Bởi vậy, khắp chốn náo lớn như cơm bữa, doanh trại Liêu binh thì không kiêng nể gì, thôn trại bắt đầu nghiêm mật phòng bị tử thủ, đồng thời đối với người khẩu âm Liêu Đông cực kỳ thù hận. Lúc trước cũng có luồng nhỏ bại binh Liêu Đông giả vờ xin nước tìm nơi ngủ lại, trà trộn vào trong thôn trại nội ứng ngoại hợp, cho nên quân dân Liêu Đông chạy trốn bỏ mạng này liền sẽ bị cho rằng là thám tử, cũng không giải đi tới quan phủ, lập tức động hình xử trí. Về phần binh lính Liêu trấn đơn lẻ vậy thì càng thảm hơn. Đối với cái này, quan sai giống như vậy không dám quản, thân sĩ cường hào bản xứ giống như vậy không dễ chọc vào.
Theo cục diện như vậy, quân dân Bì Đảo tự cho rằng trốn thoát được lại có kết cục tốt gì, rất nhiều người vô thanh vô tức chết ở trong thôn làng hai phủ Đăng Lai như thế.
Nhìn thấy tình trạng thê thảm và kết cục của những người này, Diêu Thất càng thêm có lòng ôm may mắn lựa chọn lúc đầu của mình. Quan phủ nơi này không dám quản, bọn cường hào lại đều cúi đầu, điều kiện chủ nhà đưa ra lại là khoan dung độ lượng, trên đời này nào còn có chỗ tốt hơn nơi này. Diêu Thất càng lúc càng chăm chỉ dụng tâm chăm sóc hoa mầu, đối với thu hoạch mùa này cực kỳ chờ mong. Bời vì đây là lần đầu tiên từ nhỏ tới lớn có nhiều thu hoạch như vậy thuộc về mình.
Nhưng mắt thấy sắp phải vào tháng mười, ở xung quanh điền trang có người không rõ lai lịch lởn vởn, thậm chí còn có người cưỡi ngựa từ xa nhìn xem. Đối với người như thế, Diêu Thất rất nhanh đã có phán đoán của mình, đây là một lũ mã tặc, trộm cướp. Đừng nhìn Liêu Trấn là quân trấn, nhưng khắp nơi mã tặc lẩn lút, thổ phỉ chiếm núi làm vua đều không ít.
Diêu Thất nhớ rõ mỗi lần đại đội mã tặc xuất hiện, chỗ đồn bảo của mình kia phải đóng cổng chính, nghiêm ngặt phòng bị tử thủ, thường thường còn phải cho đối phương một món của cải mới đuổi đi được. Có nhiều người tuổi trẻ kiêu căng muốn ra ngoài cứng đối cứng, lại bị Thiên hộ mắng to trở lại, nói những mã tặc đó thật không phải hạng người đơn giản, có đào binh của chính Liêu Trấn, có người Mông Cổ phương bắc, cũng có lưu dân Nữ Chân ngoài biên ải, vô cùng dũng mãnh, chúng ta làm sao đánh thắng được, chính ngay cả thân vệ đại soái cũng không làm gì được bọn họ.
Không ngờ tới mặt đất Liêu Đông thái bình này cũng có nghề kiếm sống như vậy. Diêu Thất liền không rõ, quan phủ và cường hào đều cúi đầu, sao mã tặc, trộm cướp này còn không biết sống chết đụng tới như vậy. Đây không nên có a. Phải biết rằng, mấy đám mã tặc, trộm cướp lớn ở Liêu Trấn tụm lại trong loáng thoáng có tin đồn, nói bọn họ thật ra có mấy vị Phó tướng, Tham tướng ở sau lưng chống đỡ. Ai ở sau lưng làm chỗ dựa cho trộm cướp Sơn Đông? Quan phủ cường hào đều cúi đầu rồi, ai còn dám xúi giục,
Diêu Thất rất nhanh liền nhận ra buồn bực không chỉ có bản thân mình, quản sự mới cũ và liên trưởng đoàn luyện trông coi điền trang cũng đều kinh ngạc dị thường.
- Lúc nhị gia, đại gia nhà chúng ta ở đây, bằng hữu tam sơn ngũ nhạc đều phải nể mặt, thật nếu thiếu tiền thiếu lương chỉ cần phái người đi nơi Nghi Châu bên đó đánh tiếng, hoặc nhiều hoặc ít cũng phải cho một chút. Nhưng nếu như ai động thủ cưỡng đoạt, đại gia, nhị gia bên đó khẳng định phải không chết không thôi với bọn chúng. Quan phủ và giang hồ đều bỏ ra ngân lượng và mặt mũi, hiện giờ trộm cướp các nơi hẳn là không có biến động gì. Quy củ này bọn chúng hẳn nên hiểu. Lại nói nữa, danh tiếng của Tiến gia thật uy phong hơn nhiều so với đại gia, nhị gia chúng ta. Trên mặt đất Sơn Đông trước mắt ai có lá gan lớn như vậy. Đây là lời của trang chủ Điền gia, ở vùng đất giao giới phủ Thanh Châu và Nghi Châu, Điền gia phái ra rất nhiều người nhà từng trải dạn dày hiệp trợ cử động của Triệu Tự Doanh.
- Ai còn dám to gan lớn mật như vậy? Quản sự và liên trưởng đoàn luyện Triệu Tự Doanh phái tới chỉ có một câu hỏi như thế.
Nếu như là thôn trại điền trang khu bắc Hoài An, bên ngoài đều có tường đất hoàn chỉnh như thế, có chiến hào đủ sâu, một khi có việc, mọi người liền lui về trú đóng. Tuy nhiên thôn trại bình thường khu bắc Hoài An hiện giờ phòng bị cũng bắt đầu lơi lỏng, bởi vì nơi đó hoàn toàn là địa bàn của Triệu Tự Doanh, lại có trọng binh trú đóng, không cần phải lo lắng trộm cướp quấy rầy.
Nếu như ở những điền trang Nghi Châu kia cũng không cần lo lắng quá nhiều, Điền gia tuy rằng không làm được hoàn bị như Triệu Tự Doanh, nhưng trộm cướp mã tặc Lỗ Đông, Nam Sơn hoành hành, thôn trại điền trang các nơi từ trước tới nay là tường cao hào sâu, cẩn thận đề phòng, hơn nữa các nơi liên bảo, cỗ trộm cướp nhỏ vốn dĩ không dám xâm nhập trêu chọc.
Nhưng chỗ bọn Diêu Thất hiện giờ liền có khác biệt, so với lưu dân Sơn Đông năm đó, nạn dân Liêu Đông liền không có thân phận như thế, cho nên điền trang bố trí ổn thỏa Liêu dân đều sẽ chọn chỗ khá là hẻo lánh, lúc chọn lựa cũng không mong bày trí hoàn bị gì, dù sao Liêu dân đi sang sẽ kiến thiết hoàn bị.
Đám Liêu dân thứ hai, thứ ba tới được nơi thôn trại, điền trang an trí, đều là mặt đất bằng phẳng phía đông giữa hai sông Nghi Thủy và Mông Thủy, nơi đó tuy nói là trong địa phận phủ Thanh Châu, nhưng bởi vì địa thế phân cách, những điền trang đó thật sự là chẳng khác gì đất lẻ loi, huyện Mông Âm ở phía tây ở giữa vùng núi Nghi Mông, huyện thành và thành trấn Cư Châu và huyện Nghi Thủy phân chia riêng thành phần phía bắc và phần phía đông, giao giới giữa một châu hai huyện này chính là mảnh đất này rồi.
Vùng đất này vừa hay cách ba nơi thành trì một châu, hai huyện này xa nhất, mà Nghi Châu phía nam càng xa hơn, một nơi thành trấn gần nhất là Cát Câu Điếm, thuần túy bởi vì xe ngựa thương nhân dừng lại hình thành một nơi thành trấn nhỏ.
Khoảng cách thành trì châu huyện đều rất xa, cũng chính là cách xa thôn trại nơi này, Liêu dân trong điền trang rất khó chạy trốn, đầu tiên là số ngày vận chuyển đưa tới đồ vật lương thực có lẽ mất chút sức lực, nhưng đổi lại được ổn định lâu dài, còn một lần nữa khai khẩn ra được ruộng đất bỏ hoang.
Phải biết rằng trong mảnh đất này nước sông không thiếu, chỉ cần đào móc mương máng dẫn nước tưới tiêu thì thành được đất tươi tốt, làm ra hoa mầu khẳng định sẽ không ít. Chủ quản chăm lo việc sông ngòi tào vận tuy rằng gánh vác nghiêm cấm móc mương, đào giếng xung quanh dòng chảy của Vận Hà, nhưng bọn họ lại sao dám quản chuyện của Triệu Tự Doanh.
Chỉ có điều tính toán hết thảy vẹn toàn này đều gầy dựng ở trên một điều tiên quyết, ở những mảnh đất yên ổn an bình này, không có người nào dám tìm rắc rối dính tới Triệu Tự Doanh.
Thật sự ra điều tiên quyết này là thứ không cần phải suy tính đầu tiên, Triệu Tự Doanh một lần đánh bại quan quân ở Sơn Đông, một lần bình ổn đại loạn Văn Hương Giáo nhấc lên ở Sơn Đông, thảm án diệt cả nhà Lỗ Vương không rõ không ràng trong loáng thoáng cũng can hệ dính líu tới, cũng đừng có nói lữ thứ nhất đặt ở nơi phủ Duyện Châu chấn nhiếp bốn phương kia.
Ở trên mặt đất Sơn Đông, mặc kệ thân sĩ cường hào hay là quan lại sai dịch hay là lục lâm giang hồ, đều biết Triệu Tự Doanh trêu chọc không được. Kẻ nào có bản lãnh như trời, chẳng lẽ còn mạnh hơn Từ Hồng Nho giáo chủ Văn Hương Giáo kia sao. Nhưng hạng người như vậy quấy lên đại loạn mấy mươi vạn người, binh mã Từ Châu vừa xuất động, lập tức là vùi hoa dập tuyết, phút chốc tan rã toàn diệt. Chớ đừng nói chi là Triệu Tự Doanh hành sự đi thẳng về thẳng, một khi xúc phạm, mặc kệ người là quan quân trộm cướp, lập tức chính là lấy thế Thái Sơn áp đỉnh kéo tới, hoàn toàn vùi dập.