Lời nói này của hắn rõ ràng cũng không thuyết phục người khác, Cát Hương hít một hơi thật sâu, nhưng không có tiếp tục nói chuyện, Triệu Tiến cười lắc đầu, lại mở miệng hỏi.- Huynh hỏi các đệ vài câu, nếu chúng ta hiện tại phất cờ tạo phản mà nói, bắc tiến xuôi nam tây đi đều có chỗ đáng chọn. Sau đó sẽ như thế nào, dân chúng, thân sĩ, quan phủ và triều đình sẽ đối đãi như thế nào?
Nghe được mấy chữ "phất cờ tạo phản" này, mọi người trong phòng đều là chấn động một cái, tuy nhiên cũng không có gì nữa, tuy rằng khó làm rõ, nhưng vốn là chuyện như thế mọi người dù sao cũng khiếp sợ không nổi.
Cát Hương muốn mở miệng, cuối cùng vẫn là nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ như thoáng chút suy nghĩ, nhưng cũng là nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh, Vương Triệu Tĩnh chậm rãi nói.- Với tinh nhuệ dũng mãnh Triệu Tự Doanh chúng ta, một khi phất cờ, quân tiên phong hướng chỗ nào, tất nhiên thế như chẻ tre. Nhưng từ nay về sau nhất định phải quét ngang thiên hạ, không được có một lần thất bại.
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm chốc lát còn nói thêm.- Có lẽ sau khi càn quét Trường Giang Giang Bắc cục diện liền sẽ rất tốt, nhưng trước lúc đấy, người trong thiên hạ đều sẽ nhìn ngó chờ chúng ta, xem Từ Châu là loạn thần tặc tử, là đại gian đại nghịch, mỗi người sẽ đối địch với Từ Châu.
- Tam ca, Triệu Tự Doanh chúng ta nếu khởi binh, tất nhiên quét ngang thiên hạ, tứ phương bái phục, sao sẽ có cục diện khó khăn như vậy! Cát Hương không nghĩ tới Vương Triệu Tĩnh nói chính là những điều này, không nhịn nổi lên tiếng phản bác. Vương Triệu Tĩnh giơ tay ra hiệu, trầm ngâm tiếp tục nói.- Gia đinh các lữ các đoàn, các đội đoàn luyện không cần lo lắng quá nhiều, điền trang các nơi không cần lo lắng quá nhiều. Vân Sơn Hành thì sẽ lòng người bàng hoàng, thân sĩ cường hào các nơi bị Từ Châu khống chế tất nhiên phải nổi lên sóng gió. Lục lâm giang hồ cũng sẽ trong âm thầm cấu kết. Cho dù là Từ Châu chúng ta... Hiện giờ Từ Châu không cần lo lắng quá nhiều. Đại ca tu bổ đập sông, bảo hộ bá tánh Bi Châu và Từ Châu không gặp mối họa lũ lụt, lòng người hướng tới ta.
- Nói cách khác, nếu như chúng ta khởi binh, lữ đoàn gia đinh đối mặt chính là quan quân, gấp đôi gấp ba thậm chí gấp bốn năm lần chúng tôi cũng không cần lo lắng. Nhưng nếu như gấp mười lần thì sao? Chúng ta chỉ có địa bàn một châu tam phủ này, khả năng điều động được bao nhiêu người. Kỵ binh chúng ta không đủ, thắng một lần hai lần cũng không phải toàn cục đã định, chỉ từng trận tiếp tục giằng co như thế. Hơn nữa chúng ta còn ở nơi trọng yếu Đại Minh bốn phương tám hướng đều có kẻ địch. Nếu như bốn phía xuất binh, bốn phía tới đánh, sụp đổ không cách nào chống đỡ được. Thắng bại này cũng dính líu chặt chẽ với lòng người, thắng tất nhiên tốt, hơi có chút bất lợi, chỉ sợ sẽ là lòng người thấp thỏm. Đệ mới vừa nói bọn đoàn luyện gia đinh tin được, nếu là huynh nói, đoàn liên gia đinh cũng có chỗ không đáng tin.
Cát Hương kích động hỏi.- Đại ca, nếu như cứ tiếp tục như vậy, chúng ta phải đợi tới lúc nào. Từng đời hoàng đế Đại Minh luân chuyển, chúng ta đợi tới già chẳng lẽ cũng không phải là cục diện hôm nay sao. Chẳng lẽ chúng ta tới già rồi vẫn là nói như thế, vẫn là án binh bất động như vậy sao?
Lông mày Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều đã nhăn lại, lời này không khỏi quá phận một chút, thậm chí sau khi bản thân Cát Hương nói xong cũng đang hối hận, cắn răng nhận Triệu Tiến quát mắng răn dạy.
Tuy nhiên kế tiếp Triệu Tiến không có nổi cơn tanh bành gì, ngược lại cười nói.- Chúng ta từng ngày lớn mạnh, một ngày nào đó sẽ không cần lo lắng nhiều như vậy.
Vốn dĩ Cát Hương đã lúng túng, nhưng nghe được câu này lại phải mở miệng, Triệu Tiến lại là nói.- Đệ nhìn xem Liêu Đông, nhìn xem tây nam, làm sao cảm thấy tới già cục diện sẽ không biến hóa. Một năm sẽ không thay đổi, hai năm sẽ không thay đổi, năm năm khẳng định sẽ có biến hóa, mười năm tất nhiên sẽ có đại biến hóa!
Nghe được thế cục Triệu Tiến đoán định chắc chắn như vậy, Cát Hương đầu tiên là sửng sốt, lập tức có chút mê hoặc, tuy nhiên vẫn phải ôm quyền trịnh trọng nói.- Đại ca nói năm năm, vậy thì chờ năm năm, nói mười năm vậy thì chờ mười năm.
Lúc này sắc mặt Vương Triệu Tĩnh cũng đã trầm xuống lạnh giọng nói.
- Đại Hương, lời này của đệ có ý gì? Sau năm năm, sau mười năm, đệ liền sẽ không đi theo đại ca nữa sao?
Nếu như trước đây nói tới chuyện này, Cát Hương nhất định sẽ đỏ mặt tía tai cãi cọ, tuy nhiên lần này lại thở dài, cười khổ nói.- Tam ca, đại ca, tiểu đệ đời này đều muốn đi theo đại ca. Nhưng bọn gia đinh kia chưa chắc. Kẻ lên làm liên trưởng, đội trưởng còn có hi vọng, những kẻ bên dưới mấy năm đầu kia còn tốt, tháng ngày dài tiếp sau người đã mỏi mệt rồi. Tới lúc đó không nói muốn thế nào, đánh được hay không cũng khó nói được?
Cát Hương khó nói được như vậy, y thân làm lữ trưởng lữ Thân Vệ, cả ngày dẫn dắt và huấn luyện gia đinh, tâm tình và tình trạng người bên dưới dĩ nhiên quan sát cẩn thận hơn so với người khác.
Câu trả lời này của y thật sự là phản bác Vương Triệu Tĩnh, tuy nhiên Vương Triệu Tĩnh không có chút nào tức giận, ngược lại khen ngợi cười. Lúc này Triệu Tiến đi tới trước mặt Cát Hương, Cát Hương theo đó muốn lui về phía sau, những vẫn là đứng thẳng sống lưng. Triệu Tiến giơ tay vỗ thật mạnh bờ vai Cát Hương sau đó nghiêm túc nói.- Huynh giảng qua nhiều lần với các đệ. Sức mạnh của chúng ta không ở những gia đinh các lữ đoàn tinh nhuệ cường tráng hiện giờ, mà là chế độ và bản thể này của chúng ta. Ngay từ đầu, cần nhờ mấy người huynh đệ chúng ta dẫn bọn liên trưởng, đại đội trưởng, đoàn trưởng kia đi xung phong hãm trận. Nhưng hiện giờ, chỉ cần chúng ta có điền trang, có hãng buôn, có công xưởng, có mậu dịch trên biển, chúng ta cũng sẽ không yếu, hơn nữa sẽ càng ngày càng mạnh!
Cát Hương lớn tiếng trả lời.- Rõ rồi, đại ca! Nhưng ánh mắt của y giống với những người khác trong phòng đều là cái loại nếu như đại ca nói, vậy mình liền vâng theo, đúng sai là một chuyện khác. Về phần vẻ kinh ngạc của Cát Hương thì là bởi vì Triệu Tiến không có răn dạy.
Đối với hỏi đáp chuyện bậc này, mỗi lần nói tới không sai biệt lắm đều là cử chỉ này. Triệu Tiến cũng không muốn để ý tới, hắn chỉ là cười tiếp tục nói.- Các ngươi đừng cảm thấy rảnh rỗi, cục diện đều đã như vậy lại làm sao có khả năng thái bình tiếp nữa?
****************
Diêu Thất là nhân sĩ Liêu Đông, trên danh nghĩa vẫn là binh lính Thiên hộ nào đó ở nơi Thẩm Dương, tuy nhiên từ nhỏ tới lớn hoặc giả nói bắt đầu từ một đời tổ phụ của gã đã không sờ qua cán mâu, thanh đao gì mà là múa may cán cuốc cày ruộng. Đến đời này, lúc Diêu Thất mười tám tuổi, đồn điền Vệ sở trong nhà về ý nghĩa nào đó thuộc về của mình bị Thiên hộ quản sự chiếm làm của riêng. Gã giống như binh tốt Liêu trấn khác, thành đứa ở tá điền hết sức bình thường.
Nhưng chuyện này đối với Diêu Thất mà nói cũng chưa hẳn là chuyện xấu, không có ruộng đất sống yên phận, bị gọi tới phủ Thiên hộ làm tôi tớ hầu hạ, từ lương dân biến thành nông nô, số mạng rất kém. Nhưng thời điểm Thát tử Nữ Chân Kiến Châu đánh tới, Thiên hộ kia mang người nhà chạy trốn, không thiếu được phải dẫn tôi tớ hầu hạ chống đỡ, Diêu Thất bởi vì tuổi trẻ tráng kiện lại được chọn ra, đi theo một đường trốn tới Bì Đảo bên đó, đây so với Nữ Chân Kiến Châu cai trị làm trâu làm ngựa thậm chí thân như đã chết vậy thật tốt hơn nhiều lắm.