Khách thương bên ngoài tới từ Vận Hà đi vào bến thuyền cửa sông Thanh Giang, bỏ neo cập bờ, đi đến vùng đất phồn hoa vui đùa một phen, hoặc là ở nơi này trên bến thuyền tạm thời ngừng lại nghỉ ngơi, hoặc là chất dỡ hàng hoá chuyên chở. Bọn họ chỉ cảm giác với lúc trước không có gì khác nhau, thậm chí cảm thấy được so với lúc trước còn tốt hơn, chất dỡ hàng hoá chuyên chở nhanh chóng hơn rất nhiều, không có xảo trá vơ vét của cải và tiên nhân* thiết lập ván cục cướp bóc vân vân, nhưng lại không cảm thấy được Triệu Tự Doanh nghiêm ngặt khống chế đối với bến thuyền này. (Chỉ những kẻ chuyên làm trò ma hãm hại người khác)
Nhìn mấy tàu thuyền hình thù lớn nhất đang đậu ở trên bến thuyền cửa sông Thanh Giang xa xa, đầu thuyền có treo đèn lồng, trong khoang thuyền cũng có ngọn đèn dầu, hai chiếc trong đó nhìn mức độ mép thuyền ăn sâu trong nước, biết chắc hai chiếc này nhất định chở hàng hóa rất nặng. Lúc này trên bến thuyền từ tráng dân tuần tra ban đêm đến thủy thủ trên thuyền bốn phía, tất cả đều là người của Triệu Tự Doanh, bãi chất hàng và trong kho hàng các nơi trên bến thuyền tất cả đều là người của Nội Vệ và tuần đinh.
Về phần trên bến tàu có đám người khác không liên can tới, sau khi được bên Vân Sơn Hành lộ ra tin tức mịt mờ, tất cả mọi người biết điều tránh đi xa xa, có một số việc không biết thì càng tốt.
Có người thấp giọng giải thích nói.- Hiện tại bên Túc Thiên đã sắp đóng băng rồi, không chừng mấy chiếc thuyền này sẽ ở nơi nào đó phía bắc Túc Thiên thả xuống đại bác, sau đó mướn xe ngựa vận chuyển lên bắc.
- Đây chẳng phải là sẽ ghé qua Từ Châu, ở bên kia ra tay thì càng... Người này mới nói đến nửa câu, lập tức bị đồng bọn dùng ánh mắt nghiêm nghị trừng mắt nhìn trở lại, đi đến bên Từ Châu, chẳng phải là nhường công lao tới tay ra ngoài.
Lê Đại Tân quay đầu lại nghiêm khắc liếc mắt nhìn một cái, trong kho hàng lập tức yên tĩnh trở lại, Lê Đại Tân mặt trầm như nước, so với Nội Vệ, tuần đinh bên Từ Châu Bi Châu, người nơi cửa sông Thanh Giang này gốc gác tương đối lộn xộn một tí, quân kỷ gì cũng không bằng, điều này làm cho Lê Đại Tân có chút đau đầu, thảo luận vài lần với Ngụy Mộc Căn cần phải tỉ mỉ rèn luyện nghiêm túc thêm.
Lưu Dũng không để ý tới việc này, chỉ nhìn chằm chằm mấy chiếc thuyền bên ngoài kia nói.- Trên thuyền mỗi người đều phải bắt hết. Nọn họ nếu không có lấy binh khí chống cự thì cố gắng đừng giết người. Bắt được một người thì bịt miệng một người. Đều hiểu cả chưa?
Phía sau vang lên tiếng trả lời to nhỏ không đều, Lưu Dũng vung tay lên nói.- Hiện tại đi truyền lời sẵn sàng, bên ta đây sau một nén nhang cháy hết, đèn lồng được thắp lên, khi đó ra tay!
Nếu không phải cố ý lưu ý, nhà thuyền trên Vận Hà cũng lưu ý không được động tĩnh trên bến thuyền, tuy rằng đã vào đêm, nhưng cách giờ giấc đi ngủ còn khá sớm, có người đi lại cũng là bình thường. Mặc dù là trên bến thuyền một chiếc đèn lồng đột nhiên được cây cột dài đỡ cao lên, cũng không ai cảm thấy không đúng, có lẽ đây là khuôn phép mới tại cửa sông Thanh Giang.
Khi tới gần xung quanh mấy con thuyền, trên bến thuyền có rất nhiều bóng người xuất hiện, mấy chiếc thuyền bị theo dõi chặt chẽ kia rốt cục nhận ra được không đúng, nhưng lúc này, cái gì cũng không kịp rồi. Đầu thuyền trong thuyền không ngừng có tiếng kêu sợ hãi vang lên, sau đó lại đột nhiên dừng lại, không có kêu thảm thiết nữa, thậm chí có tiếng vang rơi xuống nước, vào lúc tiết trời rét lạnh như thế này mà nhảy vào trong sông vậy thì thật là muốn chết.
Không quá lâu, toàn trường đã yên tĩnh trở lại, các con thuyền chen chúc bao quanh bên cạnh mấy chiếc thuyền kia cũng bắt đầu tản ra, từng chiếc xe ngựa đã sớm trù bị sẵn chạy vào, bọn tù binh miệng bị bịt, trên đầu bị khăn trùm đầu, bị trói chặt ném lên xe ngựa.
Vị trung đội trưởng kia trở về bẩm báo nói.- Có người nói mình là quan viên triều đình, hô các ngươi không sợ vương pháp sao. Những người này đều bị trói lại, mấy người Phiên thì không có sức mạnh gì, muốn giãy dụa cũng vô dụng, nhưng thật ra có một người nhìn y rất kỳ lạ, vẫn luôn rất bình tĩnh, không có chống cự cũng không có kêu to, quan thoại nói ra cũng không tệ lắm. Y nói gặp mặt với thủ lĩnh của chúng ta được không.
Động tĩnh lần này từ đầu tới đuôi tiến hành vô cùng thuận lợi, Lưu Dũng tâm trạng cũng không tệ, y cười nói.- Mang tới đây xem thử, bảo hắn yên tâm.
Người rất nhanh được mang tới, vì lý do an toàn, miệng được bịt lại, trên thân bị trói rất chặt, sau khi được mang vào kho hàng, bọn đầu lĩnh không có xông lên thuyền bắt người đều có chút kinh ngạc, vì người Phiên này thật kỳ quái. Tất cả mọi người cố ý nhìn khuôn mặt gã, đích thật là bộ daạng của người Phiên mũi cao mắt sâu. Nhưng ngoại trừ cái này ra, còn lại đều là cách ăn mặc của một kẻ sĩ đọc sách Đại Minh, một thân nho bào áo dài xanh, ngay cả chòm râu đều là bộ dạng của Đại Minh, cái dáng người cao lớn kia thật ra cũng tầm thường rồi.
Trong cảm giác của Lưu Dũng, Thang Nhược Vọng (Johann Adam Schall von Bell) này rất khác với mấy người Phiên mình từng nhìn thấy qua ở Từ Châu kia, cũng không phải nói kiểu ăn mặc này, mà là phong cách khí chất này, khiến cho người ta cảm giác rất yên tĩnh, không giống với bọn người Lộ Dịch có trái tim nóng bỏng đối với tài hàng quyền thế, tuy nhiên Lưu Dũng không có nhiều lời, chỉ tùy ý hỏi một câu.- Ngươi tên là gì?
- Tại hạ Thang Nhược Vọng, xin hỏi bên này là... Thang Nhược Vọng chắp tay thi lễ, nhưng khi gã vừa muốn hỏi ra vấn đề của mình, Lưu Dũng giơ tay lên ra hiệu, lập tức có người một lần nữa bịt lại miệng của Thang Nhược Vọng.
- Chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn nghe lời, sẽ giữ được tính mạng. Lưu Dũng dặn dò một câu, xua tay ra hiệu đem người mang đi.
************************
- Ngài viện trưởng tôn kính:
Thật xin lỗi tôi hiện tại mới có cơ hội gửi thư cho ngài, kể lại cho ngài một cuộc hành trình rất là thần kỳ mà tôi hiện nay đang trải qua. Khi tôi cầm bút lên, ta thử đè nén xuống tâm trạng kích động của mình, cố gắng bình tĩnh mà tự thuật lại cuộc trải nghiệm gần đây của mình. Nhưng mà tôi nghĩ cho dù tôi có bình thản đi tự thuật lại, chỉ sợ ngài cũng sẽ cảm thấy tất cả những gì mà chúng ta đã trải qua đều có cảm giác trố mắt mà kinh ngạc đấy!
Mặc dù trước khi từ Áo Môn lên bắc tôi cũng đã tưởng tượng qua chuyến đi này tôi sẽ trải qua vô số gian nan vất vả, nhưng tôi quả thật không ngờ tôi bị người ta cưỡng ép mang đi, hơn nữa theo trước mắt xem ra cũng không có cơ hội tiến vào kinh thành của đế quốc nhà Minh.
Xin không cần lo lắng cho tôi, tuy rằng tôi nói như vậy, nhưng tôi hiện tại cũng không có nguy hiểm gì đến tính mạng, thật sự ra tôi là rơi vào trong tay của một đại nhân vật nho nhã lễ độ.
Chỉ sợ ngài đã cảm thấy tự thuật này của tôi có chút lẫn lộn phải không? Tôi thử kể lại tỉ mỉ giải thích cho ngài nghe hành trình của mình.
Khi chúng tôi bắt đầu làm một chuyến hành trình dài lâu và thần kỳ này, có một điều khiến cho chúng tôi vui mừng chính là, chúng tôi có một người dẫn đường rất là tốt. Người dẫn đường này là do hội đồng Thiên Chúa Giáo Áo Môn đề cử cho chúng ta đó, đúng như kỳ vọng của bọn họ vậy, vị dẫn đường này khiến chúng tôi vô cùng vừa lòng. Cũng chính là dựa vào anh ta cố gắng hết sức lực đi trợ giúp, chúng tôi mới có thể đi đến một quốc gia rộng lớn và thần kỳ này, không cần e ngại bất kỳ hiểu lầm gì đến từ phía chính phủ và chư vị thân sĩ trên đất này.