Sau khi trải qua lần số mệnh may mắn gặp được Từ Hậu Sinh kia lại qua mấy ngày, một ngày đó, chính đang lúc tôi còn đang làm việc trong công xưởng, chỉ huy mấy vị thợ thủ công cẩn thận đem men đồng rót vào trong khuôn, đột nhiên tôi nghe thấy trong công xưởng nổi lên một trận xôn xao. Tôi quay đầu nhìn thủ vệ và bọn thợ thủ công kia, sau đó từ trên khuôn mặt của bọn họ nhìn thấy được một loại biểu tình kích động khó có thể nói được.
Cảm xúc của tôi lập tức liền tràn đầy chờ mong, sau đó lập tức hỏi ý kiến người khác —— Quả nhiên tôi rất nhanh liền đã biết được, Triệu Tiến hôm nay rốt cuộc đã tới bên trong công xưởng cực lớn đó tiến hành thị sát rồi.
Đây có phải cũng thay mặt cho tôi rốt cuộc có thể gặp được hắn hay không? Tôi cũng không tự chủ được lòng tràn đầy kích động bắt đầu sôi trào.
Đương nhiên, loại kích động này của tôi và loại kích động sùng bái và tôn kính trộn lẫn với nhau của người khác thì bất đồng —— Bọn thợ thủ công nơi này tràn đầy kẻ sùng bái với Triệu Tiến, bởi vì Triệu Tiến để cho bọn họ có thể có được áo cơm đủ đầy, hơn nữa có thể nuôi sống cuộc sống của gia đình, vả lại khiến bọn họ có thể có được tôn nghiêm. Khó có thể dùng lời lẽ hình dung tình cảnh tôn sùng của bọn họ đối với Triệu Tiến, dù sao tôi chưa bao giờ nghe qua có người nói lời lẽ oán giận đối với Triệu Tiến.
Tôi kiềm kích động trong lòng của mình, sau đó dò la ra được chỗ ở hiện giờ của Triệu Tiến —— Hắn đang thị sát công xưởng chế tạo áo giáp.
Tòa công xưởng này tuy rằng ngày thường lui tới không nhiều, nhưng bởi vì đã làm lâu như vậy tôi biết vị trí của nó.
Tôi nén lòng chờ đợi, chờ đợi Từ phòng trưởng theo lời hứa của mình phái người tới đón chúng tôi đi yết kiến Triệu Tiến. Nhưng mà sau khi đợi đã lâu, tới sứ giả tới gọi tôi cũng còn chưa có tới đây.
Kích động trong lòng tôi từ từ biến thành lo lắng thấp thỏm, ở nơi vừa chán ngắt vừa nóng, mồ hôi càng không ngừng chảy xuống, chỉ cảm thấy toàn thân đều có chút khó chịu.
Tôi nên hay không nên tiếp tục chờ đợi ở nơi này? Tôi càng không ngừng hỏi mình.
Rất nhanh, tôi phải đưa ra kết luận —— Tôi không nên tiếp tục chờ đợi, Từ phòng trưởng có đặc quyền quên lời hứa hẹn với chúng tôi, nhưng tôi lại không có đặc quyền quên chức trách của mình. Vì mình, vì suy nghĩ cho sự nghiệp của Chúa, tôi không thể cứ tiếp tục chờ đợi như vậy nữa.
Vì thế, tôi rốt cuộc hạ quyết tâm, sau đó sải bước rời khỏi công xưởng.
Chiếu theo đường lối trong trí nhớ, tôi từng bước đi tới công xưởng áo giáp, phát hiện hiện giờ phòng bị chạm phải trên đường so với ngày thường nghiêm ngặt hơn gấp bội. Nếu không phải là bởi vì tôi đã làm việc ở nơi này một đoạn thời gian, đã thân quen rất nhiều với thủ vệ, e rằng tôi căn bản cũng không có cơ hội tới gần chỗ của Triệu Tiến.
Nhưng mà, ngay cả như vậy, lúc ở bên ngoài phương viên của công xưởng áo giáp, tôi vẫn là bị thủ vệ ngăn cản.
Những thủ vệ này mặc áo giáp hoàn mỹ, hơn nữa ai nấy đều thân thể cao lớn, hiển nhiên là võ sĩ tinh nhuệ trải qua chọn lựa kỹ càng, bọn họ đứng ở ngoài cửa công xưởng, lấy ánh mát cảnh giác theo dõi từng người đi ngang qua nơi này —— Tuy rằng nơi này đã là chỗ thế lực Triệu Tiến phòng bị nghiêm ngặt nhất.
Đám người kia, nhất định là bọn cận vệ của Triệu Tiến! Tôi đưa ra kết luận này.
Có lẽ bởi vì nguyên nhân cảm thấy dáng vẻ tôi khả nghi, những hộ vệ hung thần ác sát đó rất nhanh đã bao quanh tôi lại, bọn họ đặt ra câu hỏi tôi rốt cuộc là ai.
Mang theo cảm xúc thấp thỏm không yên, tôi nói rõ thân phận và mục đích hiện giờ của mình cho bọn họ biết.
Nhưng mà, bọn họ lại cự tuyệt thỉnh cầu của tôi —— bởi vì hành trình ngày hôm nay của Triệu Tiến đã được sắp xếp, cũng không có thấy sắp xếp gặp mặt những giáo sĩ truyền giáo ngoại quốc chúng tôi.
Không có thời giờ phân biệt loại kết quả này rốt cuộc là Từ Hậu Sinh quên mất lời hứa hẹn với chúng tôi hay là anh ta mặt khác đã có an bài khác, tôi vội vàng thỉnh cầu những thủ vệ này đưa tôi đi tới yết kiến Triệu Tiến.
Lúc này, bọn đồng nghiệp khác của tôi đã dần dần tụ họp lại, rõ ràng lúc có được tin tức Triệu Tiến tới công xưởng thị sát, bọn họ cũng sinh ra cách nghĩ giống tôi.
Thỉnh cầu của chúng tôi đầu tiên là nhận lấy cự tuyệt thô bạo của thủ vệ, nhưng khi người chúng tới càng lúc càng nhiều, hơn nữa lời nói càng lúc càng khẩn thiết, những thủ vệ đó cũng sinh ra một chút do dự —— Dù sao, tập đoàn Triệu Tiến vẫn luôn đối với người ngoại quốc còn khá là tôn trọng, nhất là theo tình hình cần phải lợi dụng trí óc và tài nghệ của chúng tôi.
Chính khi chúng tôi còn đang cùng thủ vệ điều đình, trong công xưởng đột nhiên đi ra một người trẻ tuổi ăn mặc giống như sĩ quan, tới bên ngoài dò hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hiển nhiên tiếng huyên náo ồn ào bên ngoài của chúng tôi đã kinh động tới người ở bên trong.
Chúng tôi liền tranh thủ nói đòi hỏi của mình cho vị sĩ quan gương mặt nghiêm khắc kia biết, sau đó thỉnh cầu anh ta bẩm báo hết thảy mọi thứ bên ngoài cho vị đại nhân vật cao nhất ở bên trong đó.
Vị sĩ quan sau khi suy tính chốc lát, cuối cùng vẫn là lần nữa tiến vào công xưởng chuẩn bị báo ra thỉnh cầu của chúng tôi, còn chúng tôi thì đành phải mang theo bất an đứng chờ ở bên ngoài.
Kết quả chúng tôi có được khiến cho chúng tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Vị sĩ quan này rất mau chóng quay trở lại, sau đó nói cho chúng tôi biết quyết định của Triệu Tiến —— Hắn có thể bỏ ra một chút thời gian tiếp đón chúng tôi, nhưng chỉ có thể là một một chốc lát, hơn nữa chỉ có thể gặp mặt một người trong chúng tôi.
Vui mừng rất nhiều, chúng tôi một lần nữa thương lượng trong chốc lát, cuối cùng quyết định vẫn là để cho tôi nắm lấy cơ hội lần này. Tôi chỉ thể một lần nữa trong lòng cảm tạ tín nhiệm của các đồng nghiệp.
Sau đó, theo vị sĩ quân vẫn rõ ràng đang đề phòng tôi dẫn đường, tôi đi vào bên trong công xưởng áo giáp.
Lúc này trong công xưởng áo giáp, các loại máy móc gia công còn đang vận chuyển, tinh thần những người thợ thủ công rõ ràng phải tốt hơn nhiều so với ngày thường, bọn họ gắng sức muốn lưu lại một ấn tượng tốt trước mặt Triệu Tiến.
Mà ở trong một góc công xưởng, hiện giờ đang tụ tập một đám người, mà vị sĩ quan này thì dẫn tôi đi về hướng đám người đó.
Xem ra sẽ không lầm nữa, tôi đang đi về phía kẻ có được mảng lớn đất đai cũng có lẽ là đi tới hướng đỉnh cao nhất trong cả sự nghiệp của tôi.
Bởi vì nhận ra chúng tôi tới, cho nên mọi người chậm rãi tản ra, sau đó dùng ánh mắt cẩn thận đánh giá tôi, Còn tôi cũng đã không có thời giờ nhìn chăm chú bọn họ, bởi vì tôi lòng tràn đầy tâm tư đã đặt trên thân mình người đứng ở ngay giữa bọn họ.
Người này mặc áo dài vô cùng giản dị, nhưng dáng người rất cao to, mặc một bộ áo bào ngắn vô cùng vừa vặn. Khuôn mặt của hắn cũng không thể nói là điển trai, màu da cũng bởi vì nhiều năm dãi dầu mưa nắng mà đen một chút, nhưng lại đường nét góc cạnh, đồng thời mang theo một loại khí khái quyền quý nhiều năm sai khiến người khác mang tới.