Tới đảo phía Bắc Hoàng Thành, Lưu Dũng hơi do dự, dứt khoát không cho thuyền cập bờ, trên đảo không an toàn, nơi cập bến quá nhỏ hẹp, hơn nữa đích ngắm tới lần này không phải là thu nhận nạn dân mà là thăm dò tình hình bên này.
Sau khi thuyền đi quan đảo Bắc Hoàng Thành, mặt biển sóng yên gió lặng, người Từ Châu trên thuyền mới đỡ hơn một chút, theo như lời mấy tên dẫn đường, Lữ Thuận năm trước đã bị Thát tử đánh chiếm, mà bên này chỉ là một nơi hẻo lánh nên cũng chẳng có bao nhiêu binh lực trú đóng, cuối cùng được Mao Vân Long của Bì Đảo phái binh đoạt lại.
Lữ Thuận vốn là hải cảng, lúc nào cũng lấy được tiếp tế và trợ giúp từ phía Sơn Đông, sau đó, Mao Văn Long lại thời khắc uy hiếp tấn công hai cánh bên sườn binh mã Lữ Thuận nên Nữ Chân Kiến Châu đã vài lần tiếp công cũng đều bỏ dở giữ chừng. Những việc này lưu truyền rất rộng trong giới thủy thủ và dân chài trên biển, bằng không thì một người dẫn đường cũng không nói ra được nhiều đạo lý binh pháp như thế.
Nhắc đến Tổng binh Lữ Thuận, Trương Bàn và Mao Vân Long trấn thủ Bì đảo, người dẫn đường tỏ ra kinh nể vô cùng, mà không riêng gì hắn phấn chấn, thủy thủ, tay chèo Dư gia, người đến từ Từ Châu ai cũng hưng phấn lắng nghe. Chỉ riêng Lưu Dũng trên mặt mang ý cười nhạt, nhìn không ra chút dao động.
Khâm phục thì khâm phục, việc làm ăn của đám chủ thuyền trên biển Sơn Đông vẫn cứ phải làm. Một phần đồ đạc được vận chuyển đến bên này trao đổi sản vật quan ngoại với quân Minh Kim Châu Lữ Thuận, còn phần đồ đạc sẽ buôn bán với Nữ Chân Kiến Châu, kiếm được càng nhiều mặt hàng chủng loại phong phú, giá cả hợp lí thì tiền kiếm được càng nhiều. Lúc này không cần nhăc đến danh phận, đại nghĩa gì cả.
Giặc Thát Kiến Châu Nữ Chân đối với người Hán ở Liêu Đông vô cùng hà khắc. Từ Phủ Thuận đến Thẩm Dương và các nơi khác, nơi nơi đều có người Hán lưu vong, con đường duy nhất của bọn họ chỉ có Kim Châu Lữ Thuận này. Ở đây sẽ có một bộ phận trai tráng ở lại làm binh lính, phần đông sẽ tập hợp chen lấn nhau trên những con thuyền ít ỏi để qua biển đến phủ Đăng châu Sơn Đông thì xem như đã sống sót.
- Mấy vị yên tâm, muốn thu nạp người ở bến cảng Lữ Thuận vô cùng đơn giản, đại cô nương trong veo như nước, lên thuyền hầu ngươi ngủ, già trẻ trai tráng tùy ngươi chọn, chúng ta thế nhưng nắm giữ tính mạng bọn họ. Cùng người dẫn đường nói xong mục đích đến đây, y liền giới thiệu thêm những việc khác.
Sau khi nghe xong, người của đội thuyền Dư gia cực kì hớn hở, người ở Từ Châu thì vẻ mặt lại khá là thản nhiên, Lý Ngọc Lương đều nhìn thấy cả, tất nhiên đem hai bên so sánh với nhau.
Nhưng lúc bến thuyền Lữ Thuận xuất hiện trong tầm mắt, mọi người ngoại trừ nhìn thấy bến thuyền và nhà gạch còn thấy cột khói bốc lên từ mấy ngôi nhà gạch, mà trong bến thuyền một con thuyền cũng không thấy. Người dẫn đường lập tức hiểu được chuyện gì đã xảy ra, đó là giặc Thát lại tấn công Kim Châu và Lữ Thuận rồi. Người dẫn đường đầu tiên chửi mấy câu, nói bọn cùng đường sao không nói trước cho một câu, nhưng sau khi tự mình sực tỉnh lại bởi vì mấy đảo cuối cùng không ngừng tiến đến gần, bến thuyền bên kia chắc hẳn có thuyền từ Lữ Thuận đi ra.
Nghe nói trên bờ có giặc Thát Lữ Chân Kiến Châu đang vây công quân Minh, Dư gia lập tức trở nên căng thẳng, không nhắc đến hưng phấn lúc trước, hiện giờ chỉ muốn quay thuyền rời đi. Nhưng bọn họ vẫn biết thân phận, trước tiên hỏi ý kiến Lưu Dũng, đợi Lưu Dũng đưa ra quyết định, mà Lưu Dũng cũng không lập tức hạ lệnh mà hỏi hai người dẫn đường.
- Bản lĩnh đi thuyền, đi biển của Nữ Chân Kiến Châu thế nào?
Người dẫn đường khinh thường nói.- Bọn họ đến từ vùng rừng núi, làm sao thông thạo việc trên biển. Lúc trước khi chưa khai chiến đã từng quen biết với mấy tên Thát tử, mở miệng liền khoe khoang, nói gì mà mấy trăm năm trước, tổ tiên đã dùng bè gỗ đi cướp Oa quốc, vô cùng khoác lác. Bọn chúng không dám đến gần biển, cũng không dám lên thuyền biển, chớ nói chi dùng thuyền đi biển. Bằng không gần Đăng Châu như vậy, bọn họ lại không thiếu gỗ, sớm đã tạo thuyền đánh sang rồi.
Lưu Dũng lại không để ý nhiều như vậy, chỉ hỏi.- Ngươi nói là chúng ta đến gần đó, bọn họ sẽ không cho thuyền đuổi theo chứ?
Người dẫn đường vỗ ngực nói.- Công tử gia, ngài yên tâm đi, trong tay Thát tử hiện giờ vốn không có thuyền biển.
Hỏi xong câu này, Lưu Dũng liền nói với Dư Đại Giang.- Chúng ta không vào cảng nhưng phải đến gần xem xét.
Dư Đại Giang trên mặt có chút khó xử, nhưng vẻ mặt Lưu Dũng chính là không cho cãi lại, mà mấy gia đinh Từ Châu đứng bên cạnh Dư Đại Giang đều nhìn sang, cũng không biết Dư Đại Giang có để ý thấy không, y lập tức liền hạ lệnh.
Con thuyền chầm chậm tiến gần về phía bến thuyền Lữ Thuận, khoảng cách ngày càng gần, tình hình trên bờ liền thấy ngày càng rõ. Không ngờ thấy được binh mã Nữ Chân Kiến Châu đang tuần tra qua lại trên bến thuyền, rõ ràng là binh mã Nữ Chân Kiến Châu cũng để ý thấy năm con thuyền đang tiến lại gần. Mấy thuyền của bọn Lưu Dũng khiến Nữ Chân Kiến Châu cũng rất đề phòng, lập tức có kị binh đánh ngựa rời đi, chạy như điên về phía thành trì bên kia, hẳn là đi báo tin rồi.
Lưu Dũng buồn bực hỏi.- Thát tử có đại pháo không?
- Bên này không có!
- Vậy tiến gần thêm chút nữa.
Khoảng cách gần cũng không nhìn thấy gì, bến thuyền hoang tàn, bên trên còn thấy không ít thi thể. Kị binh Nữ Chân Kiến Châu đều lui về sau, nhưng cũng không cách quá xa, mười mấy kị binh đều đang kết đội đợi ở bên kia.
Lưu Dũng đứng lên nhìn về phía đó, nói.- Năm thuyền của chúng ta nếu chở binh lính thế nào cũng chở được nghìn người. Vậy mà mười mấy tên kị binh bọn chúng lại dám cứng rắn chống đỡ, thật đúng là gan tày trời rồi.
- Đại đội binh mã Thát tử đến rồi! Sớm đã có thủy thủ trèo lên đỉnh cột buồm nhìn về phía binh mã Nữ Chân phía xa, hiện giờ đang thét lớn.
- Dũng gia, chúng ta đi trước đi, không đi sợ là sẽ gặp rắc rối lớn, mấy thuyền của chúng ta sợ là chịu không nổi. Dư Đại Giang nóng vội, bất chấp không gọi danh tính mà Lưu Dũng đã dặn, ở bên kia vội vàng khẩn câu. Lý Ngọc Lương ra vẻ điềm tĩnh nhưng tay đã nắm chặt chuôi đao.
Khiến nhiều người trên thuyền không ngờ đến là, mấy võ phu Từ Châu lại không có chút gì e sợ. Mặc dù bọn họ đã sẵn sàng chiến đấu, nhưng lại không có chút căng thẳng gì, đều đứng bên kia nhìn về phía bến thuyền, giống như đang ngắm cảnh vậy.
Không lâu sau liền trông thấy hơn năm trăm kị binh chạy đến bến thuyền bên này, bọn họ ở khoảng đất lớn trước bến thuyền dàn trận địa sẵn sàng đón địch. Đây là ý lấy ít địch nhiều, Nữ Chân Kiến Châu đối với lực chiến của mình quả nhiên cực kì tự tin.
Đừng thấy chỉ có hơn năm trăm người, thế nhưng binh mã từng trải qua chiến đấu hoàn toàn bất đồng, cỗ khí thế uy nghiêm áp bức kia khiến người ta cảm thấy không thở nổi. Kì thật khoảng cách hơn hai trăm bước, một bên trên bờ, một bên trên biển vốn dĩ không có nguy hiểm, nhưng dù vậy Dư Đại Giang và người Dư gia sắc mặt đều tái nhợt, vô cùng căng thẳng, ngay cả hai ngươi dẫn đường cũng là cố gắng bình tĩnh.