Nếu như đã quyết định trước hết phải giúp đỡ người của Triệu Tiến đúc đại bác, cho nên tôi đã dò xét cẩn thận công việc của những người thợ thủ công này.
Từ trong bếp lò có chút kỳ quái kia, đồng đúc bị nung nấu thành men, sau đó trước hết chải lên hai tầng men hai bên mỗi cạnh khuôn bùn. Cuối cùng men của những kim loại này được rót vào trong giữa khuôn. Đợi cho sau khi khuôn đổ hoàn thành nó sẽ từ đất nguội lại thành hình, đám thợ thủ xông tức khắc khắc ấn thứ tự lột khuôn ra, dần dần lộ ra thân pháo bóng loáng. Trải qua lần làm lạnh cuối cùng, liền biến thành nòng pháo sau đó lại trải qua thợ thủ công cẩn thận rửa sạch cuối cùng làm thành sản phẩm được thợ thủ công huấn luyện thành thạo kéo đi.
Tất cả công việc đều trật tự ngay ngắn như vậy nhìn qua làm cho người ta cảm giác giống như là toàn bộ nhà xưởng đang vận hành giống như một chỉnh thể.
- Tiên sinh, ngài thấy thế nào?
Lão binh mang theo một chút dương dương tự đắc, gã rất êm ái hỏi tôi.
Nhìn ra gã rất giống có được khen ngợi của tôi đối với công trạng của gã, cho nên tôi nói cho gã biết tôi cảm thấy tiết tấu của đúc pháo nơi này rất nhanh, nhìn ra được công nhân đều vô cùng quen tay hơn nữa chăm chỉ, nơi này là một công xưởng hiệu suất vô cùng cao, ít nhất tôi ở đế quốc Đại Minh vẫn chưa từng nhìn thấy qua công xưởng hỏa pháo tốt như thế.
- Đâu chỉ Minh quốc! Gã lắc đầu.- Tôi dám nói hiện giờ nơi này là một trong những công xưởng hỏa pháo tiên tiến nhất trên thế giới rồi. Chỉ có điều tầm vóc vẫn còn nhỏ hơn một chút so với vương quốc Tây Ban Nha mà thôi.
Vì lễ phép để đạt được mục đích, tôi không có phản bác lời của gã, nhưng mà gã đã nhìn ra được tồn đọng bên trong lòng tôi.
Có lẽ là bởi vì loại nguyên do tự tôn quân nhân kia, gã đột nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc.
- Tiên sinh, xin chớ nên hoài nghi lời của tôi. Tôi từng phục dịch qua trong quân đội Tây Ban Nha, ở Ý Đại Lợi và Ni Đức Lan đều từng chiến đấu qua. Tôi nghĩ vấn đề này tôi so với ngài cũng có quyền được lên tiếng!
Sau đó gã lấy loại thái độ hào khí phất phất tay, mấy người ở bên cạnh gã rõ ràng là học trò của thợ rèn vây ở xung quanh, sau đó cả bọn cùng nhau dẫn tôi ra khỏi công xưởng.
Tôi cho rằng gã sẽ bởi vì tôi bất kính mà trừng phạt tôi, nhưng mà rất nhanh tôi đã nhận ra mình lại sai lầm rồi. Gã chỉ là dẫn tôi tới mảnh đất trống chúng tôi vừa rồi đi ngang qua.
Tiếp theo, gã dẫn tôi đi tới chính giữa vùng đất trống, sau đó đi tới trước một bụi cỏ khô, lạ lùng chính là, bên trên mấy bụi cỏ này không ngờ che vải bố màu xám.
Tiếp theo, gã ra hiệu bằng tay, một gã thợ thủ công học nghề đi tới lột mở ra mấy miếng vải bố đó.
Lúc này ta mới nhận ra, nơi này lại không ngờ còn bày trí rất nhiều đại bác.
Những đại bác này đủ loại kiểu dáng, đường kính từ lớn tới nhỏ đều có, hơn nữa có một số sản phẩm nhìn ra được là mua sắm từ bên ngoài, thậm chí tôi sau khi cẩn thận quan sát còn nhận ra mấy khẩu đại bác tôi trước kia mang từ Áo Môn tới cũng được đặt ở nơi này.
Nhìn thấy đại bác quý báu chúng tôi hiến cho hoàng đế Đại Minh lại bị những người không biết tiếc của này đặt ở nơi đó, tôi đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng sâu kín.
Đồng thời tôi cũng hiểu được, hóa ra mảnh đất trống lớn mới rồi tôi nhìn thấy, ngoại trừ ngăn cách với xưởng phường khắp nơi, hẳn là còn có hữu dụng là nơi thực nghiệm.
Sau đó, bọn học nghề này từ ngay giữa bụi cỏ, đẩy mấy khẩu đại bác đi ra.
Lúc này tôi đột nhiên nhận ra một chỗ càng thêm khiến tôi kinh ngạc —— Những giá đỡ đại pháo này, cùng với giá pháo tôi trước kia từng thấy qua mặc kệ là của Châu Âu hay là Châu Á đều hoàn toàn bất đồng.
- Ngài nhìn thấy chưa? Đây là thứ đồ bao nhiêu tốt a! Mang theo một loại thần khí khoe khoang phô trương, vị lão binh đó chỉ mấy khẩu đại pháo đó hô lên về phía tôi.- Quả thật còn tốt hơn cái loại tôi từng thấy qua trên chiến trường Châu Âu năm đó.
Sau khi trưng cầu được đồng ý của gã, tôi đi tới trước mặt những khẩu pháo đó, sau đó cẩn thận nhìn trở lại.
Tôi trước hết nhìn một khẩu pháo, cố định ở trên giá pháo, nòng pháo hơi ngắn (tuy nhiên so với pháo cối phải dài hơn một chút), đường kính khá lớn, nhìn ra được là một loại pháo dã chiến có thể phóng ra mảnh đạn. Loại pháo này được chất lên xe pháo hai bánh, có thể sử dụng được góc bắn mười hai tới ba mươi độ bắn đạn pháo ra. Tôi giơ tay ra vuốt ve thân pháo màu xanh đậm, phát hiện ra nó vô cùng bóng loáng hiển nhiên được bảo dưỡng vô cùng tốt, giống như thậm chí có thể kéo thẳng tới chiến trường.
Trong lúc cẩn thận quan sát, tôi đưa ra được kết luận —— Khẩu đại bác này mặc kệ là công nghệ chế tạo hay là trình độ bảo dưỡng đều là trình độ dẫn đầu Châu Âu, vị lão binh này cũng không có nói ngoa. So với nó lễ vật tôi hiến cho triều đình nhà Minh chỉ chẳng qua là một loại thứ phẩm tồi tàn mà thôi.
Càng thêm khiến cho tôi cảm tháy hứng thú chính là giá pháo và xe pháo khẩu đại bác này sử dụng.
Đây là một loại xe pháo làm bằng gỗ dùng củi gỗ nhẵn mịn rất nặng, bánh xe làm bằng gỗ thoạt nhìn có chút biến thành màu đen, trục bánh xe rất cao gần như ngang bằng thân với đại bác, còn chính giữa xe pháo, có một cái giá bằng gỗ hoạt động, đại bác được dùng xích sắt buộc cố định ngay giữa giá đỡ chính giữa xe pháo, sau đó có thể tùy theo giá pháo di động mà di động.
Loại xe pháo này tuy rằng nhìn dáng vẻ có chút kỳ quái, nhưng thực tiễn chứng minh là thiết kế vô cùng lý tưởng —— Cấu tạo của nó vô cùng tinh xảo, giữa giá pháo và xe pháo có thể tự do hoạt động, hơn nữa dựa vào loại xe pháo này, cho dù là pháo đồng cồng kềnh, cũng có thể theo thao tác của pháo binh trên chiến trường linh hoạt cơ động, tới kịp chiến trường cần tới nó.
Loại xe chạy này so với thứ tôi nhìn thấy ở Châu Âu còn phải càng thêm tiên tiến tinh vi hơn một chút.
Kết quả, tay của tôi theo thân pháo di động tới trên cái giá, sau đó cẩn thận dòm kỹ xe pháo.
Ở trên cái giá, tôi phát hiện thước đo dùng để xác định góc bắn và tầm bắn, vết khắc tinh tế khắc ở nơi đó khiến cho tôi cảm thấy hết sức kinh ngạc. Ở trong ấn tượng của tôi, người nước Minh đối với ứng dụng số học là vô cùng không đủ, nhất là trong việc quân sự. Thợ thủ công của bọn họ bỏi vì thân ở trong trạng thái nô lệ mà không muốn làm việc chăm chỉ, mà quan văn thân phụ trách chỉ huy nhiệm vụ gần như hoàn toàn không hiểu việc, cho dù là những quan quân cần phải liều chết quyết chiến kia cơ hội vận dụng toán học trong việc quân sự một chút cũng không biết, gần như toàn bộ tư tưởng tác chiến và nguyên tắc chỉ đạo vẫn dừng lại ở thời đại Rô Ma.
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, đế quốc nhà Minh mới có thể trong việc quân sự càng ngày càng yếu kém, thế cho nên nhiều lần thua trong tay Man tộc. Chính ngay cả bọn họ chọn mua đại bác tiên tiến trong tay người Bồ Đào Nha cũng bởi vì không thể thuần tục thao tác mà làm suy giảm uy lực cực lớn thế cho nên không thể phát huy ra hết hữu dụng nó nên có.