Đợi khi tụ họp trước cửa học cung, nhìn thấy đám học trò sĩ tử quen thuộc hoặc là xa lạ, nóng lòng, lo lắng, sợ hãi của mọi người đều dần tan đi, nhiều đồng môn như vậy, nhiều đồng bào sĩ lâm như vậy, thật nếu như náo loạn lên, ngay cả Tri châu Tế Ninh thậm chí Tri phủ Duyện Châu đều ngồi không vững cái ghế làm quan, huống hồ chỉ vỏn vẹn là thổ hào Từ Châu, mọi người đều là căn cơ của nước nhà, người bình thường làm sao dám làm bậy.
Phải biết rằng Đại Minh chính là xem trọng sĩ đại phu cai quản thiên hạ, sĩ đại phu này nói phải là ai, không phải là chư vị huynh đệ đồng môn trước cửa học cung sao?
Mọi người bắt đầu trầm lắng, sau đó khuyên giải, sau nữa lại là hưng phấn hơn, càng nói càng là lòng đầy căm phẫn. Trước khi thổ hào Từ Châu đó đến, người đọc sách đó là người trên người, ngoại trừ thân phận địa vị, càng có đủ loại đặc quyền. Đồng sinh đã được người xem trọng một chút, nếu khảo trúng tú tài, ngay lập tức lên công đường không quỳ, miễn thuế điền sản, không cần làm trâu làm ngựa cùng với những bách tính bình thường đó, nếu như trở thành cử nhân, vậy lập tức chính là cường hào một phương, biết bao người mang theo ruộng đất sản nghiệp nương tựa kẻ khác, ôm đồm án kiện, ăn được thịt cá quê nhà.
Trong sách tự có Hoàng Kim Phòng, trong sách tự có Nhan Như Ngọc, đọc sách tiến tới cầu công danh phú quý, đây là việc đương nhiên, đọc sách thánh hiền đi con đường làm quan, dĩ nhiên so với nông dân, thương nhân, thợ thủ công tốt hơn rất nhiều, thậm chí ngay cả võ phu oai hùng kia đều coi là hạng người thô lỗ. Đây vốn là đạo lý giống như mặt trời mọc mặt trời lặn vậy, trong thiên hạ khắp chốn như vậy, từ sau khi đại minh khai quốc đều giống như thế.
Nhưng tất cả những đều này đều sau khi người Từ Châu đến thay đổi rồi. Lúc này người đọc sách Tế Ninh đối với tà giáo loạn tặc Văn Hương Giáo không có căm hận gì, cho dù những người này ở Tế Ninh làm xằng làm bậy, bao nhiêu người bị giết, bao nhiêu người phá nhà, bao nhiêu nữ tử bị chà đạp, bọn họ không hận những kẻ tà giáo mất trí này loạn chúng, lại hận Triệu Tiến Từ Châu cứu bọn họ ra.
Bởi vì Triệu Tự Doanh Từ Châu vừa đến, địa vị cao quý của bọn họ liền không còn tồn tại, những kẻ bị bọn họ coi thường lại bắt đầu trở mình tiến lên.
Triệu Tự Doanh trọng võ, trọng thương, trọng công, trọng nông, lại đối với chữ viết, hiểu biết vô cùng khinh mạn, hơn nữa làm cho người ta cảm thấy không hiểu chính là người biết chữ đọc sách Triệu Tự Doanh cũng không phải không coi trọng, nhưng cái cần tới cũng không phải thành tựu trên sách thánh hiền, mà là công việc, nghê kiếm sống ti tiện của viên lại nha môn, phải hiểu tính toán buôn bán tiệm buôn, kho hàng. Tứ thư Ngũ kinh, thơ từ ca phú trong mắt người Từ Châu không đáng một văn tiền.
Mới đầu còn có một số sĩ tử tự viết thư tiến cử với Triệu Tiến, giảng cái gì tâm thuật đế vương, đoạt lấy thiên hạ, nhưng về sau mới phát hiện đối phương vốn dĩ không rảnh để mắt tới, sau đó lại tiếp tục đại hưng công thương, nông vụ vững chắc, ưu tiên võ phu.
Đối với những việc làm của Triệu Tự Doanh, đám sĩ tử Tế Ninh có một loại không yên thậm chí là sợ hãi phát ra từ đáy lòng, chẳng lẽ đọc sách thánh hiền vô dụng như vậy sao?
Mà bọn họ lại biết ở ngoài vùng đất xung quanh Từ Châu, nơi chốn khác không phải như vậy. Vì sao văn nhân sĩ tử nơi chốn khác thể diện vẫn như xưa làm người trên người, Tế Ninh chúng ta thì ấm ức tủi nhục như vậy. Nếu cứ tiếp tục như thế, mọi người há chẳng phải càng không có khả năng xoay mình được, cứ như vậy từ người trên người trở thành bị người khinh bạc, biến thành những hạng người lao động tầm thường bản thân năm đó khinh bỉ?
Đám sĩ tử tụ tập bên phía học cung càng nghĩ càng hiểu được, bọn họ cảm thấy bản thân nghĩ đến vì điều gì mà đến đây. Tại vì sao bắt đầu xâu chuỗi, mọi người lập tức hưởng ứng. Tại vì sao hơi chút uy hiếp, dụ lợi mọi người liền đuổi đến đây. Không phải nói mọi người nhát gan yếu đuối như thế, mà là thật sự rõ ràng cảm thấy được nguy cơ.
Cho dù thổ hào Từ Châu đó muốn nghịch thiên tạo phản mọi người đều cảm thấy không sao cả. các triều đại đổi thay luôn phải đối đãi tốt với người đọc sách, nhưng thổ hào Từ Châu này lại muốn đào đi gốc rễ căn cơ của mọi người, khiến sách thánh hiền mọi người đọc vô dụng, khiến con đường quang tông diệu tổ của mọi người mấy trăm năm qua thậm chí hơn nghìn năm qua đoạn tuyệt. Tất cả đều đến nước này, nếu còn không ra sức đánh cược một lần vậy thì thật là phải ngồi chờ chết.
Hơn nữa, sĩ tử đọc sách này rốt cuộc là nghĩ được rõ ràng một chút, từ lúc nhân mã Triệu Tiến Từ Châu này tới được Tế Ninh, hành sự làm việc đều rất khuôn phép chừng mực, đây nói rõ đối với vương pháp đại nghĩa vẫn là trong lòng còn có sợ hãi, như vậy bọn họ nhìn thấy đám bá tánh tâm tình sôi trào này, thiết nghĩ cũng sẽ sợ hãi một hai phần.
Nếu mọi người thừa cơ hội này phát động, khiến quan dân nghĩa sĩ toàn thành gia nhập, một tiếng trống tăng sĩ khí đuổi hào tặc Từ Châu đi ra, như vậy danh thần Thánh Quân, hương lão khắp chốn khẳng định sẽ nhìn thấy công lao bậc này, ai nấy lưu danh sử sách không cần nói nữa.
Lúc bản thân ở một mình, sẽ bình tĩnh suy tư, sẽ thấp thỏm hoài nghi, người đang tụ lại cùng nhau, ngươi nói một câu, ta nói một câu, cho dù là không tin cũng đều tin rồi, hoảng sợ do dự tan thành mây khói, thậm chí còn có lòng dạ tràn đầy nhiệt huyết cầu công danh.
Mặc dù có một phần chần chừ không tiến, nhìn thấy nhiều tiền bối, vãn bối đồng môn như vậy ở đây, bản thân mình cũng không dám làm bậy. Nói cách khác, lời bình phán như đao, ở sĩ lâm Tế Ninh hoặc là nói nơi Sơn Đông và phủ Duyện Châu đều phải rơi xuống thanh danh nhát gan không có cốt cách, cái gì cũng không xong.
Mặt trời mọc lên rồi, ở gần kề châu học vẫn luôn không có xuất hiện người Từ Châu, điều này khiến cho dũng khí văn nhân sĩ tử Tế Ninh càng tăng cao hơn, bọn họ cũng không vội vã phát động mà là chờ đợi bọn đồng môn ngoài thành đi vào.
Nhìn thấy người đọc sách kết đội thành đám này từ các nơi đi vào thành, hơn nữa sắc mặt ngưng trọng, lầm bầm cái gì "xả thân vì nghĩa", cái gì "nghịch tặc Từ Châu", bọn nhàn rỗi đi theo sang trước nhất, bọn bá tánh cũng dần dần đuổi theo, người càng lúc càng nhiều, dần dần tụ tập thành dòng người.
- Từ lúc những hào tặc Từ Châu kia tới đây, kẻ sĩ bọn ta liền thành kẻ sĩ quét rác, thể thống quốc gia đều mất cả. Bọn ta nhận hoàng ân đã lâu, lúc này vạn mã cùng hí vang, chính là lúc bọn ta đứng ra rồi! Trước cổng học châu, thỉnh thoảng có người đứng ra dõng dạc đường hoàng, giáo thụ nơi học châu sớm đã không biết trốn tới nơi này, vốn dĩ không chịu lộ mặt.
Có người đi lên chỉ lo trút giận, nhưng có người đứng ở chỗ cao nói rất có lý lẽ.
- Chư vị tiên sinh tới trước, hào tặc Từ Châu kia bốc lột sĩ lâm, xâm chiếm ruộng đất, ân huệ triều đình cấp cho chúng ta đều bị bọn chúng quét cái sạch trơn. Cứ tiếp như vậy, bọn ta cũng phải bận rộn tính kế sinh nhai ở đồng ruộng, nào có lòng dạ mài dùi đại nghĩa thánh hiền, làm sao ra sức vì quốc gia, tận trung vì thiên tử.