Việc buôn bán chính là giống như vậy, ai cũng không cưỡng cầu lập tức đã thành, quản sự kia cười hì hì đáp lời, lại ân cần chỉ điểm mấy câu với Lưu Dũng, lúc này mới trở lại bận rộn. Lưu Dũng cứ như vậy ở sân gỗ trên bến thuyền đi qua đi lại, nói giống như với gã chưởng quỹ lúc đầu kia. Gỗ các nhà đều đã bán hết rồi, có người bảo Lưu Dũng đợi một lát có một lượt thuyền tới đây, thậm chí còn có người lười đếm xỉa tới, thấy được làm ăn nơi này quả thật không tệ.
Lưu Dũng cuối cùng vẫn là đi tới nhà đầu tiên kia, chỉ nói là trở về đưa cho nơi này thước tấc đòi hỏi, nếu như xác định cung ứng được như vậy liền sẽ trả tiền đặt trước. Những quản sự trông coi trên bến thuyền làm xong một mối làm ăn đều có chia hoa hồng, huống chi Lưu Dũng thoạt nhìn chính là mua bán lớn, lúc này vô cùng vui mừng đáp ứng, lại không ngờ này lúc lại đây lần nữa, sau lưng Lưu Dũng đi theo hai tiểu nhị hãng thuyền, chính là tới nhận người.
Về tới khách điếm trọ lại trong thành, tìm tới người hai tuyến đường trong tối ngoài sáng dò hỏi, thế mới biết chuyện làm ăn củi gỗ đã trở nên hưng thịnh trong vòng nửa năm nay, chỉ chẳng qua người Vân Sơn Hành và Nội Vệ đều không xem thành chuyện gì, cho nên không có báo lên, mặt khác còn xác nhận một việc, đó chính là gần đây quả thật có việc mua bán người hàng loạt.
Buôn bán hàng đống như vậy lại không giống với nạn dân tràn vào, trong chợ người nhiều thêm rất nhiều nữ nhân trẻ tuổi nhan sắc xuất chúng cùng với thiếu nữ thiếu niên dung mạo tuổi tác đều hợp, hàng hóa chất lượng bậc này cực ít khi sẽ xuất hiện phế phẩm. Nói tới cái này, Lý Ngọc Lương lại nhớ tới lời nói điêu của mấy hạng người giàu sang nơi Lâm Thanh Châu, nói mua được hàng tốt, gia phong Lý gia nghiêm cẩn, đối với điều này vẫn luôn không có hứng thú chưa từng nghĩ tới nên ở nơi này.
Trở lại nơi ở, Lý Ngọc Lương nhịn hồi lâu liền tức giận nói.- Thật sự là vô sỉ, đây là thông đồng với địch, đây là buôn bán với địch!
Lưu Dũng cười lạnh đánh giá mấy câu.- Trách không được đại ca thường nói, có lợi gấp ba, tử tội vương pháp đều dọa không được người. Bố mẹ con cái, bọn họ cũng bán đứt đi được.
Lý Ngọc Lương giọng đầy căm hận sau khi nói xong mấy câu đó liền có chút hối hận, y biết lựa chọn của mình nhưng có một số việc quả thật không nhẫn nhịn được. Củi gỗ trên bến thuyền, đồ đạc không ngừng vận chuyển, những người buôn bán hàng loạt đó, nghĩ đi nghĩ lại nguyên nhân bên trong đó quả thật hiến y phẫn nộ. Tuy nhiên lời đánh giá của Lưu Dũng khiến y có chút kinh ngạc, lập tức mới kịp tỉnh táo. Lưu Dũng chỉ nói bọn chúng vô sỉ, lại không để ý tới tội danh thông đồng địch quốc gì cả.
Đêm đó đầu mục Nội Vệ phủ thành Bồng Lai phủ Đăng Châu bị Lưu Dũng khiển trách một trận, ngày hôm sau tất cả mọi người bắt đầu đi làm, ngoại trừ theo lệ thường chiêu mộ nạn dân Liêu Đông, cũng bắt đầu thu thập rất nhiều tin tức quân cảng Bồng Lai, Lưu Dũng không có khổ công chờ đợi, mà là an bài người đi tới bến thuyền thẳng thừng dùng món tiền lớn mua một con thuyền biển, sau đó tiếp tế dủ số lượng đồ đạc.
Việc này, Lý Ngọc Lương đều đi theo lo liệu, khiến cho y như có điều suy ngẫm chính là, thuyền biển mua rồi, thợ thuyền trên thuyền lại chỉ lưu dụng hai người tuổi tác lớn nhất, những kẻ khác đều mướn ở bên ngoài, hơn nữa còn không thuê mướn người nơi cảng Bồng Lai này, người Từ Châu ở phủ thành Bồng Lai đi tới các nơi phủ Đăng Châu và Lai Châu vơ vét, kiên quyết không cần người cùng trên một con thuyền.
Hơn nữa lần này rõ ràng là đi chiêu mộ nạn dân, nhưng tải trọng trên thuyền không lưu lại cái gì, đều là đồ đạc và người tự mình mang theo, ngoại trừ thủy thủ trên thuyền còn lại đều là người luyện võ Từ Châu tới.
Lưu Dũng chỉnh sửa chi tiết liên quan tới mậu dịch Liêu Đông và cảng Đăng Châu lại thành văn thư, dùng người đưa tin truyền tới nơi Từ châu, chuyện con thuyền Dư gia tới Đăng Châu trễ thì không có nhắc tới, Lưu Dũng lưu lại bốn ngày cho đối phương dù sao tình hình trên biển hay thay đổi.
Đang chờ đợi tới ngày hôm sau, bốn thuyền của Dư gia vào cảng, người Dư gia trước hết chiếu theo ước định đi hãng thuyền bên kia đưa tin, hãng thuyền lập tức cấp báo tới chỗ Lưu Dũng.
- Thật sự là tội đáng chết vạn lần, vốn nên trước bảy ngày đuổi tới, sau lại nghĩ tới trên mặt biển Liêu Đông gió to sóng lớn. Vì cầu vẹn toàn, quản sự trong nhà bảo chúng tôi thay thuyền màng thành thuyền Quảng, lúc này mới gấp rút chạy tới.
Tên người dẫn đội thuyền Dư gia lần này gọi là Dư Đại Giang, bốn mươi bốn tuổi, cũng là người trên biển tinh tráng ngăm đen, cử chỉ trong lúc nói chuyện lộ ra vẻ rất thuần phác thật thà, lúc nói những lời này tràn đầy áy náy hối lỗi.
Nhưng Lý Ngọc Lương luôn cảm thấy cổ quái, y nhìn không ra sơ hở cử chỉ lời nói của đối phương, y ở Lâm Thanh Châu giao thiệp qua với các lộ thương nhân, gặp nhiều người biểu hiện tinh ranh, mơ hồ cũng cảm giác Dư Đại Giang này rất giống những người đó.
Lưu Dũng dường nhưu không nhận ra được điểm này, chỉ là cười nói.
- Trên biển hay thay đổi, chỗ quý vị suy xét chu toàn cũng là nên có. Chúng ta nghỉ ngơi hai ngày sau liền lập tức lên đường.
Sau khi đưa tiễn mấy người Dư Đại Giang thiên ân vạn tạ, Lý Ngọc Lương còn muốn nhắc nhở Lưu Dũng chốc lát, nhưng người vừa đi, không đợi y mở miệng liền nhìn thấy trên mặt Lưu Dũng hiện rõ nét cười lạnh lẽo.
Trong lòng nghĩ thế nào là một chuyện, Lưu Dũng vẫn là dẫn người đi trên bến thuyền xem thuyền. Người đi theo tới lần này, bao gồm Lưu Dũng bên trong, đối với trên biển và thuyền biển đều dốt đặc cán mai. Quảng thuyền đổi thuyền mành này rốt cuộc là có ý nghĩa gì cũng không rõ ràng. Tuy nhiên Lưu Dũng lại từ trong thủy thủ thuê mướn tới chọn ra mang đi mấy người.
Sau khi đi vào cảng bên đó, đoàn người Lưu Dũng không vội vã đi tìm người đội thuyền Dư gia, mà là trước hết bảo người hãng thuyền dẫn đi nơi cập bến trên bến thuyền xem thử, ở nơi đó thuyền mành và thuyền Quảng đều có.
Thân thuyền mành rộng lớn ngang bằng, thuyền Quảng thì lại khá là cao, mà boong thuyền thân thuyền mành thoạt nhìn không dùng chất liệu kỹ càng như thuyền Quảng, với những kẻ không có một chút kiến văn trên biển như Lưu Dũng và Lý Ngọc Lương cũng chỉ nhìn ra được mấy điểm này.
Thủy thủ dẫn tới đây chưa chắc học vấn uyên bác, nhưng chạy lâu trên biển, kiến văn chung quy là có.- Thuyền mành này chở được nhiều, đi được ổn định, tuy nhiên chịu không được gió to sóng lớn, đi được cũng không nhanh. Hàng năm chạy ngoài biển xa bờ đều là dùng thuyền Quảng này đi. Chạy nhanh thuyền cũng rắn chắc, nhưng chở quả thật không nhiều bằng thuyền mành. Nhưng hàng hóa chở ngoài biển xa bờ kia đều là món lợi lớn, cũng không để ý chứa đựng ít.
Lưu Dũng gật đầu, thần sắc vẫn luôn căng thẳng lại hòa dịu không ít, trong lòng Lý Ngọc Lương nghĩ thầm có phải mình lo lắng quá nhiều rồi, người Dư gia đây là suy xét vì an toàn của mọi người, lần này đi Liêu Đông chẳng khác nào tiến vào địch quốc, hung hiểm thật lớn, làm việc trước hết phải suy xét tự giữ lấy mình, điều này làm được rất thỏa đáng.