cướp đường hám lợi, đen lòng muốn mạo hiểm, cũng không dám ở nơi này làm xằng bậy.
Đêm nay đi ngang qua huyện Chương Khâu, đã giữa tháng mười một rồi, tiết trờ càng rét lạnh hơn, các nạn dân Liêu Đông tuy nói sống nhiều năm ở vùng đất lạnh giá, nhưng bọn họ lại chịu không nổi rét lạnh ở nơi Sơn Đông này, nhưng cũng biết lúc này không nên oán giận, chỉ đành cắn răng tiếp tục kiên trì, nhưng con nít trong đội ngũ chịu không nổi, có đứa chịu không nổi khóc rống đấy, cũng có người bị rét lạnh phát bệnh rồi, cũng may đều là bệnh nhỏ, canh nóng nước ấm tạm qua được.
Mấy tên đầu lĩnh Từ Châu dẫn đội sau khi thương lượng, dứt khoát lấy thêm ra chút tiền bạc, ở trấn Phòng Gia huyện Chương Khâu mua hai đầu dê, giết luôn tại chỗ, nồi lớn đun nhừ khao bọn nạn dân một lần, coi như là cái khích lệ, khiến mọi người sức mạnh tăng thêm một chút, đêm nay dĩ nhiên là ở nơi trấn Phòng Gia này nghỉ ngơi rồi.
Mỗi người nhiều ít đều chia được chút thịt dê và lòng dê vụn, xương cốt ở trong nồi lớn sôi trào, mùi hương bốc ra bốn phía, Triệu Tự Doanh bên này càng là bất kể giá thành bỏ đủ muối và hương liệu, điều này làm cho mọi người ăn được lại càng vui mừng, cảm xúc buồn bực chịu khổ lúc đầu đều là trở thành hư không, còn có không ít người vây quanh ở bên người Liêu dân hiện thân thuyết phục kia. Nghe bọn họ nói về Từ Châu thái bình giàu có như thế nào, mai sau mình được an bài ổn thỏa ra sao. Không ai hy vọng xa vời được ăn bữa cơm thịt, hiện tại dân chúng Liêu Đông trốn tới đây chỉ cầu có một chỗ sống yên phận, mà không phải như ở Đăng Châu bên kia tuyệt vọng không biết tháng ngày sau này.
Vài tên đầu lĩnh dẫn đội Từ Châu cổ vũ lẫn nhau.- Chỉ cần đến phủ Đông Xương, chúng ta dọc theo Vận Hà xuôi nam, tất cả sẽ rất dễ dàng. Trước mắt, không được có một chút buông lỏng, phải nhớ rõ tam gia trước khi đi đã dặn dò, nơi này là địch quốc, không được khinh thường!
Khi đang nói chuyện, đã có người bước nhanh hướng bên này chạy tới, là lính gác bố trí ở chung quanh canh gác. Gia đinh này thần sắc có chút bồn chồn, lại đây sau đó hạ giọng nói.- Vừa rồi có mấy thớt ngựa chạy nhanh tới, hẳn là vào thôn trấn.
Có người mở miệng nói.- Bên này Tế Nam là tỉnh thành, chúng ta lại đang đi trên quan đạo, khoái mã đưa thư vân vân khẳng định không ít, không cần quá để ý.
- Hôm nay khao tất cả mọi người ăn no có sức rồi, sáng sớm ngày mai lên đường. Cách phủ Đông Xương càng gần, ta lại càng yên tâm hơn. Cũng có người âm thanh buồn bực nói, tất cả mọi người đều là đồng ý.
Sau khi ăn xong, lửa trại không tắt, vây quanh thắp sáng sưởi ấm, Liêu dân cũng được phân chia gánh vác trực đêm, trạm canh gác cũng không có chút buông thả, tuy nhiên so với lúc trước dọc theo con đường này không có khác mấy, một đêm này thái bình vô sự như trước.
Sáng sớm hôm sau mọi người lại trở nên bận rộn, từng người lo liệu việc của mình xong xuôi trước, sau đó nhóm lửa thổi cơm sửa soạn xuất phát, mọi người thích thú như trước, trong nồi canh dê vẫn còn có nước mỡ, hơn nữa còn có muối ở bên trong, các loại bánh bột và cháo bỏ vào cũng rất ngon.
Nhưng khi trong nồi canh dê bắt đầu sôi trào, từ bên trấn Phòng Gia lại ào ạt đi sang rất nhiều người, hùng hổ hướng bên này đi tới, trạm canh gác lúc này nhận ra không đúng, đội ngũ Từ Châu lập tức làm ra ứng đối, gia đinh đều đi lấy binh khí, bọn nạn dân Liêu Đông có người cầm lên vũ khí, có người bảo hộ lấy nư nhân và trẻ nhỏ, cũng rất có trình tự.
Đối với vẻ mặt của bọn Liêu dân, đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh làm qua lâu năm đều có chút tán thưởng, bá tánh lưu dân các lần đại loạn trước kia tụ lại rất khó quản, cũng không phải nói không có kính sợ mà là những bá tánh này cái gì cũng không biết, khuôn phép trói buộc vân vân không có chút xíu nào trong đầu, phải nhờ vào đòn roi, gậy gộc từng lần trừng phạt sửa trị. Còn đoàn luyện từ chiêu mộ tới huấn luyện thì càng không cần phải nói, lúc mới đầu ngay cả trái phải cũng không nhận rõ. Bọn Liêu dân ít nhiều phải tốt hơn một chút, đại đa số người đi theo sang đây đều là đào binh, ở trong quân doanh lâu dài, ít nhiều rõ ràng khuôn phép tiến thoái, đủ nghe theo quát thét ra lệnh, những kẻ xuất thân thợ mỏ đó không ngờ tố chất y hệt đào binh, đây khiến người ta cảm thấy có chút vui mừng kinh ngạc.
Đối với dân chúng trấn Phòng Gia khí thế hùng hổ tới gần, gia đinh Triệu Tự Doanh thật không có cố kỵ “giữa ban ngày ban mặt, mạng người có trời soi xét, lập tức nâng ngang trường mâu, cung tiễn mở ra một nửa, sát khí đằng đẵng nhìn đối phương. Theo uy hiếp như vậy, đám người vốn khí thế hùng hổ càng đi càng chậm, lúc cách còn mười mấy bước cũng không dám tiến lên trước nữa. Sau khi ở nơi đó đứng vững lại có người to tiếng quát thét.
- Các ngươi cầm binh khí nhiều như vậy, giữa ban ngày ban mặt đây là muốn tạo phản sao?
Vừa dứt lời, một mũi tên đã cắm chuẩn xác vào mặt đất trước thân mình gã, một đội trưởng đội ngũ Từ Châu cao giọng hô.- Nếu không muốn tìm chết, thì có lời nói mau.
Một mũi tên này bắn ra, đã dọa đám đông trong trấn kéo tới tản ra bốn phía, nhìn Triệu Tự Doanh bên này không có động tĩnh kế tiếp, lúc này mới dần dần tụ lại.
Đám người cứ đình trệ không tiến như vậy, sau một lúc xao động lại có mấy người từ đằng sau đi tới hàng đằng trước lớn tiếng quát thét.- Cầm đao thương liền dọa được người sao? Các ngươi cầm đao thương trộm dê của chúng ta sao?
Nghe lời quát thét này, gia đinh Triệu Tự Doanh đề phòng không kìm nổi sửng sốt, trong đó có mấy người ngày hôm qua là kẻ đi theo sang mua dê tức thì lớn tiếng quát trả.- Nói xằng nói bậy, chúng ta đưa cho tiền rồi, trong trấn các ngươi còn đòi nhiều hơn giá trong chợ mấy mươi văn nữa là!