Người đi ra quát thét trước đó quay đầu hô.- Phòng lão lục, ngươi ra đây. Bọn chúng trả tiền cho ngươi rồi sao?
Theo tiếng hô này, một nam tử trung niên rụt rè đi ra, liếc mắt nhìn nói mấy câu. Người nọ không chút khách khí quát lớn một câu.- To tiếng một chút.
- Không trả tiền gì cả. Sáng nay tiểu tử nhà ta lúc đi thả dê, nhận ra thiếu mất hai con, lại có người nói nơi này có mùi thịt dê.
Giọng nói này thật là không nhỏ, về phần mùi thịt dê này không cần phải nói, xương cốt trong nồi lớn sôi trào, mùi hương rất là nồng đậm, ai cũng ngửi thấy được. Bên đó vừa nói như vậy, lập tức tâm tình đám người sục sôi, đám đông không màn uy hiếp của cung tiễn dao bén bên đó lại đi về phía trước mấy bước. Nếu như không phải cung tiễn bên đó mở căng ra chỉ sợ còn muốn tiếp tục tiến lên.
Bộ dáng ăn không nói có như vậy, ngay cả mấy đội trưởng dẫn đội bên này cũng ngu ngơ rồi, không kìm nổi liếc nhìn đồng bọn của mình. Vị đi mua thịt dê kia tức thì nổi điên ở nói đó gào thét nói.- Các ngươi không tin huynh đệ nhà mình sao? Quy củ chúng ta nghêm như vậy, ta dám đi trộm dê sao? Đó chỉ mới mấy lượng bạc, ta tội gì phải đưa mình vào.
Cũng không cần gã phát lời thề thốt, mấy câu nói đó đã đủ rồi. Bọn đội trưởng đều kịp hiểu ra, sắc mặt cũng đã lạnh căm căm, người cầm đầu thanh âm bực bội nói.- Tiến tới trước một bước nữa, giết không cần hỏi.
Sau khi nói xong tay vung một cái thật mạnh xuống dưới, các đội Triệu Tự Doanh tay cầm binh khí đều đồng loạt hô lên một tiếng.- Giết! Thanh thế này rất chấn động, lại khiến cho toàn trường huyên náo yên lặng, không ít bá tánh trấn Phòng Gia đều vội vàng lui về sau, trong lúc nhất thời vô cùng hỗn loạn.
Lại có người chỉ hướng bên này mắng to.- Các ngươi trộm dê còn muốn giết người. Đây rốt cuộc có đạo trời vương pháp hay không. Các ngươi rốt cuộc là kẻ nào, có phải giang dương đại đạo hay không?
Bọn quản sự dẫn đội đã đi tới, bọn họ sở dĩ mới ban đầu không có tiến lên trước là bởi vì đang bố trí doanh trại, vốn đang sửa soạn lên đường, nhưng bây giờ lại sắp tử thủ rồi. Bọn nạn dân Liêu Đông tuy rằng hoảng sợ không có loạn, bọn họ cũng hiểu ra một đạo lý. Tiếng tăm của người Liêu Đông ở Sơn Đông vốn dĩ không tốt, hiện giờ lại xảy ra loạn lạc như vậy, nếu như tán loạn bị người bắt được chỉ sợ không có kết cục tốt, còn không bằng theo sát đội ngũ Từ Châu.
- Đây rõ ràng muốn vu cáo hãm hại chúng ta, muốn gây sự với chúng ta. Nhưng thiệt là tức ngày hôm qua lúc mua dê không có mấy người làm chứng.
- Mua dê lại sẽ có bao nhiêu người làm chứng. Ngươi nhìn cục diện hiện giờ này, ngươi cảm thấy người làm chứng đó dám nói lời thật sao?
Giọng điệu buồn bực nói mấy câu, bên kia lại có hai ông lão mặc áo bông cũ nát đi tới, ông lão nghèo khổ như vậy ai sẽ động thủ, giết cũng không có hữu dụng gì. Hai ông lão kia mới đầu còn có chút sợ hãi, nhìn thấy cục thế này lại càng đi càng nhanh. Tới nơi cách mấy chục bước, ngồi phịch xuống đất, đấm ngực dậm chân khóc lớn, trong miệng luôn mồm nói.- Nuôi dê đợi khám bệnh bốc thuốc cứu mạng, lại bị người ta trộm, thế này còn sống thế nào. Nước mắt ràng rụa rất là rõ ràng, một vị khác lấy đầu đập đất nói nếu không cho lời công đạo, hôm nay liền chết ở nơi này.
Cục diện bậc này khiến người ta vô cùng căm tức, mấy vị quản sự nhíu mày, còn đám người trấn Phòng Gia nhìn thấy đội ngũ bên đó chần chừ, tâm tình lại trở nên tăng cao. Có người không ngừng hô.- Đi báo quan! Đi báo quan! Bọn chúng cầm binh khí lại ở chung với đám mọi rợ phương bắc, lai lịch bất chính! - Bà con, chúng ta cũng đi lấy đồ bảo hộ thôn trấn của chúng ta, không được khiến cho bọn chúng đi vào tàn phá.
Ở bên chỗ Từ Châu đã nhìn thấy được rõ ràng, trong đám người đối diện có không ít tráng niên cầm binh khí vân vân, thoạt nhìn giống dáng vẻ của đoàn luyện hương dũng. Tuy nói vũ lực của đối phương nhìn thế nào cũng không đúng, nhưng việc này lại khiến ai nấy đều cảm thấy không thoải mái. Một gã quản sự lẩm bẩm mắng một câu sau đó nói.- Bằng không thì nhận lấy xui xẻo này, lại đưa thêm tiền hai con dê cũng không sao. Con mẹ nói, vốn dĩ là việc tốt mọi người vui mừng, kết cuộc làm ra chuyện thị phi như vậy.
- Các vị! Thật không được cho bọn chúng bạc. Đây là thủ đoạn lừa người vòi tiền! Chính đang lúc này, một gã nghĩa dũng Từ Châu chen lời vào. Nghĩa dũng này họ Cổ, tên là Cổ Thông, là người Bi Châu Thái Hoa Quân chiêu mộ tới, hán tử chưa vợ tuổi chừng bốn mươi, không làm được gia đinh đoàn luyện lại không bằng lòng đi làm tuần đinh làm mấy chuyện vụn vặt, dứt khoát ở trong nghĩa dũng Từ Châu mưu cầu tự tại, gã lịch lãm quen nhiều chuyện, từng trải giang hồ vô cùng phong phú.
Nhìn thấy mấy gã quản sự nhìn sang, Cổ Thông cũng không luống cuống ở noi đó nói.- Chúng ta đưa cho ngân lượng bọn chúng đều chối cãi nói chưa cho. Mình cho dù lại đưa cho ngân lượng, chẳng lẽ bọn chúng liền không có cách khác. Đám ẻo lả Sơn Đông này chính là muốn gây sự với chúng ta.
- Cổ sư phụ, vậy ngươi thấy thế nào? Bọn quản sự Triệu Tự Doanh đều biết chừng mực, cũng không tự cao tự đại cho người ta xem ngược lại rất khiêm tốn. Thái độ này khiến Cổ Thông rất thoải mái tiếp tục chau mày nói.- Trên giang hồ chuyện như vậy không nhiều, bình thường đều là thủ đoạn cường hào khắp nơi lừa gạt tống tiền khách thương qua đường. Nhưng cũng có khuôn phép không chạm tới cường long. Ngàn người chúng ta lại là cầm đao thương sáng lóe đi ra, thôn trấn bọn chúng có mấy ngàn người còn không biết tốt xấu như thế, bên trong đó khẳng định có điều ám muội. Thiết nghĩ cục diện này chỉ sợ phải đổ máu chết người.
Lời này khiến mấy tên quản sự mí mắt đều nhảy dựng, người chết cũng không sợ nhưng mang theo nhiều bá tánh Liêu dân như vậy vả lại còn không ở trong phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh, nếu như lại gây ra chuyện gì, rắc rối đến tiếp đằng sau thật là không ít, trên mặt mỗi người đều có thần sắc chán nản, vốn tưởng rằng đi ra ngoài lập công, ai ngờ tới mọi chuyện đều không thuận lợi.
- Cổ sư phụ, ngươi nói làm sao bây giờ?
Cổ Thông này nhìn chuyện thật là rất chuẩn.
- Cái cục diện này dù gì cũng không làm sao cho qua được, cũng không cần phải lễ độ với bọn chúng. Trước tiên bắt hai lão già kia lại. Các vị đừng cảm thấy lão già này đáng thương, mỗi một nơi đều có lão vô lại tuổi tác lớn bậc này. Ỷ vào tuổi tác đã cao không sợ chết, chuyện gì cũng đi khóc lóc om sòm. Được chết thì êm xuôi, không chết còn kiếm được lợi. Dáng vẻ hai người bọn chúng, trong nhà nuôi được dê sao?
Bọn quản sự đưa mắt nhìn nhau, lập tức có người gọi gia đinh sang dặn dò. Hai ông lão bên kia còn đang lăn lộn ra đất khóc trời đập đất, bọn gia đinh đều đang nhíu mày khó xử. Đao thật thương thật chém giết mọi người đều không sợ, nhưng cũng không xuống tay được với người già như thế. Kiêng kỵ của bọn họ khiến bá tánh trấn Phòng Gia càng tâm tình kích động, lại đi tới trước mấy bước, đôi bên càng lúc càng gần.
Vừa lúc đó, mấy tên gia đinh vứt bỏ binh khí chạy ra ngoài, mọi người còn không biết xảy ra chuyện gì, hai ông già kia đã bị bắt trở về. Toàn trường trở nên yên ắng, chẳng ai ngờ rằng sẽ có biến hóa như thế, lập tức có người cao giọng hô.- Bà con, đám người này ngay cả người già cũng muốn bắt, sao nhẫn nhịn được nữa!
Đám đông tức thì sôi trào, có người tức giận quát thét, nhưng theo áp bức của đội ngũ nghiêm chỉnh Triệu Tự Doanh lại không có người nào dám nhích tới trước một bước.
Sau khi hai ông già bị bắt vào trong đội ngũ, không ngờ không chút nào sợ hãi, thật đúng là sống tới tuổi này cảm thấy không có chỗ nào kiêng dè rồi. Cổ Thông kia lại mang theo mấy gã nghĩa dũng lại đây, trước chỉ bảo đè người xuống, sau đó lấy chủy thủ vạch thẳng trên tay hai ông già này một vết thương, máu tươi chảy xối xả, người cũng đau tới kêu loạn, chỉ ở nơi đó hô.- Giết người rồi!
Tiếng gầm rú này đám người trấn Phòng Gia bên ngoài cũng nghe được rõ ràng, nhưng lại không người nào dám hấp tấp tiến lên, không ít người đều nhìn về hướng mấy người trong đội ngũ, giống như chờ bọn họ đưa ra chủ ý.
Cổ Thông còn chưa làm xong, lại là móc ra muối từ trong túi vải cứ như vậy rắc ở trên vết thương của hai ông già. Muối rắc trên vết thương, vậy chính là đau đớn thêm gấp bội. Cổ Thông lạnh giọng nói.- Hỏi các ngươi cái gì liền nói cái đó, bằng không cắt xé trên cả người các ngươi sau đó lại rắc muối lên. Tới lúc đó các ngươi muốn xin chết cũng không được.
Đối với hai ông lão này, uy hiếp tới mức này đã đầy đủ rồi, không bao lâu Cổ Thông đã tìm tới chỗ quản sự.
- Sau lưng chuyện này là Lầu gia chỉ điểm. Hai ông già này đều là hộ cô độc tuổi già đơn lẻ trong thôn, mưu đồ tiền thưởng mới ra ngoài lừa gạt. Nói trời còn chưa sáng đã lấy bái thiếp đi huyện nha báo quan, sai dịch mã khoái sắp kéo tới đây.
Quản sự theo đó hỏi một câu.- Lầu gia? Nơi này không phải trấn Phòng Gia sao?
- Thôn trấn này người Lầu gia chiếm ba thành, Phòng gia chiếm bảy thành. Nghe nói trước đây đều là cùng một họ, sau khi Lầu gia kia phát đạt, nơi này chính là người Lầu gia nói đều răm rắp nghe theo.
- Sớm biết thì đi vòng qua rồi.
- Đi vòng sang cũng có rắc rối. Đợi quan sai tới càng giằng dưa khó gỡ, mau hạ chủ ý đi!