Nhưng Mã Xung Hạo cùng những người đó không hề dùng thủ đoạn thượng đẳng của kinh sư gì đó, mỗi một tên bị bắt về đều bị cởi sạch, sau đó dùng roi da dính nước muối quất ba mươi roi da, mấy tên xuất thân sai dịch đó còn dễ nói, còn lại người đọc sách và viên lại ngày thường sống an nhàn sung sướng, làm sao chịu được cái này.
Máu thịt bị đánh lẫn lộn, vô cùng đau nhức, ngất đi luôn, sau đó lại bị một thùng nước lạnh đổ lên, sau khi tưới tỉnh lại tiến hành thẩm vấn. Nếu không nói, bên này sẽ đổi gậy lớn hầu hạ, đám người đọc sách đó làm sao chịu được khổ này, mà đám sai dịch viên lại càng biết rõ, dùng roi quất người toàn thân đẫm máu nhưng lại không đến mức chết, dùng gậy lớn xuống tay, vậy sắp mất mạng rồi, mọi người đều là biết thì sẽ nói.
Trái lại, vị tú tài có thân thuộc làm quan ở kinh thành kia sau khi bị đánh, cực kỳ phẫn nộ, mở miệng chính là.- Nếu để cho thúc phụ nhà ta biết việc này, các ngươi...
Tuy nhiên lời này nói được một nửa liền bị Mã Xung Hạo ngăn trở, Mã Xung Hạo cười lạnh nói.- Thúc phụ nhà ngươi là cái thứ gì, thúc phụ nhà ngươi năm đó ngay cả thân phận ngẩng đầu nhìn ta cũng không có, ngươi ở đây ngông cuồng cái gì?
Mấy tên tú tài và cử nhân đó tại nơi đó đều là hạng người có mặt mũi, xưa nay và kinh sư cùng với tỉnh thành có nhiều thư tín qua lại, khoảng trước ngày có người đưa tin đến, lại là một vị chủ sự bên phía kinh sư truyền tin, nói Triệu Tiến sắp bị diệt tới nơi, kiến nghị mấy vị bọn họ đi trước đòi điền sản, bằng không về sau ai nấy đều đi đòi, còn có người giở trò, vậy không còn kịp rồi.
Vị chủ quản kinh sư giao hảo tốt với ba người trong sáu người dẫn đầu cáo trạng, phong thư này một người một bức, đối với mấy vị kinh sư kia bọn họ đều là được coi thành người bề trên, lại thêm tin tức về Triệu Tự Doanh bị nạn lũ lụt gây hại lưu truyền khắp nơi, không trách được bọn họ không tin, càng cộng thêm năm đó điền sản đất đai bán ra giá rẻ, mọi người cứ mãi hối hận đau lòng, có cơ hội đòi lại phát tài, làm sao bỏ qua cho được.
Về phần sai dịch viên lại tự thừa nhận hối lộ, lúc đầu Vân Sơn hành vì muốn thuận tiện làm việc cũng thực muốn để bọn họ có lợi, nhưng thật sự là việc lễ nghĩa thông thường, trên dưới nha môn đều hiểu rõ. Không nghĩ rằng ở trước đó vài ngày bị sư gia của Tri châu Tế Ninh gọi qua, bảo bọn họ đích thân tự thú, nói sự tình bản thân nhận hối lộ, nếu làm được, đến lúc này coi như lập công chuộc tội, tất cả mọi việc không đổi, nếu không làm, tìm ngay lý do hạ ngục giết chết.
Ở nha môn làm viên quan nhỏ, ai chưa làm qua chuyện thương thiên hại lý, thật muốn tìm cái cớ để giết lại hết mức đơn giản, vả lại trong nha môn này, đứng thứ nhất là Tri châu đại lão gia, hạng người xếp phía dưới chính là hai vị sư gia của Tri châu lão gia, tục xưng hai vị bằng hữu chính là, một quản tiền lương, một quản Hình danh, ý của bọn họ chính là ý của đại lão gia, ai dám làm trái. Hơn nữa, lòng dạ cất trong lòng của những viên lại sai dịch này và một số thân sĩ đều như nhau, Triệu Tự Doanh đã miệng hùm gan sứa, chính là cơ hội tốt chiếm lấy tiện nghi.
Hai gã Bổ đầu đó trả lời không khác đám sai dịch viên lại là mấy, cũng đều là sắp xếp của sư gia, chẳng qua trong nha môn quan phủ, lời nói của sư gia bằng với ý của đại lão gia Tri châu, mọi người ai cũng không dám không nghe.
Đến lúc này, Lý Sơn người đang trông coi mặt mậu dịch, Hà Chính người đang trông coi mặt nông khẩn đã có chút không nhúng tay vào được nữa, điều duy nhất bọn họ nói được chính là.- chúng ta có nên lưu lại chút chừng mực, ở trong thành Tế Ninh này làm như vậy, không có khác biệt quá lớn với tạo phản. Tiến gia không phải đã từng nói sao? Bây giờ còn chưa đến lúc đó, nhất định phải cẩn thận, không được trở mặt với quan phủ bên đó.
- Hiện tại sao nói là tạo phản, có người đổ tội lỗi trên đầu chúng ta, chúng ta đối đầu gay gắt. Hơn nữa điều chúng ta làm đã miễn một bước, hiện tại phải nắm chặt bù lại. Nhị vị các ngươi không lẽ không biết, ngày nay chỉ cần chúng ta lộ ra một chút yếu nhược, lùi về sau nửa bước, lập tức sẽ có vô số kẻ dẫm lên trên. Làm cho chúng ta hết cách xoay mình, đích xác đợi đến lúc chi viện của nhị gia hoặc là Từ Châu tới, cục diện khẳng định sẽ mất đi khống chế, khi đó chính là chúng ta mất chức
Mã Xung Hạo thường ngày cùng với những người trẻ tuổi liên thủ rất tốt, nhưng gã một khi muốn cứng rắn cái gì, mấy người trẻ tuổi kia rất khó ngăn cản, cũng chỉ có Trần Thăng ra mặt mới được. Nhưng trước mắt mà nói, tất cả mọi việc ở Tế Ninh còn thuộc về việc chung của ba mặt nông khẩn, mậu dịch và Nội Vệ, không đáng đi xin lữ thứ nhất sang chi viện.
Ngày thứ hai đang hỏi khẩu cung, Tế Ninh ngày đầu tháng mười đã rất lạnh rồi, Mã Xung Hạo dẫn theo tuần đinh cưỡi ngựa và tuần đinh mặc giáp mỗi đội là một trung đội, chạy thẳng tới nha môn Tri châu Tế Ninh. Cưỡi ngựa đi bộ đều là đội ngũ chỉnh tề, mỗi nhịp bước chân, bá tính dọc đường ào ào lẩn trốn, những người đi theo xem náo nhiệt cũng không ít, đều không biết đang xảy ra chuyện gì.
Mã Xung Hạo suất lĩnh những người này không hề xông thẳng tới cổng chính của quan thự mà là đến hậu viện của nha môn, người đang giữ của nhìn thấy vội vã đóng cửa, Mã Xung Hạo bên này không hề gõ cửa, lập tức có tuần đinh trèo tường vào, ở phía trong mở cửa lớn.
- Kẻ chống cự giết không cần hỏi, người không liên quan tránh lui. Đám tuần đinh hô lớn tiến vào, ở chỗ hậu viện quan thự một mảnh gà bay chó chạy, không ít tạp dịch và sai dịch đều cảm thấy kinh ngạc cổ quái, đây là xông tới quan phủ lấy người bắt người sao?
Tuần đinh ở trong nha môn Tri châu có tai mắt ngầm của mình, hơn nữa giảo hảo cùng hai vị sư gia bên đó không phải một lần hai lần, người trông ra sao, người ở nơi đâu đều là hai năm rõ mười, từ một đường hậu viện đến nội đường nha môn.
Mã Xung Hạo đè lấy chuôi đao, ngang nhiên thẳng vào, trong lúc đang nhìn quanh lại có chút hoài niệm, hiển nhiên là nhớ lại uy phong năm đó khi làm một Cẩm Y Vệ oai phong soát nhà giết người. Bọn quan sai sớm đã nhìn thấy rõ ràng thảm cảnh đồng bọn bị roi đánh, nhìn đại đao trường mâu của đối phương xông thẳng vào, vốn dĩ không ai dám đối mặt chống cự, thậm chí chưa có ai đi thông tri với hai vị sư gia kia.
Đợi khi bắt người, chỉ có vài tiếng kêu cứu và sợ hãi, sau đó hai vị sư gia đó liền bị bắt ra ngoài, cho dù là sau khi Triệu Tự Doanh đến, hai vị sư gia của Tri châu tại châu Tế Ninh cũng là hạng người xếp bên trên, nhưng lần này toàn thân bọn họ run đến mức giống như đang sàng gạo. Bọn họ sau khi thành Tế Ninh bị quan quân thu phục mới theo quan trên đến đây. Lúc đó, Triệu Tự Doanh đã cắm rễ ở kinh thành, những ngày qua tiếp tục giao thiệp, bọn họ thật sự được mở rộng tầm mắt, chưa từng thấy cường hào ngoài tỉnh kiêu ngạo đến vậy.