- Hóa ra Mao soái đã biết lần vây công này của Thát tử. Ngài đã phái người chặn đường lui của bọn chúng. Trương Khai nói rất hưng phấn, trách không được lúc lên thuyền lại nhẹ nhõm như thế.
- Ồ, Thát tử ở Kim Châu Lữ Thuận không chạy nổi nữa hả? Lý Ngọc Lương không nhịn được hỏi, nghe Trương Khai báo tin này thì càng cảm thấy rất hưng phấn, vì thế buột miệng nói rồi mới nhận thấy có gì đó không ổn.
Nhưng sau khi y hỏi câu này, Trương Khai cảm thấy hơi xấu hổ, ho khan hai tiếng mới nói tiếp.- Dù sao Thát tử không vây được thì cũng phải lui thôi.
Nói đến nước này thì ai còn không hiểu nữa, đẩy lùi được quân đội của Nữ Chân Kiến Châu, về phần đả thương đánh giết quân địch thì không cần nhắc tới. Chính tại lúc này, người Bì Đảo cùng đến với Trương Khai ho khan hai tiếng, ôm quyền khom lưng nói.- Tại hạ là thân binh bên người Mao soái, Ứng Thiết Hùng. Vị này có lẽ là Lưu lão gia rồi. Mao soái nhà tôi đối với việc Lưu gia trượng nghĩa đưa Trương Khai đến cứu viện vô cùng cảm kích. Không biết Lưu lão gia muốn báo đáp gì?
- Bì Đảo các ngươi nghèo đến cái quần cũng không có còn nói cái gì bồi đáp? Lưu Dũng cười hỏi ngược lại một câu. Trên boong thuyền một trận cười vang.
Sắc mặt Ứng Thiết Hùng trở nên cực kì khó coi, lập tức trợn mắt hung ác liếc Trương Khai bên cạnh một cái, ai cũng đoán được là ai nói ra những điều này.
Lưu Dũng từ trên chỗ ngồi đứng lên nói.- Ngươi trước đi với ta vào khoang thuyền nhìn một chút, sau đó ta lại nói mình muốn cái gì?
Đòi hỏi kia khiến Ứng Thiết Hùng và Trương Khai đều rất mơ hồ. Nhưng đang ở trên thuyền của người ta, Bì Đảo bên kia không với được đến đây. Lưu Dũng nói gì bọn họ cũng chỉ đành nghe theo.
Khoang thuyền dưới boong tàu chất đầy đồ đạc, có lương thực, có vải vóc, thậm chí còn có cả đồ sắt, còn các loại đồ đạc quân sự trọng yên, trên thuyền đều có đủ cả.
Tham quan một vòng, Trương Khai và Ứng Thiết Hùng đều cực kì vui mừng. Lưu Dũng lại dẫn bọn họ đến bên mép thuyền, chỉ vào mấy thuyền nhỏ xung quanh, nói.
- Các ngươi hãy xem vệt nước của mấy chiếc thuyền này. Bên trong chúng còn chứa nhiều đồ đạc hơn mấy chiếc kia nữa kìa.
Cho dù sự thật đang rành rành trước mắt nhưng Ứng Thiết Hùng và Trương Khai vẫn bám vào mép chiếc thuyền, cố gắng để nhìn rõ hơn. Sau khi đứng thẳng lên, trên mặt Ứng Thiết Hùng đã hiện rõ vẻ mặt cuồng nhiệt đan xen với sợ hãi.
Lưu Dũng thản nhiên nói.- Ta muốn dùng những đồ vật này làm việc buôn bán với các người. Mời Mao Văn Long đến nói chuyện với ta.
Vừa nói điều này, mặt Ứng Thiết Hùng lập tức biến sắc, lạnh giọng đáp.- An nguy của Mao soái can hệ đến đại cục của Liêu Đông, làm sao đến trên thuyền này, vạn nhất các ngươi có ý đồ xấu gì.
Lưu Dũng nâng cao giọng nói.- Các ngươi không có quyền lựa chọn khác. Bì Đảo mùa đông này bao nhiêu người đói chết? Các ngươi hiện giờ ăn được mấy bữa cơm no? Binh khí đầy đủ sao? Ta nếu có ác tâm, tin tức Kim Châu Lữ Thuận đã không truyền được đến đây, cũng sẽ không rõ ràng nói thẳng tới chỗ các ngươi. Ngươi bây giờ xuống thuyền trở về báo lên, chỉ cho phép Mao Văn Long mang theo hai hộ vệ lên thuyền nhỏ. Nếu trên mặt biển để chúng ta nhìn thấy chiếc thuyền nhỏ thứ hai được thả xuống, chúng ta sẽ lập tức rời đi, nếu không tin, các ngươi hãy thử xem.
Những lời này khiến sắc mặt Ứng Thiết Hùng bên kia thay đổi không ngừng, không dám nói bất cứ điều gì nữa, cuối cùng chỉ hỏi một câu.- Các ngươi đến đây làm gì?
Lưu Dũng cười đáp.- Chúng ta ở Từ Châu đến, muốn làm ăn cùng các ngươi.
Ứng Thiết Hùng vốn là một người biết nhìn người, nói tới đây cũng không hỏi gì thêm mà chỉ lại ngồi lên thuyền nhỏ trở về. Vốn dĩ Trương Khai còn muốn cùng trở về nhưng lại bị Ứng Thiết Hùng từ chối, chỉ để lại cho gã một lời ngắn gọn.- Việc Kim Châu lần này ngươi đã lập đại công. Nếu đã lên đây cũng không cần xuống nữa.
So với Ứng Thế Hùng, Trương Khai rõ ràng thẳng thắn hơn nhiều. Bên kia, Ứng Thiết Hùng lên thuyền nhỏ, Trương Khai bên này liền ôm quyền khẩn cầu.- Lưu lão gia, mặc kệ là Bì Đảo hay Lữ Thuận bên kia, nơi nào cũng thiếu lương thiếu sắt, cái gì cũng đều thiếu cả. Thương nhân Sơn Đông và Cao Lệ đến đây chỉ nhìn nhằm chằm chằm nhân sâm và da lông trong tay chúng tôi, ép giá xuống cực thấp. Để làm ra những thứ đó, không ít người Bì Đảo chúng tôi đã phải bỏ mạng, phải lên rừng xuống biển, lại còn phải phòng ngừa Thát tử. Nhưng sản vật vất vả tìm về cũng không đổi được mấy bữa cơm no. Lưu lão gia, nhà ngài sản nghiệp to lớn, ngài giúp Bì Đảo chúng tôi đi, giúp dân chúng Đại Minh chúng tôi.
Sau khi nghe đến “nhân sâm và da lông” Dư Đại Giang mắt sáng rực lên. Lý Ngọc Lương cũng đang tính giá tiền “nhân sâm” và “da lông” ở quan nội. Mấy thứ đồ bổ này ở các nhà quyền quí ở Đại Minh gần như đã trở thành một thói quen, mọi người coi trọng nhân sâm nhưng sau khi chiến cục Liêu Đông tan rã, nguồn nhân sâm đứt đoạn, giá tiền lập tức bắt đầu tăng cao.
Hiện giờ cũng không phải là không có nguồn cung cấp, phủ Đăng châu Sơn Đông bên kia là một. Sơn Tây nghe nói cũng lấy được nhân sâm quan ngoại trên thảo nguyên, đây cũng là một nguồn. Còn có một bộ phận lấy thẳng từ Liêu Tây bên kia đến. Không quản là từ nơi nào, đều có một số chỗ khó nói rõ, nói thế nào cũng không thóat khỏi liên can với Nữ Chân Kiến Châu.
Đối với món hàng lợi nhuận cao như thế, Lưu Dũng vẫn bất động thanh sắc như trước. Lý Ngọc Lương đứng ở một bên càng nhìn càng thấy khâm phục, Triệu Tiến và rất nhiêu người ở Triệu Tự Doanh cũng không lớn hơn mình là bao nhưng tính cách trầm ổn này thật sự là ngay cả các bậc cha chú của mình cũng không bì được.
- Nhân sâm và da lông lại không làm cơm ăn được. Lưu Dũng chỉ nói một câu như thế.
Chờ đợi lúc này chính là lúc khiến mọi người căng thẳng nhất. Mỗi thủy thủ trên năm con thuyền đều trong trạng thái sẵn sàng đón địch, chỉ cần trên Bì Đảo có gì bất thường, bên này sẽ lập tức giương buồm rời đi. Thậm chí ngay cả mấy người mà Lưu Dũng mang theo cũng đã rút đao ra khỏi vỏ sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng lần này cũng không phải đợi quá lâu đã thấy trên Bì Đảo một đoàn người từ doanh trại đi ra, không ít người đều khiêng theo thuyền nhỏ. Điều này khiến mỗi người trên tàu toàn thân căng thẳng, nhưng chỉ có ba người lên thuyền, những người khác đều là giơ thuyền tam bản đứng trên bờ đợi lệnh. Mọi người đều nhìn ba người trên thuyền nhỏ trèo về hướng thuyền lớn.
Sau khi đến gần, mép thuyền lớn buông xuống một thang dây. Người đầu tiên leo lên là một tên hộ vệ, sau khi hắn lên mép tàu không hề đi vào trong mà rút đao ra, đứng ở một bên. Người này thân thủ có lẽ không kém, trên tay, trên mặt rất nhiều vết sẹo cho thấy đã từng trải qua rất nhiều trận chiến, nhưng hắn lại giải thích.- Các vị đừng hiểu lầm, an nguy của Mao soái không được lơ là.
Người thứ hai lên thuyền chính là Ứng Thiết Hùng. Gã và người đầu tiên đứng sóng vai hợp thành một bức tường người hẹp, nếu ai có ý đồ với Mao Văn Long, hai người bọn họ sẽ chắn ở phía trước.
- Bên nay nếu có gì bất ổn, thuyền trên bờ sẽ lập tức đến đây. Mấy cái này tuy là thuyền lớn nhưng trước mắt không có gió, các ngươi chưa chắc đã chạy thoát được xuồng của chúng ta. Ứng Thiết Hùng uy hiếp trước vài câu, thấy hộ vệ bên người Lưu Dũng đều đã lui ra xa, lúc này mới quay đầu lại nói một tiếng