Cho nên thế lực các phương ở Sơn Đông đều nơm nớp lo sợ, nếu như đắc tội không nổi tội gì không đáng có, vậy thì khiêm tốn thì được rồi. Cũng may Triệu Tự Doanh này làm việc coi như biết lý lẽ, cũng không sinh sự gây ra việc thị phi.
Ngay cả bọn cường hào thân sĩ và quan quân đều nao núng trói tay, lũ thổ phỉ mã tặc này đều là võ trang tạp loạn không đáng đem lên cùng bàn cân, càng không có lá gan khiêu khích mạo phạm. Nhưng ai cũng không ngờ tới, ở nơi hẻo lánh vùng núi Nghi Mông này lại có trộm cướp dám đánh chủ ý quấy rầy điền trang Triệu Tự Doanh.
Hễ là người hiểu rõ đối với phát triển của Triệu Tự Doanh đều sẽ ngạc nhiên chuyện này, chẳng lẽ bọn giặc gần kề Nghi Thủy và Mông Thủy này bởi vì quá mức hẻo lánh cho nên không có kiến văn gì sao? Cho nên mới tới trêu chọc thôn trang của Triệu Tự Doanh, đây là chán mình sống quá lâu rồi sao?
Trang chủ, quản sự và liên trưởng đoàn luyện nơi điền trang Diêu Thất sau khi tụ lại bàn bạc cùng nhau, quyết định chiếu theo khuôn phép làm việc, một mặt tăng thêm giới bị trong thôn trang, một mặt khác thì phái người đưa tin ra hai lộ, một phía là đi Vân Sơn Hành Nghi Châu báo tin cầu viện, một phía là đi điền trang khác gần kề đưa tin liên bảo.
Nhưng những ứng đối này vẫn là có ý trù bị không lo họa, mọi người chỉ cảm thấy là kẻ nào đầu óc ngu muội, thậm chí khả năng không phải thổ phỉ mã tặc, chỉ chẳng qua là trùng hợp đi tới quá gần.
Người đưa tin đi hướng Nghi Châu cưỡi ngựa cũng phải mất hai ngày, người đưa tin đi hướng điền trang gần kề buổi trưa ngày hôm sau liền lui trở về, cái điền trang cách chỗ Diêu Thất gần nhất kia không có gặp phải quấy rối như là trộm cướp, nhưng ở một thôn trang khác phía đông bắc thôn trang kia cũng gặp phải tình hình y hệt.
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Nguyên nhân cũng không khó nghĩ ra. Nếu như đối phương là có ý đồ, như vậy chính là cố ý lựa chọn mục tiêu rồi. Ít nhất khiến ba cái thôn trang gần kề này rơi vào tiến thoái lưỡng nan, thôn trang ở giữa phải phòng bị, phải tự vệ, sau đó chi viện bất kỳ một cái thôn trang nào khác đều phải buông bỏ một cái khác, sau đó còn mang tới hiểm nguy khiến bản thân rỗng không bị tập kích bất ngờ.
Khả năng đối phương có dự mưu nhắm vào càng lúc càng lớn, nhưng chi viện ít nhất trong vòng ba ngày không có khả năng tới được, duy nhất làm được cũng chỉ có tăng cường phòng bị.
Nếu như là điền trang Triệu Tự Doanh gầy dựng một năm thậm chí mấy năm, sức mạnh vận dụng được không riêng gì là đoàn luyện, tráng niên nông dân cũng tổ chức lại được, mà ở nơi điền trang nông khẩn giao nhau giữa Nghi Thủy, Mông Thủy này, hết thảy đều là mới lập nên. Lúc mới đầu cho rằng nơi này hẻo lánh mới an trí Liêu dân, nhưng lúc này Liêu dân lòng dạ còn chưa ổn chút nào, nhân tâm đã bắt đầu loạn rồi.
Diêu Thất nghe thấy mọi người nói ra đủ loại tin đồn như thế, gã giống như Liêu dân tới nơi này đầu tiên, có nén kinh hoảng, chiếu theo an bài trong thôn trang đi tuần tra gác đêm. Diêu Thất làm rất cần cù, hiện giờ hoa mầu trong ruộng gã chính là ra phần lớn khí lực, vô cùng mong chờ thu hoạch năm sau, cũng không muốn cứ như vậy gặp tai vạ.
Mà những kẻ trốn trước đó lại trở về thì kinh hoàng mất hồn, không riêng gì bản thân sợ hãi, còn nói ra đủ loại suy đoán nghe rợn cả người, cái gì đây là dân chúng trên đất Sơn Đông nhìn điền trang này không vừa mắt, cho nên tụ chúng vây công, tới lúc đó thôn trang bị đánh phá, chó gà không tha vân vân.
Lời đồn đại làm người nghe kinh hãi khiến cho người ta thấp thỏm không yên, Diêu Thất luôn luôn thành thật cũng nhịn không được nữa phát bực, chỉ vào một đào binh Liêu Đông nước miếng tung bay mắng to.- Ngươi nói nơi này hung hiểm như vậy, ngươi sao còn không chạy đi. Ngươi không phải chạy qua một lần rồi sao? Ngươi không phải nói bản thân mình có bản lĩnh sao? Ngươi dựa vào nơi này không đi còn không phải biết đi ra ngoài chính là cái chết!
Người nọ bị gã tức giận quát mắng thẹn quá thành giận, đứng lên cùng với gã quần nhau, tuy nhiên đoàn luyện trong điền trang rất nhanh chính là đuổi tới, sau khi hỏi rõ ràng nguyên nhân, lập tức đánh vị rải tin đồn kia năm mươi roi, năm mươi côn này không có mảy may nương tay, đánh người máu thịt nhầy nhụa, trong vòng mười mấy người không cần nghĩ tới đứng lên.
Tuy nói trong lúc nguy cấp nên quý trọng sức người, nhưng khuôn phép Triệu Tự Doanh là nghiêm trị gian tà lay động lòng người, thiếu một người như thế không làm hại tới đại cục, hơn nữa còn ít đi tai họa quấy rối cũng cho người khác một lời cảnh cáo.
Sau khi ra sức đánh lần này, lòng người trong điền trang bắt đầu an ổn rồi, bọn quản sự trang chủ không ngừng khích lệ bọn nông dân Sơn Đông và Liêu Đông trong thôn trang, nói liên đội đoàn luyện Triệu Tự Doanh chúng ta làm không được lấy một chọi trăm, nhưng bọn giặc thổ phỉ tới mấy trăm lại không phải sợ, bao nhiêu kẻ địch trường mâu cũng đâm chết được.
Bồn chồn phòng bị tới lúc này, lòng người tuy rằng ổn rồi, nhưng thấp thỏm đề phòng là tránh không được! Đều cảm thấy mã tặc thổ phỉ lập tức phải đại động tới tập kích, nhưng không ngờ tới làm ra nhiều sửa soạn như vậy, hôm nay không ngờ hết thảy mọi chuyện bình an, điền trang xung quanh không có mảy may khác thường.
Chẳng lẽ những kẻ không đúng xung quanh thôn trang thật là người qua đường, hoặc là biết nơi này là địa bàn Triệu Tự Doanh đều bị dọa chạy cả rồi. Mặc dù cách nghĩ này quá mức ngả hẳn về một bên, nhưng lại không nói được không hợp lẽ, không ít người trong lòng thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên cử động không dám có chút nào thả lỏng, chỉ là mau chóng bận rộn.
Điền trang mới lập đồ đạc gì cũng khan hiếm, đã mấy ngày không dám ra cổng, củi lửa trong điền trang cũng sắp không đủ dùng, mắt thấy tiết trời càng ngày càng lạnh, không củi cỏ nếu chẳng may không ổn, hôm nay nếu như không có gì khác thường, vừa qua giữa trưa, nam đinh trang hộ trong thôn trang liền theo hộ vệ của bọn đoàn luyện đi ra ngoài đốn củi cắt cỏ.
Chỗ tốt sát gần vùng núi là không thiếu củi cỏ, đợi lúc mặt trời vừa xuống núi, gần như số lượng dùng trong mười ngày đã gom đủ. Vào lúc này lại có năm mươi côn máu me đầm đìa mấy ngày trước kia làm giáo huấn, bọn nông dân đều là đồng tâm hiệp lực. Diêu Thất cũng là quá mệt mỏi, trở về ăn cơm tối xong liền vội vàng đi ngủ. Chiếu theo an bài của thôn trang, nửa đêm về sáng còn phải thức dậy gác đêm.
Mấy ngày lo lắng thấp thỏm đề phòng, hôm nay có chút thả lỏng, sau đó lại lên núi đốn củi cắt cỏ, thân thể mệt mỏi, một giấc ngủ này ngủ được rất sâu thẳng tới lúc đột nhiên gặp ác mộng. Trong lúc đó Diêu Thất mộng thấy giặc Thát Nữ Chân Kiến Châu đánh sang, thật sự cái tên Thiên hộ gã hầu hạ kia bởi vì chạy không được nhanh, vốn dĩ không có vượt qua mặt binh mã Nữ Chân Kiến Châu, vẫn là tới Bì Đảo mới thấy được hung tàn của giặc Thát. Nhưng trong giấc mộng Diêu Thất lại hình như thấy được tình cảnh đồn điền bản thân mình sinh ra bị Nữ Chân Kiến Châu công hạ, giặc Thát đang giết người phóng hỏa có người hô lớn.
Vừa lúc đó, Diêu Thất đột nhiên bị đánh thức, hét to này cũng không phải trong mộng, mà là trong điền trang, gã vội vàng lao ra khỏi túp lều, phát hiện nơi nào đó của điền trang bị phóng hỏa, lửa lớn hừng hực thiêu đốt, khoảng trời điền trang đều đỏ bừng.
Hơi chút ngạc nhiên, cơn buồn ngủ của Diêu Thất tan thành mây khói, gã cảm giác hàn ý đầy mình, cả người đều giống như bị đông cứng ngắc. Chỗ phóng hỏa là kho lương, là kho lương tồn trữ lương thực và thu hoạch, lương thực của cả ngàn người thôn trang ở nơi đó.
Thời điểm lửa bị diệt tắt, trời đã tờ mờ sáng rồi, cuối thu khô ráo, lương thực lại dễ cháy một khi châm lửa liền cháy rất mau, nhưng người an bài trực đêm không có thả lỏng, lẽ ra châm lửa có mùi khói khét lẹt bay ra, khẳng định sẽ phát giác làm ra cảnh báo dập tắt lửa.
Nhưng lửa này là từ trong kho lương thiêu đốt, đợi tới lúc mọi người phát hiện, lửa đã thiêu đốt rồi, tuy nhiên sau khi phát hiện kịp thời dập tắt, nhưng lương thực đã bị thiêu hủy sắp một nửa.
Lòng người vừa mới ổn định lại bắt đầu rối loạn, người đưa tin phái đi Nghi Châu báo tin cứu viện nhanh nhất ngày kia mới trở về được, nếu thì giờ điều động các loại lương thực cần thiết dài hơn nữa, tuy rằng lương thực không có thiêu hủy hết còn chống chọi được một vài ngày, nhưng ai cũng không biết sẽ bị thiêu hủy tiếp tục hay không. Vả lại một việc này nói rõ, đích xác có người đang nhắm vào thôn trang không phải kẻ qua đường gì cả.
Gặp chuyện không may thì quy về gặp chuyện không may, vẫn là phải dựa theo quy trình làm việc, trang chủ và quản sự muốn phái người báo cho điền trang gần kề biết, nhắc nhở bọn họ cẩn thận tai họa ngầm, đồng thời nhìn xem có được chi viện hay không, tuy nhiên chưa có người cảm thấy lạc quan, vận khí của mấy thôn trang khác chỉ e là cũng sẽ không quá tốt.
Người phái đi mới vừa rời khỏi chưa tới một canh giờ, mọi người đang lúc rà soát lương thực bị thiêu hủy, trạm gác an bài ở vòng ngoài liền truyền cảnh báo trở lại, sau đó người chỗ cao ráo thoáng gió của điền trang cũng hô to xé ruột xé gan.- Có người lại đây, có mấy trăm nhân mã đã tới rồi!
Báo động này vừa truyền tới, bọn nông dân trong thôn trang lập tức rối loạn, kẻ nhát gan thậm chí bắt đầu gào khóc, ngược lại bọn trang chủ vẫn coi như bình tĩnh, liên trưởng đoàn luyện lại hét lớn mọi ngời xếp thành hàng. Bọn đoàn luyện lúc này không có chút nào khách khí, gặp được kẻ lộn xộn chính là cầm cán trường mâu quất loạn, theo quyền đánh chân đá và quát mắng này trật tự trong thôn trang miễn cưỡng giữ gìn được, bọn đoàn luyện sẵn sàng chiến đấu, bọn nông dân tự biết chỗ của mình nghiêm trận chờ đợi.