- Trước mặt Thượng Đế, chúng ta cùng là con chiên. Tôi thử làm cho ông ta giảm bớt địch ý đối với mình.
Từ thái độ của người áp giải tôi có thể thấy ông ta là nhân vật trọng yếu ở nơi này.
Xem ra, Triệu Tiến làm những việc kỳ lạ như vậy, nhất định có rất nhiều việc đã chịu ảnh hưởng của người này.
Nghĩ đến đây, tôi cũng hơi nhẹ nhõm, thở phào một hơi, xem ra lo lắng lúc đầu của tôi là thừa. Giáo sỹ Santo Ordo Dominicanorum dù sao cũng dễ dàng tiếp xúc hơn so với đám dị đoạn, có lẽ hai chúng tôi sau này có thể hợp tác để ảnh hưởng đến Triệu Tiến, khiến hắn ủng hộ sự nghiệp truyền giáo của chúng ta.
Đồng thời, tôi đối với người này cũng hết sức tò mò, trở thành nhân vật được vô cùng tôn kính dưới trướng của Triệu Tiến, những chuyện mà ông ta trải qua khẳng định là có sắc thái truyền kỳ.
Đúng lúc này, ông ta vẫy vẫy tay, ra hiệu cho tôi đi đến trước mặt ông ta.
- Tốt lăm, nếu đều đã đến nơi này, chúng ta đừng đàm luận về vấn đề giáo phái nữa, tôi có chuyện khác cũng muốn hỏi ngài.
Tôi làm theo yêu cầu của ông ta, đi tới trước mặt ông ta, lúc này ta mới phát hiện ra ông ta giống như vừa mới đi từ trong xưởng ra, trên người còn không ít bụi than và bụi bẩn, áo sơ mi màu trắng bên trong áo khoác đã bị nhuộm thành nâu đen, mà ông ta dường như không quá để ý đến bộ dáng bên ngoài.
- Ngài vừa mới nói là các ngài được triều đình Đại Minh mời, mang theo đại pháo lên kinh thành đúng không? Tuy rằng giọng điệu cũng coi như hòa khí, nhưng thái độ của ông ta vẫn còn có chút ngạo mạn.
- Trước khi các ngài tới, đại pháo mà các ngài mang theo đã được vận chuyển tới đây rồi.
- Đúng thế. Tôi trả lời.- Những đại pháo này là lễ vật để hoàng đế Đại Minh hỗ trợ chúng ta truyền giáo nhiều hơn.
- Nhưng vẫn lấy tiền của bọn họ. Người này có chút mỉa mai đáp lại.- Như vậy, bản thân ngài biết chế tạo đại pháo sao?
Tôi trả lời rất cẩn thận.- Tôi biết một chút kiến thức về máy móc, tuy nhiên, trong số những người đi cùng tôi còn có người ưu tú hơn, tôi nghĩ về mặt công nghệ chế tạo đại pháo, hắn càng thêm thành thạo hơn so với tôi.
- Tốt lắm, tôi rất vinh hạnh thông báo cho ngài biết, từ hôm nay trở đi, ngài đã là một trong những trợ thủ của tôi, hỗ trợ tôi chế tạo đại pháo cho ông chủ rồi. Dùng một giọng điệu chân thật đáng tin, tôi nói với tôi.- Ngài cần phải cảm tạ vì chính mình đã học tập kiến thức về phương diện này, bằng không sẽ bị áp giải đến nhà tù rồi, nơi đó đãi ngộ có thể kém hơn so với nơi này.
Bất chấp giọng điệu không lễ độ này của ông ta, tôi kinh ngạc hỏi.
- Nơi này là nơi chế tạo hỏa pháo?
Khó trách Triệu Tiến muốn giữ bí ẩn cho nơi này như vậy, thì ra là thế, tôi cuối cùng cũng đã rõ ràng.
- Đúng thế, nơi này là công xưởng sản xuất pháo lớn nhất Châu Á. Đức La Thập Phúc Đức này có chút kiêu ngạo trả lời.- Tuy rằng bây giờ so ra còn kém những nhà xưởng tốt nhất của Tây Ban Nha và Pháp, nhưng tôi tin không tới vài năm, trong tay chúng ta, nó có thể biến thành công xưởng pháo lớn nhất thế giới đấy.
- Nhưng tôi là một giáo sỹ, tiên sinh ạ. Tôi tận lực che giấu tức giận, kháng nghị với ông ta.
- Thôi đi, nếu như đã tới nơi này, ngài không còn sự lựa chọn đâu, ha ha. Ông ta nhìn bộ dạng quẫn bách của tôi, phá lên cười.
Ngữ khí của ông ta mười phần tự đắc, xem ra công tác quản lý lâu ngày đã tạo thành ngạo khí của ông ta.
Tuy nhiên, tôi vẫn không rõ ràng địch ý của ông ta đối với mình, sau này tôi mới hiểu, hóa ra địch ý của ông ta đối với ta không tới từ vấn đề giáo phái mà là ông ta không muốn bọn tôi cướp đi địa vị của mình, ông ta muốn lợi dụng địa vị đặc thù của mình trước mặt Triệu Tiến, tiếp tục kiếm lợi cho bản thân.
Lúc này, tôi vẫn đương nhiên không biết hết được những điều này, đành phải nghe theo mệnh trời, phục từng mệnh lệnh của ông ta, tuy rằng rất không tình nguyện. Tôi đối xử với ông ta như là người đại diện của Triệu Tiến ở đây, là người tổng phụ trách việc sản xuất vũ khí, đạn dược.
Đây là sai lầm của tôi, tôi vốn cần phải nghĩ tới một người như Triệu Tiến không thể nào để một người ngoại quốc phụ trách một nơi trọng yếu nhất như xưởng sản xuất vũ khí đạn dược này được.
Sau khi trải qua một hồi nói chuyện cực kỳ không thoải mái, tôi một lần nữa bị đưa về ký túc xá. Trong ánh mắt kỳ vọng của các đồng sự, tôi đã nói ra hết thảy mọi chuyện vừa rồi.
Giống như tôi dự đoán, các đồng nghiệp của tôi sau khi nghe xong đều đồng thời khiếp sợ và lo lắng. Sau đó, chúng tôi buộc phải bắt đầu thảo luận một cách nghiêm túc về tương lai của mình.
Bọn tôi đương nhiên không muốn hùng tâm tráng trí mà mình mang theo đột nhiên bị chôn vùi ở đây, biến thành những người thợ thủ công đáng thương bị cầm tù, nhưng bọn tôi cũng không dám cãi lời của Triệu Tiến và người kia.
Hiển nhiên, mặc dù đều là giáo sỹ, nhưng tôi không nhìn thấy trên người kia có bao nhiêu thương hại đối với bọn tôi. Tôi không hề nghi ngờ, nếu bọn tôi không hợp tác, như vậy uy hiếp của ông ta khẳng định sẽ thành sự thật.
Cuối cùng, sau khi trải qua thời gian dài thảo luận nghiêm túc, bọn tôi quyết định trước tiên ở nơi này cống hiến sức lực, sau đó sẽ tìm cơ hội trốn ra sau.
Bọn tôi sở dĩ suy nghĩ như vậy là bởi vì bọn tôi cho rằng chỉ cần chúng tôi biểu hiện đủ năng lực, Triệu Tiến sẽ không một mực không quan tâm đến bọn tôi, cho dù chỉ là để làm ra súng, pháo tốt hơn, hắn cũng nhất định sẽ nghĩ cách thỏa mãn một số yêu cầu của chúng tôi.
Đồng thời, còn có người cho rằng, sau khi bọn tôi mất tích lâu như vậy, triều đình Đại Minh sẽ gây áp lực với Triệu Tiến, bức bách hắn sớm thả bọn tôi ra, vì thế, bọn tôi chỉ cần hợp tác trong một thời gian ngắn là được rồi. Ý tưởng này sau này bị cho là dại khờ, không hiểu tình thế, nhưng ít nhất vào lúc đó bọn ta vẫn cảm thấy triều đình Đại Minh ít nhiều sẽ có một chút ảnh hưởng đối với Triệu Tiến, ít nhất cũng có thể được Triệu Tiến nể mặt một chút.
Cứ như vậy, bọn tôi trải qua ngày đầu tiên ở chỗ mới trong tâm trạng lo lắng, bất an cực độ. Nhân tiện nhắc tới, trong tình cảnh đó, tiêu chuẩn ăn uống của bọn tôi là rất tốt.
Đến ngày hôm sau, từ sáng sớm chúng tôi đã bị gõ cửa đánh thức rồi. Người tráng hán đó tới chỗ chúng tôi, gọi cả đám dậy, sau đó nói cho bọn tôi biết, lúc này là lúc mọi người trong công xưởng bắt đầu tập trung làm việc, mà bọn tôi hiện tại cũng coi như là một thành viên trong đó, vì thế, sau này mỗi ngày vào giờ này đều phải tự động thức giấc, sau đó tập hợp ở trước cửa, không được đến trễ.
Một đồng sự gần đây sức khỏe không tốt lắm kháng nghị, sau đó rất nhanh bị đám người kia dùng ánh mắt hung ác bức cho phải thay đổi chủ ý của mình, cuối cùng bọn tôi chỉ có thể chấp nhận yêu cầu không hợp lý này. Tôi buộc phải thừa nhận với ngài, đây là thời khắc tồi tệ nhất của bọn tôi sau khi đến Từ Châu.