Hắn không có nhìn chúng tôi mà đang cẩn thận nhìn bản áo giáp vừa mới rèn tạo ra còn chưa có xử lý cẩn thận, còn có các loại khí cụ dụng cụ thô sơ, còn nhẹ nhàng dùng tay vuốt ve chúng giống như đây là bảo vật hắn chờ đợi nhiều năm.
Ánh mắt của hắn vô cùng chuyên chú mà những người khác lại nín thở chăm chú nhìn hắn, gió nóng bốn phía càng phụ trợ loại vẻ mặt lòng tràn đầy sợ hãi và tôn trọng của đám thợ thủ công và hộ vệ kia. Trong đám người ngẫu nhiên phát ra tiếng nói chuyện khẽ khàng càng bộc phát ra yên lặng của toàn trường. Thậm chí vị Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức kia cũng là một bộ dáng rụt rè kính sợ, không còn vẻ ngạo mạn như trước mặt tôi.
Đây là một đại nhân vật trời sinh —— Đây chính là ấn tượng đầu tiên tôi phát ra.
Ngay lúc tôi còn đang cẩn thận quan sát hắn, tầm mắt của hắn cuối cùng cũng từ trên những khôi giáp đó dời đi, rơi tới trên mình của tôi.
Ánh mắt này sao lại sắc bén như thế, thế cho nên tôi thậm chí mất đi thần trí chốc lát —— Lúc này tôi mới nhớ ra, hóa ta sống chết của một đám người chúng tôi, chính là dựa vào mấy câu nói của người này.
Tôi vội vàng khom thấp thân mình, cung kính hành lễ với vị trẻ tuổi này.- Đại nhân!
Người thanh niên này chỉ là gật đầu, sau đó chờ tôi nói tiếp, giống như đã quen với cung kính của người khác.- Ngươi chính là cái gã Thang Nhược Vọng người ngoại quốc kia đó sao?
- Đúng vậy! Đại nhân, tôi đúng là Thang Nhược Vọng. Tôi cung kính trả lời.- Nhận được triệu tập của Chúa, đi tới nơi cai trị của ngài, nhận được ân huệ của ngài…
Hắn tùy tiện khoát tay giống như không kiên nhẫn với lời của tôi.
- Ta cũng không có cho các ngươi ân huệ gì, hết thảy mọi thứ đều là phải dùng chính bản thân của các ngươi tới đổi lấy.
Nhìn qua dường như hắn không muốn giữ gìn quan hệ hảo hữu với chúng tôi, cho nên giọng điệu của hắn không quá khách khí, mà tôi chỉ có thể yên lặng chịu đựng.
- Đại nhân, chúng tôi đã ở dưới tay ngài làm việc lâu rồi, chúng tôi rất vui mừng mình có thể cống hiến vì sự nghiệp của ngài một phần tâm sức? Tôi cố ý đổi sang một cách nói khác để gợi lên lòng hiếu kỳ của hắn.- Đoạn thời gian gần đây chúng tôi cố gắng đem kiến thức của mình truyền dạy cho đám học việc đó…
Sau khi nghe được những lời này của tôi, sắc mặt người trẻ tuổi này rốt cuộc tốt hơn một chút.
- Điều này ta ngược lại nghe người khác nói rồi. Các ngươi gần đây làm việc quả thật không tệ.
Sau khi hít sâu vào một hơi tôi dè dặt nói.- Nhưng mà, dung thứ tôi nói thẳng. Chuyện chúng tôi có thể làm được, không hề chỉ là chế tạo những võ khí này mà thôi.
Hắn hỏi lại.- Có ý gì?
- Chúng tôi là tu sĩ là người truyền bá giáo lý phúc âm. Chúng tôi có thể tinh lọc tâm linh của con người khiến cho bọn họ nhận thấy được vinh quang của Chúa, cũng càng thêm nghe theo mệnh lệnh của ngài. Bởi vì ngài rõ ràng là thay mặt cho Chúa ở trong loài người… Tôi nói ra điều kiện đã nghĩ kỹ trước đó cho hắn nghe.
- Đại nhân, ở Châu Âu, tôn giáo của chúng tôi đã truyền khắp bên trong tâm linh của mỗi người rồi. Bọn họ vâng theo ý chí của Chúa phục tùng lãnh chúa của bọn họ. Chỉ cần ngài cho phép chúng tôi truyền giáo địa hạt của ngài, chúng tôi có thể gom con dân của ngài về đường ngay nẻo thẳng, khiến cho bọn họ vứt bỏ triều đình nhà Minh, nhất trí vâng theo ý chí của ngài mãi cho tới con cháu hậu duệ của ngài.
Đấy chính là chủ ý tôi nghĩ ra —— Một vị thống trị hẳn là sẽ không từ chối loại công cụ có thể gia tăng tính phục tùng của con dân, chỉ cần chúng tôi cam đoan giáo dân sẽ trung thành đối với hắn hơn đối với triều đình Đại Minh, như vậy hắn hẳn sẽ nghênh đón chúng tôi truyền giáo bên trong địa hạt của hắn, dù sao hắn cũng khẳng định có loại dã tâm nào đó đối với triều đình Đại Minh trước mắt còn không thể tuyên bố ra miệng.
Nhưng mà, chuyện khiến cho tôi vạn phần kinh ngạc chính là, Triệu Tiến cũng không có cảm thấy vui mừng, ngược lại hơi mở to hai mắt bộ dạng giống như sắp tức giận.
Giờ khắc này, uy thế của hắn là đáng sợ như vậy, thế cho nên tôi cũng không dám nói ra lời này nữa, thậm chí trong lòng còn đang ôm lòng hoài nghi không bao lâu sau nữa khả năng cũng bị hắn hạ lệnh giết chết.
Hắn tại sao phải tức giận như vậy? Tôi kinh hoảng rất nhiều, vẫn mờ mịt khó hiểu như trước.
Uy thế chốc lát này rất nhanh liền biến mất, thế cho nên khiến cho tôi hoài nghi đây chỉ là một loại ảo giác của tôi.
Hắn lạnh nhạt đưa cho một câu trả lời.- Đây không được, các ngươi không thể ở nơi này của ta tự do truyền giáo.
Câu trả lời này của hắn chợt tạt một chậu nước lạnh lên trái tim nhiệt thành của tôi.
Vì cố gắng làm tới cuối cùng, tôi nổi lên cam đảm nhìn hắn.
- Đại nhân tôn quý, nếu như ngài có thể ban ơn chúng tôi được tự do, chúng tôi sẽ vì ngài làm việc càng tốt hơn nữa. Chúng tôi không chỉ riêng tài nghệ am hiểu hỏa khí, còn hiểu được các mặt khắc nhiều hơn nữa. Hy vọng có thể ra sức trung thành vì ngài.
Để đả động lòng dạ của hắn, tôi đã dùng hết thái độ khiêm tốn nhất của mình, thế cho nên giọng điệu cũng có chút biến đổi. Tôi ở trong lòng cầu nguyện với Thượng Đế, hy vọng hắn thay đổi chủ ý.
Bọn người bên cạnh nhìn thần sắc của tôi đã rõ ràng có chút không ổn rồi, vị phòng trưởng Từ Hậu Sinh kia, bởi vì duyên cớ tôi tự mình làm chủ chạy thẳng tới đây, vốn ban đầu đã có chút bất mãn, hiện giờ ánh mắt càng thêm không tốt. Còn vị Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức kia vừa mới rồi cũng chạy tới đây, thần sắc của ông ta lại có chút bồn chồn, có lẽ là nguyên nhân sợ tôi đoạt đi vị trí của ông ta.
Triệu Tiến bình tĩnh trả lời tôi.- Muốn làm việc cho ta không phải không được. Muốn có được tự do cũng không phải không được. Tuy nhiên phải lấy ra thứ ta mong muốn để đổi.
- Thứ ngài mong muốn là gì?
- Thứ ta mong muốn là đại bác và máy móc càng tốt hơn nữa, còn có thợ thầy nước ngoài càng nhiều hơn nữa. Hắn lạnh lùng quét mắt một lượt.- Đương nhiên, tu sĩ truyền giáo thuần túy ta ở đây đã đủ nhiều rồi, đã không còn cần nữa.
Thái độ này của Triệu Tiến khiến cho tôi cảm thấy hy vọng mới tới rồi, nhưng lại cảm thấy xấu hổ và khó xử, tôi chỉ có thể lại lần nữa khom người cung kính trả lời hắn.
- Triệu Tiến đại nhân tôn quý, những điều ngài mong muốn tôi và đồng bạn đều không hiểu, hơn nữa nếu không có tự do, cũng không có cách nào thay ngài đi tìm.
Triệu Tiến vẫn là một bước cũng không nhường, nói ra điều kiện của hắn.- Nếu như các ngươi có tìm được đường lối và cách, nói với người nơi này, đó cũng sẽ đổi thành công lao của các ngươi. Nói được càng nhiều, làm được càng nhiều, có được thứ ngươi mong muốn càng mau hơn.
Mặc dù tôi có thể nghe hiểu lời của Triệu Tiến, nhưng Lộ Dịch chạy tới vì thể hiện ra tầm quan trọng của ông ta vẫn là phiên dịch lời của Triệu Tiến thành tiếng Tây Ban Nha.
Tôi có hơi thất vọng.