Nhìn những gương mặt còn thật trẻ tuổi phía dưới mũ giáp này, ta không khỏi lại nghĩ tới, chẳng lẽ Triệu Tiến và bọn thân tín của hắn võ trang một đội quân như vậy, chỉ là muốn dùng nó đến thủ vệ các lợi ích vừa có được của mình sao?
Đáp án dĩ nhiên là không cần nói cũng biết.
Đội trưởng tuần tra áp giải chúng tôi cực kỳ hâm mộ nhìn những người này, nói chính anh ta vốn cũng là một thành viên trong đó, chỉ là bởi vì giữa trận chiến đấu bị thương, khiến cho hành động bất tiện, cho nên mới bị từ trong quân đội đi ra, đã trở thành đội trưởng tuần tra giữ gìn an ninh.
Đúng vậy, tôi đây khi mới biết được, hoá ra ở mấy năm gần đây, Triệu Tiến đã đánh bại các loại thế lực trong đế quốc nhà Minh thậm chí ngay cả áp lực của bản thân đế quốc nhà Minh, vài lần đánh sụp bộ đội trấn áp do đế quốc triều đình nhà Minh tụ tập, thậm chí thông qua thế lực to lớn của mình còn bắt đầu đi đối ngoại mở rộng thêm.
Lần này, tôi rốt cuộc biết được dọc theo đường đi đã gặp qua các bình dân đó, lòng tự tin của bọn họ từ đâu phát ra —— khi mọi người biết được bên mình có được một quân đội ưu việt rõ ràng thường xuyên đánh thắng kẻ địch, mọi người đâu cần phải đi lo lắng tới cái gì nữa?
Triệu Tiến duy trì trật tự, cho nên bọn họ chỉ ủng hộ Triệu Tiến.
Chúng ta rất nhanh sẽ biết đội trưởng tuần tra cũng không có nói mạnh miệng, anh ta quả thật đã từng là một thành viên lính tác chiến —— bởi vì sau khi tiếp xúc với đám binh lính kia, anh ta đột nhiên nhận ra quân trưởng dẫn đội của tiểu bộ đội này chính là chiến hữu của anh ta năm đó, hai người rất nhanh đã trở nên thân thiết tán gẫu.
Mà theo thỉnh cầu của chúng tôi, đội trưởng tuần tra cũng giới thiệu chúng tôi cho vị quan dẫn đội này, tuy nhiên, thái độ và thân thiết của người sĩ quan này có chút khác với đội trưởng tuần tra. Anh ta giống với các sĩ quan Châu Âu, thái độ kiêu ngạo có chứa loại ngạo mạn nào đó. Tóm lại, anh ta không chút nào muốn nói chuyện với chúng tôi, cũng không thích trả lời vấn đề của chúng tôi, điều này khiến cho chúng tôi như bị tạt một chậu nước lạnh, chúng tôi vốn là muốn từ chỗ anh ta biết được càng nhiều tin tức đội quân của tập đoàn Triệu Tiến.
Tuy nhiên, một chút tiếc nuối của chúng tôi rất nhanh phải có được đền đáp.
Hai chiến hữu thân thiết sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, quan quân bởi vì chức trách, nhất định phải mang bộ đội của mình rời khỏi, trước khi rời đi, anh ta đưa ra một bộ phần vật phẩm quân nhu tặng cho đội trưởng tuần tra —— được rồi, chúng tôi không cần che che lấp lấp nữa, những quân nhu phẩm này chính là rượu mạnh.
Khi nhận lấy những rượu mạnh này, các đội viên tuần tra áp giải chúng ta gần như mỗi người đều hoan hô lên, giống như chiếm được lễ vật gì trọng đại vậy. Dù sao, xuất hành và khi hành quân vào mùa đông, không có gì có thể phấn chấn lòng người so với rượu mạnh.
Đội trưởng tuần tra cũng không có quên chúng tôi, anh ta cũng tặng mấy bình rượu cho chúng tôi. Tuy rằng thân là giáo sĩ chúng tôi không được say rượu, nhưng Thiên Chúa nhân từ cũng không có cướp đoạt đi quyền lợi mà chúng tôi đạt được một ít an ủi từ trong rượu, chúng tôi sớm đã ở trong gió lạnh cảm giác có chút co rúm ró lại rồi, vì thế, chúng ta không có chối từ đều tự uống vài ngụm.
**********
Sau khi gặp mặt, Thang Nhược Vọng và các đồng bạn giáo sĩ của mình đã bị giam ở trong xưởng rèn hỏa khí, cả mảnh đất xưởng rèn này đã hoàn toàn phong tỏa rồi, ngoại trừ hai người chủ tớ Lộ Dịch và gã lão Mạch ra, tất cả người Tây Dương khác đều nghiêm cấm rời khỏi vùng đất này.
Tuy nhiên cuộc sống giam lỏng cũng không gian khổ, ăn ngủ có chút hậu đãi, hoàn cảnh cũng rất sạch sẽ, nhưng khiến đám người Thang Nhược Vọng không có quen chính là, bọn họ mỗi ngày đều bị tra hỏi, hỏi thế cục bên Châu Âu, hỏi tri thức mà bọn họ nắm giữ được, hỏi hết thảy những gì bọn họ biết được. Hỏi như vậy tuy rằng rất hòa nhã, nhưng từng khắc từng giờ có người ghi chép, khiến bọn giáo sĩ luôn nhớ tới toà án và khảo vấn trong ngục giam.
Trong suốt chuyện hỏi đáp buồn tẻ, bọn giáo sĩ rõ ràng cảm giác được, nói các tri thức thiên văn tổng số học mình hiểu được này, người dò hỏi bọn họ thường thường không kiên nhẫn, nhưng khi nói đến chế tạo súng đạn và các máy móc này, kẻ đối diện thường thường rất có hứng thú.
Có một chuyện khiến bọn giáo sĩ không thoải mái nhất là, chính là tên Lộ Dịch kia thân đến từ Châu Âu, cùng một tín ngưỡng, không có chút nào tự giác của một giáo hữu đồng bào, rất nhiều lần tham gia đến đây tra hỏi, hơn nữa giọng điệu so với người Hán bên Từ Châu càng nghiêm khắc hơn, không lưu bất kỳ một cái tình cảm gì.
Người dẫn đường Lưu Duy cùng bọn họ từ Macao đi đến bên này không sinh ra hữu dụng quá lớn, dựa theo lời của gã nói, lúc này Từ Châu xem ra không giống như nhân gian, hoàn toàn không phải Từ Châu trong lời đồn và trong trí nhớ của gã kia, có lẽ quan viên Đại Minh đến từ kinh thành biết được càng nhiều, nhưng bọn họ sau khi đi vào Từ Châu thì chưa từng gặp qua.
Những quan viên này là bị trục xuất rồi sao? Hay bị giam lỏng? Khi bọn giáo sĩ lén nghị luận đoán mò, tuy nhiên bọn họ đều tránh đi cái suy nghĩ kết cuộc xấu nhất.
Thang Nhược Vọng và bọn giáo sĩ đi theo không biết, quan viên bị bắt cùng lúc bọn họ và những người khác cũng không biết, sau khi bọn họ rời khỏi cửa sông Thanh Giang, khúc sông Vận Hà cửa sông Thanh Giang lên bắc, ở nơi nào đó giữa huyện Thanh Hà và huyện Đào Nguyên, mấy chiếc tào thuyền đã lật úp.
Đoạn Vận Hà này cũng là đoạn cuối tào vận bắc tiến vào mùa đông, bởi vì qua bên Tứ Dương, Vận Hà cũng đã kết băng đóng băng rồi, lúc này nước sông cũng không sâu, tuy nhiên người trên thuyền khá xui xẻo, đều bị chết đuối giữa sông.
Vận binh, tào đinh trên thuyền có lẽ sợ hãi vì phải chịu tội, trước khi con thuyền đắm cũng đã không thấy bóng dáng, có trời mới biết chạy tới đâu, nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ này là đại bản doanh của bọn tào đinh, bọn họ che lấp yểm hộ lẫn nhau, tìm người thì không cần tới, đắc tội với tào đinh càng là phiền phức lớn tựa trời.
Trên Vận Hà có vụ án xảy ra, nếu có đồ béo bỡ nha môn hai huyện Thanh Hà, Đào Nguyên đều là chen lấn lên trước, không có đồ béo bỡ thì lại đưa đẩy cho nhau, lần này trong Vận Hà có mấy chục cái xác chết trôi, hơn nữa không có nhiều của cải, Bổ khoái hai huyện cũng không chậm.
Vô số xác chết trôi được đánh vớt lên, đại bác chìm ở giữa sông cũng được vớt lên, nhìn thấy vật dụng sắt mấy ngàn cân này, mọi người đại khái đã đoán ra nguyên nhân bị lật úp.
Tào thuyền trọng tâm cao, trong đoạn tháng ngày này Giang Bắc Nam Trực Lệ lại đang có gió thổi lớn, rất có khả năng khi gió thổi qua, tào thuyền lắc lư, bởi vì mấy ngàn cân đại bác ở trên thuyền, một khi lay động quá lớn, thì không có cách nào ngừng lại, sau đó thế lắc lư của nó quá mạnh, người trên thuyền ứng đối không kịp nữa, xem chừng những người trên thuyền này chỉ sợ chắc là không biết bơi, thủy thủ tào đinh trốn được cũng không tệ rồi.
Về phần mấy chiếc thuyền khác vì sao cũng bị lật, tám chín phần mười là vì gió to sóng lớn, con thuyền va chạm vào nhau, gây thành này một việc thảm kịch, thật sự làm cho người ta không muốn đi nhìn nữa.