Lời còn chưa nói hết, đội trưởng tiểu đội tuần đinh rút ngay đao gác vào cổ của gã, tên cai ngục Tế Ninh này không nghĩ tới đối phương thẳng thừng động thủ, sợ tới mức thân mình run lên. Cổ và lưỡi đao đã chạm vào nhau, lập tức rạch ra một vết nhỏ, một tia máu tươi chảy dài xuống. Đội trưởng tiểu đội tuần đinh nhìn chằm chằm cai ngục nói rằng.- Nói nhảm nữa ta sẽ giết chết ngươi, mạng ngươi quan trọng hay quy củ khẩn yếu hơn?
Người cai ngục đó ánh mặt trừng lên, trong suy nghĩ muốn nói ra lời lẽ cứng rắn, nhưng đao của đối phương ngược lại càng ép xuống, trên cổ đã cảm thấy có chút đau, đây là thái độ giết người một chút cũng không bận tâm.
- Có gì từ từ nói, chuyện gì cũng từ từ nói. Chỗ ta sẽ mở cửa thả người. Nói cho cùng vẫn là tính mạng khẩn kíp, tên cai ngục đó vẫn là nhượng bộ.
Tại lúc này, sai dịch ngục tốt bên phía phòng giam đã vây lại, nhìn thấy tình thế này, ai cũng không dám tiến sát lại, tên cai ngục bên đó quát lên hô rằng.- Mau dẫn mấy vị gia Từ Châu đi lấy người, bọn họ muốn làm gì thì làm cái đó. Còn đờ ra đấy làm gì, mau đi!
Bên đó có ngục tốt là thân tín của cai ngục vội vàng đứng ra dẫn người, người của tiểu đội tuần đinh cũng bắt đầu đi theo tiến vào. Đội trưởng tiểu đội đó thu đao lại, vẻ căng thẳng trên mặt tên cai ngục đó mới tiêu tan, vừa muốn nói lời khách khí, đội trưởng tiểu đội giơ đao lên, lật tay dùng sống dao quất xuống. Thứ đồ này quất ở trên mặt, một nửa mặt của cai ngục lập tức bị đánh sưng lên, mấy cái răng cũng bị vạ lây đánh rơi xuống, đầy miệng là máu.
Đám sai dịch ngục tốt ốn cho rằng vô sự theo đó tiến lên trước một bước, sau đó lại đều là vội vã lùi về sau. Đội trưởng tiểu đội tuần đinh cười lạnh nói rằng.- Chu cai ngục ngươi cũng là người có vai vế, biết ai đắc tội được, ai không đắc tội được, làm sao có gan cùng với Triệu Tự Doanh chúng ta lên giọng. Ai bảo ngươi làm như vậy, nói rõ xem. Nếu không bây giờ ta chém đầu ngươi đi, ngươi cứ thử xem nha môn bên đó cứu được ngươi không?
Sau khi nói xong điều này đội trưởng tiểu đội cầm đao vuốt ve, tên cai ngục đó sợ tới mức toàn thân run lên, lập tức thều thào nói rằng.- Bằng hữu Hình danh của đại lão gia và mấy vị đại gia Hình phòng đều nói rồi. Triệu Tự Doanh bên này không dám cứng rắn với quan phủ đến lúc đó thì nói vương pháp và quy củ là được. Tiểu nhân mới có lá gan này, mặc kệ đến chuyện nhỏ.
Đội trưởng tiểu đội nhổ ra một ngụm nước miếng, lúc này mới khinh thường thu đao lại, sau khi quay đầu đảo mắt nhìn một vòng đây mới quay đầu đứng vững, mười mấy tên tuần đinh bên cạnh hắn đều đã cầm phác đao đưa ngang, bất cứ lúc nào cũng sửa soạn đánh nhau giết người. Bọn sai dịch và ngục tốt đều lùi càng xa, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn. Người Từ Châu này khó tránh quá ngang tàng bạo ngược, trong thành này dùng yêu đao xích sắt là được rồi, sao còn lại phải cầm ra phác dao như vậy.
- Là đại lão gia và mấy vị lão gia dặn dò, chúng tiểu nhân cũng không dám không nghe. Tính mạng lợi ích này đều bị siết chặt trong tay người khác. Các vị gia Từ Châu, chúng tiểu nhân cũng là hết cách.
Ở bên ngoài cũng nghe được tiếng gào thét truyền ra từ trong nhà giam, không bao lâu, người đều đã bị dẫn ra, mỗi một người đều nước mắt giao nhau, giãy giụa cầu tha mạng.
Vào nhà giam này, không chết cũng phải lột da, rửa mặt vân vân càng chưa nói tới, nhưng mấy vị sai dịch viên lại có tội khắp người chỉnh tề, không hề có chút nào giống như bộ dạng đang chịu tội, nhìn giống như đến đây làm việc vậy, mấy người này vốn đã mặt mày thất kinh, nhìn thấy cai ngục khắp mặt là máu quỳ trên đất, sắc mặt càng là khó coi.
- Thái gia, chúng ta đã từng cùng nhau uống rượu, ngài phải giúp ta năn nỉ một chút, chuyện này thật không phải tiểu nhân làm chủ được.
- Về đoàn tuần đinh nói đi! Cho các ngươi biết một chút thủ đoạn tra khảo của Hình danh Từ Châu.
Từ bên trong nhà giam bắn hẳn người dẫn ra ngoài, người của giám lao không dám lên trước ngăn trở. Đoàn tuần đinh Tế Ninh này thật là uy phong bát diện, đám dân chúng nhàn rỗi khoanh tay đứng nhìn đều đang bàn luận, đây thật là ngang ngược, rốt cuộc là cứng rắn chống đỡ hay là vốn dĩ chưa từng yếu đuối.
Cái tên đội trưởng tiểu đội tuần đinh đó lại đi đến một chiếc xe ngựa bên đường. Trong xe ngựa truyền ra thanh âm của Mã Xung Hạo.- Dẫn người đến phía đoàn bộ giam giữ, tiểu đội này của các người thì không nên xuất động, sai người trông coi nhà lao, buổi tối sẽ tìm người thay trực cho các ngươi.
Bên này trả lời rồi dựa theo mà làm, mà một bên khác lại có tiếng vó ngựa vang lên, một gã tuần đinh cưỡi ngựa vội vã hấp tấp xuống ngựa đi sang bẩm báo, mấy vị đội trưởng tiểu đội tuần đinh dẫn đội đi xa rồi liền quay đầu lại nhìn, cảm thấy tình cảnh trong thành Tế Ninh này đột nhiên trở nên căng thẳng.
Đội ngũ phái đi bắt mấy vị thân sĩ đó là mỗi nhà một tiểu đội tuần đinh. Lúc bắt bốn tên tú tài không hề tốn chút sức lực nào, bốn kẻ này đều là phú hộ trong thành, cũng có thế lực của mình, tuy nhiên, thực lực này cũng chính là mười mấy tên, hai mươi mấy tên tùy tùng bộc dịch. Ở trước mặt tiểu đội tuần đinh vốn dĩ chưa đủ nhìn. Thậm chí khi bị bắt không nghĩ tới đối phương dám thẳng thừng đến cửa bắt người. Chỉ ở đó hô loạn lên.- Thế không hợp vương pháp, dưới gầm trời này còn có vương pháp sao? Người nhà gào khóc nhưng lại không dám lên ngăn cản, chỉ đành giương mắt nhìn người bị bắt đi.
Nhưng tại trước cửa cử nhân đó lại là gặp phải phiền phức, thật sớm đã nhìn thấy tiểu đội tuần đinh qua đó, trong nhà những tên cử nhân này đã đóng chặt cửa lớn, trong nhà các nô bộc vân vân đều là cầm gậy gộc, đồ dùng trong nhà sửa soạn kháng cự, còn có người ở đó xé họng nói rằng.- Các hương thân mau đến giúp đỡ. Người Từ Châu ức hiếp hương thân Tế Ninh chúng ta rồi.
Tuy nhiên, sau khi tiểu đội tuần đinh này kêu lên hai tiếng ở bên trong không mở cửa, không nói hai lời, xông thẳng vào trong nhà hàng xóm của những tên cử nhân này, đem bàn ghế chất đống dưới tường nhà cử nhân, giẫm đạp đi lên cứng đối cứng. Các nô bộc của cử nhân này cầm gậy gộc muốn động thủ, nhưng nhìn thấy lưỡi dao sắc bén lấp lánh của đối phương, lập tức sợ tới mức toàn thân đều mềm nhũn, mới có một tên tuần đinh leo lên phía đầu tường, những người khác lập tức giải tán.
Cử nhân kia trốn trong phòng, dưới giường của tiểu thiếp, khi bị xách ra toàn thân phát run, chỉ ở đó nói rằng.- Chuyện gì cũng từ từ nói, cái gì tôi cũng kể, đừng động thủ.
Có công danh là được miễn thuế, còn có quyền lực đối thoại với quan phủ, cho nên một khi thi đỗ công danh, gia nghiệp liền theo đó tăng lên. Tú tài coi như là một bậc, cử nhân chính là cao hơn một bậc. Chẳng qua ở trong sáu người đứng đầu cáo trạng này, hộ lớn nhất chính là vị tú tài có thân thích làm quan ở kinh thành đó. Gã tuy rằng chỉ là một tú tài, nhưng trước mặt Tri châu Tế Ninh này được phép đứng ngồi ngang hàng.