Một đêm này Mã Xung Hạo bận rộn đến khuya, chưa ngủ được bao lâu thì tờ mờ sáng rồi, Mã Xung Hạo lúc làm quan ở Cẩm Y Vệ kinh sư đã dưỡng thành thói quen, trời vừa sáng liền lập tức tỉnh dậy.
Cho dù hôm qua trấn phục quan phủ, khiến xao động toàn thành Tế Ninh an định, nhưng Mã Xung Hạo không dám có chút thả lỏng, tuần đinh Nội Vệ làm việc vẫn luôn làm sự việc nghĩ tới xấu nhất, lúc này đã có rất nhiều dấu hiệu không được bình thường, bị đối phương lặng lẽ bố trí rất nhiều việc, bây giờ càng không được có chút buông lỏng nào.
So với tất cả những kẻ có địa vị cao trong Triệu Tự Doanh, về ăn mặc tiêu dùng Mã Xung Hạo là một kẻ coi trọng nhất. Khi đến bữa sáng, nhà bếp đưa món ăn nấu nướng công phu lên. Bữa sáng của Mã Xung Hạo cực kỳ thịnh soạn, chiếu theo lời gã nói, sáng sớm ăn no, một ngày mới có đầy đủ tinh khí thần làm việc.
Sau khi nhìn thấy bữa sáng, tâm tình của Mã Xung Hạo tốt hơn nhiều, canh gà sùi cảo, dầu bơ, bánh đường, cộng thêm tay xé cánh gà khô, mấy món rau ngâm, dưa chua, sau đó thì cháu xương sườn rau khô, dùng nguyên liệu tốt, đầu bếp giỏi đến nấu ăn, hơn nữa thói quen Mã Xung Hạo khi ăn bữa sáng uống trà đặc, trên trà này lại được coi trọng.
Cho nên đầu bếp của nhà khác đều bận rộn vào buổi trưa buổi tối, đầu bếp của Mã Xung Hạo thì từ sáng sớm chưa được rảnh rỗi, ngược lại là cơm trưa cơm chiều rất đơn giản.
Bên này trà vừa mới ngâm xong, Mã Xung Hạo nhắm mắt dưỡng thần phút chốc, đêm qua ngủ quá muộn, chung quy tinh lực không đủ. Mã Xung Hạo nhớ đến bản thân mình trước khi ba mươi chín tuổi tinh thần đều là mười phần đầy đủ, làm việc phá án mấy đêm không ngủ cũng trụ được, nhưng hiện tại trụ không nổi nữa rồi.
Mã Xung Hạo vẫn rất để ý điều dưỡng, gã nghĩ rất rõ, bản thân lớn hơn Triệu Tiến hai mươi chín tuổi, lúc này bọn Triệu Tiến còn đang ẩn núp, còn xa chơi tới lúc vẫy cánh, làm đại sự mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm chưa chắc nhìn thấy kết quả, nhưng ngàn vạn lần đừng đợi tới khi mình đã già yếu theo không kịp nữa, con trai của mình tuy nói tiền đồ không lo, nhưng chỉ là đi theo lớp sóng tiếp theo.
Trong đầu suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng nghĩ đến nhiễu loạn Tế Ninh lần này nếu như đào ra gốc rễ, vậy khẳng định là đại công, Lý Xán và Hà Chính đó đều rất lo lắng, Mã Xung Hạo ngoài mặt không nói gì, thật sự lại cảm thấy đáng cười, không sợ có chuyện, chỉ sợ vô sự.
Thủ đoạn thao lược của Triệu Tiến quá xuất sắc, kết cuộc các nơi trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh đều là phồn vinh giàu có, thái bình vô sự, những loại cục diện này mọi người cố nhiên làm rất thoải mái, nhưng làm sao vô sự hiện rõ ra bản lĩnh, làm sao lấy được công lao, khi khắp nơi đều lúc thái bình vô sự, ai lộ rõ được bản lĩnh làm việc, kẻ đó liền tiến lên trên sớm hơn những người bên cạnh.
Mã Xung Hạo mở to mắt, thở ra một hơi dài, lúc này nước trà đã ngâm xong, mùi thơm bốn phía, Mã Xung Hạo trước tiên là hít ngửi, sau đó bưng lên sửa soạn bắt đầu ngày hôm nay.
Nhưng khi chén trà vừa bưng lên, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng chân gấp gáp. Mã Xung Hạo để chén trà xuống, sau đó từ sau bàn đứng lên, tin tức bên ngoài truyền đến, tầng tầng truyền lại, ngoài cửa sẽ có tin báo, nghe được tiếng bước chân vang lên, sự tình nhất định không hề nhỏ.
Tiếng bước chân đi đến ngoài cửa, ngoài cửa thông truyền một tiếng, lại là một vị đội trưởng đại đội tuần đinh trực đêm hôm qua, sau khi đi vào nét mặt lại không nhìn thấy lo lắng nào, chỉ là có ngỡ ngàng và kinh ngạc.
- Đoàn trưởng, sĩ tử trong thành đang tụ tập hướng về châu học bên đó. Các chỗ cổng thành bên đó cũng có tin tức truyền đến, nói ngoài thành có không ít sĩ tử thư sinh ở bên ngoài chờ đợi vào thành. Thuộc hạ không biết xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy không hợp chuyện thường, cho nên đến trước bẩm báo.
Tai mắt các nơi của Triệu Tự Doanh phân bố ở các ngành các nghề, ngắn ngủn duy nhất chính là trong bọn sĩ lâm này, Triệu Tự Doanh là đoàn luyện võ phu, trời sinh đã bị đám văn sĩ coi thường, hơn nữa, các loại thi thố Triệu Tự Doanh thúc đẩy lại cùng đám nhân sĩ có xung đột, trong phạm vi thế lực của Triệu Tự Doanh, đặc quyền của đám nhân sĩ đều bị suy yếu cực độ.
Theo tình hình như thế, đám văn sĩ đối với Triệu Tự Doanh vô cùng căm thù, cũng rất khó chiêu nạp văn sĩ làm việc cho Triệu Tự Doanh, cho nên sĩ lâm này đối với Triệu Tự Doanh mà nói tương đối đóng kín.
Tuy nhiên khép kín này đối với Triệu Tự Doanh không có trở ngại lớn nào, đám thân sĩ cường hào quan phủ đều bị áp phục cúi đầu, oán giận của đám văn sĩ lại được coi là gì, nhưng vào lúc này lại có trở ngại rồi, nếu như là quần thể khác làm sự việc như vậy, khẳng định sẽ biết được tin tức sớm hơn một ngày, mấy ngày.
Nghe được đại đội trưởng bẩm báo, Mã Xung Hạo vừa lách ra bên bàn chợt đi tới trước mấy bước, cử động quá lớn, khiến bát trà trên bàn đụng đổ xuống đất, vỡ tan tành.
Mã Xung Hạo có chút hốt hoảng nói.- Đây là... đây là đám thư sinh phải tụ tập dân chúng gây rối. Chúng ta phải tụ tập bên phía học cung, sau đó lại tụ chúng đánh trống reo hò.
- Người đâu, Người đâu. Bản thân Mã Xung Hạo sau khi nhắc tới mấy câu này liền hướng ra phía ngoài hô lớn, tuần đinh truyền tin đợi lệnh phía ngoài đáp lời vang dội, từng tên một chạy vào.
- Truyền tin cho các nơi Vân Sơn Hành trong thành, truyền tin cho thân tín các nơi trong thành và Triệu Tự Doanh chúng ta, truyền tin cho cho hãng thuyền và hãng xe ngoài thành. Bảo bọn họ hôm nay đóng cửa ngừng buôn bán, cẩn thận đề phòng, không để người ta xông vào đập phá cửa tiệm, thậm chí thừa dịp loạn tổn hại.
Truyền tin cho các đoàn đội tuần đinh, tất cả hậu bị thay phiên đưa tin, tất cả mọi người võ trang đầy đủ đợi mệnh. Hai đại đội cách đoàn bộ bên này gần nhất lập tức tập hợp, bảo tai mắt trạm gác ngầm trong thành điều động tất cả, bất cứ tin tức không ổn nào đều phải cấp báo lại đây.
- Quan phủ trong thành, quan quân ngoài thành, nội ứng chúng ta an bài vào, bây giờ phải đưa tin nếu có dị động, thà rằng bại lộ cũng phải truyền tin lại đây.
- Lập tức truyền tin nhị gia lữ thứ nhất bên đó, nói rõ tình hình Tế Ninh lúc này, nói nhị gia bên đó dùng khoái mã truyền tin với chúng ta. Nếu như chúng ta gãy rồi, nhị gia bên kia phải kịp thời biết được.
- Mời Lý Xán Lý tiên sinh đến chỗ ta, bảo tất cả tuần đinh cưỡi ngựa đều đến đoàn bộ bên này đợi mệnh. Hôm nay nếu ai lơi lỏng hỏng việc, vậy chính là xử trí theo quân pháp. Mã Xung Hạo bên này phát ra từng đạo mệnh lệnh, đám sứ giả truyền tin tiến vào nghe lệnh đều nghiêm nghị lắng nghe. Thời điểm mỗi khi phát ra mệnh lệnh, văn thư của đoàn tuần đinh cũng sẽ có mặt, đang vận bút như bay từng đạo mệnh lệnh viết ra cho giao cho Mã Xung Hạo xác nhận, sau đó lại là phát ra.
Tuy nói đám sứ giả truyền tin đều có th cảm thấy được từ trên thái độ, thần tình của Mã Xung Hạo sự tình lần này không phải là nhỏ, lại không biết rốt cuộc xảy ra điều gì, tuần đinh gánh vác truyền tin linh thông nhất, trong nhận thức của bọn họ cảnh loạn lạc trong thành mấy ngày này dường như không ít, nhưng không đáng phải dùng sức mạnh lớn như vậy.