Điền gia Nghi Châu cũng là loại chui vào kẽ hở của Đại Minh, dưới áp chế của vương pháp, trong thế thời thái bình gắng sức mở rộng sức mạnh của chính mình. Nhưng bọn họ không có bố trí như Từ Châu, các loại sản nghiệp đều có món lãi kếch sù, hơn nữa Từ Châu là đầu mối đi lại trên đất liền, Nghi Châu lại là một góc ở Sơn Đông, địa thế cũng là cực hạn của trời đất, cho nên Triệu Tiến có đánh giá như vậy.
Nghe được lời bình của Triệu Tiến, Triệu Thập Nhất cười nói.- Sau khi Điền Trúc nhìn thấy cục diện của Từ Châu chúng ta, lúc trước luôn tự cho mình là nhân tài, gầy dựng ra một phương trời đất, nhưng khi thấy được cách làm của Tiến gia tại Từ Châu, mới biết mình là ếch ngồi đáy giếng.
Triệu Tiến cười dặn dò vài câu.- Vậy ngươi phải nhìn kỹ Điền Trúc, người này rất khó có được. Không ở trong Triệu Tự Doanh chúng ta rèn luyện, lại hiểu được chúng ta làm cái gì không có vài người đâu, Điền Trúc là một người đấy, nếu quả thật yên tâm được, chúng ta sẽ phải dùng đến gã.
Bên kia Triệu Thập Nhất lang trả lời, phụ họa nói.- Chỉ là đáng tiếc cho huynh trưởng Điền Trúc là Điền Long, nếu gã ở trong Từ Châu chúng ta, như vậy đối với Tiến gia sẽ càng có ích hơn.
Triệu Tiến cười lắc đầu, mở miệng nói.- Không chừng người có suy nghĩ giống ngươi vậy cũng không ít, nhưng ngươi đã nghĩ lầm rồi. Điền Long cũng được coi là tài giỏi, nhưng so với em trai của gã Điền Trúc thật sự còn kém quá xa.
Nói xong câu đó, Triệu Tiến nhìn Triệu Thập Nhất có chút khó hiểu, cười cười lại nói.- Thập Nhất lang, chúng ta bên này không coi trọng cái gì khoa cử công danh. Bất kể gã là tú tài, cử nhân hay là tiến sĩ, chỉ nói rõ gã tứ thư đọc rất thuộc lòng. Muốn dùng đến, phải xem năng lực làm việc của bọn họ, người đọc sách biết chữ cũng giống với người cầm đao cầm mâu vậy, có dụng cụ không có nghĩa là ngươi biết ra trận giết người, phải thấy được chân tướng, sau khi trận trận quyết thắng mới là bản lĩnh thật sự.
Triệu Thập Nhất gật gật đầu, nhìn vẻ mặt y, chỉ là ứng đối sơ qua, cũng không có lý giải và thông hiểu. Đối với điều này Triệu Tiến cũng không có cưỡng ép, từ xưa đến nay, đọc sách thật tốt hay dở thay mặt cho bản lĩnh cao thấp, sớm đã biến thành chân lý trong lòng mọi người trong thiên hạ, người này ở trong khoa cử từng tầng một nương tựa đi lên, công danh càng cao, bản lĩnh dĩ nhiên là càng lớn. Chưa từng có người nào đi nghĩ qua, người như vậy, thông minh có lẽ thật sự thông minh, nhưng biết làm việc hay không, có hợp làm việc trong Triệu Tự Doanh hay không. Tuy nhiên những ý niệm trong đầu này muốn xoay chuyển cũng không phải dễ dàng, chỉ đành coi như không có là được rồi.
Xem hết tông quyển của Văn Hương Giáo và Bạch Liên Giáo bên này đưa tới, Triệu Tiến tự mình ra hiệu, Triệu Thập Nhất cũng không có thu gom. Kế tiếp Vương Triệu Tĩnh còn phải làm sửa sang sắp xếp lại sau cùng. Ở trước mặt Triệu Tiến, Triệu Thập Nhất rất biết cấp bậc lễ nghĩa đúng mực, cũng không bởi vì mình là họ hàng mà đi hỏi han ân cần nịnh hót, tất cả giải quyết việc chung, nhìn thấy Triệu Tiến sắp xếp xong, gã cũng liền cáo từ rời khỏi.
- Có lẽ phải cho ngươi đi ra ngoài để rèn luyện nhiều hơn. Bên trong Nội Vệ này hiện tại có chút kỳ quái. Người cần nắm lại thì cứ ở bên ngoài liều mạng, nên đi ra ngoài bận rộn thì lại đi trấn thủ các nơi. Thập Nhất lang ngươi đúng là có năng lực đấy, nhưng cũng chưa từng trải qua mưa gió bão tố, đây đối với ngươi về sau không tốt đâu. Triệu Tiến cười nói câu, hắn thật ra so với Triệu Thập Nhất lang không lớn hơn mấy tuổi, lại coi như bề trên lấy giọng điệu già dặn đi dạy dỗ.
Nhưng mặc kệ từ địa vị hay là tâm tính, những lời này Triệu Tiến nói ra rất hiển nhiên, Triệu Thập Nhất cười cười hạ thấp người nói.- Tiểu nhân nghe theo sắp xếp của Tiến gia.
Triệu Tiến nhìn nhìn Triệu Thập Nhất lang, lắc đầu lại nói.
- Ngươi và Triệu Hoàn, Triệu Tùng so sánh với nhau, không khỏi quá già dặn. Cái tuổi ngươi bây giờ lẽ ra phải hoạt bát chút mới phải chứ. Thập Nhất Lang cái bộ dạng này của ngươi thật ra không khác biệt lắm với Tiểu Dũng và Lôi Tử. Ta có câu đã nói qua với bọn họ, cũng nói lại cho ngươi nghe một lần. Chúng ta đều còn quá trẻ, tháng ngày còn lâu dài. Biết rằng phấn đấu không phải là chuyện xấu, nhưng cũng phải lưu lại vài thứ để sau này đi phấn đấu. Mai sau thật sự còn lâu dài, phải biết áp chế chút.
Triệu Thập Nhất lang đứng ở dưới không có trả lời ngay, ở nơi đó im lặng một lát mới mở miệng nói.- Tiến gia, tiểu nhân năm đó được lão thái gia đưa từ trong Vệ sở đến nha môn tri châu làm sai vặt, bây giờ suy nghĩ lại vẫn như nằm mơ vậy. Khi ở Từ Châu vệ, cho dù là nằm mơ cũng chưa nằm qua, chớ đừng nói chi là bây giờ. Tiến gia dặn dò tiểu nhân đều sẽ nghe theo.
Lời này có chút hỏi một đằng, trả lời một nẻo, Triệu Tiến cũng không có tiếp tục, chỉ gật gật đầu, Triệu Thập Nhất cáo lui rời khỏi, chờ hắn ra cửa, Triệu Tiến quay đầu lại nhìn hai người Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm, cảm khái nói một câu.- Hắn quá giống với Tiểu Dũng và Lôi Tài.
Nói xong câu này, vẻ mặt Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm đều như ngày thường, Tôn Đại Lâm thật ra theo đó đứng thẳng chút, Triệu Tiến lại là lắc đầu, khẽ cười nói.- Ngươi cũng giống như vậy đó.
Hiện giờ cửa sông Thanh Giang rất là náo nhiệt, dân chúng trên đất ấy đều đang nhắc tới, nói trước tháng chạp này dùng hết náo nhiệt của tháng giêng rồi.có đại hội luận võ này gây náo nhiệt, đón mừng năm mói vào tháng giêng không chừng cũng sẽ lạnh lẽo vắng tanh. Người giàu có vài tỉnh xung quanh cộng thêm tào vận Nam Trực Lệ, các quý tộc thế gia Giang Nam, phú hào làm ăn buôn bán muối hội tụ lại một chỗ, biến nơi chốn cửa sông Thanh Giang này thành phồn hoa ngút trời. Cái gọi là "thái bình thịnh thế" bốn chữ này thật sự ở cửa sông Thanh Giang nhìn thấy được.
Phú quý hội tụ, phục trang đẹp đẽ, gánh hát kinh kịch ở vùng chính giữa cửa sông Thanh Giang ngày đêm ca hát không biết ngừng, kỹ nữ xinh đẹp Tần Hoài, đỉ điếm Dương Châu tụ lại khoe sắc ở các đại lầu không ngừng đón khách vào trong viện, chỗ sòng bạc Vân Sơn Hành núi vàng biển bạc thu chi ra vào, làm cho người ta hoa cả mắt, nhưng người giàu có rảnh rỗi luôn nhàn rỗi, người bận rộn thì luôn không ngừng vội vã.
Các nơi sản nghiệp Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang, vẫn bận rộn không ngừng như cũ, ngoại trừ có dính đến đại hội luận võ ra, những người khác đều đang bận rộn nghề chính việc chính của mình, nhìn không ra với ngày thường có cái gì khác nhau.
Một gã tiểu nhị đang vác một tay nải trong chi nhánh Vân Sơn Hành ở cửa sông Thanh Giang đi ra, bước nhanh tới võ quán Triệu gia cách mấy con phố, chỉ cần người hơi lưu ý bên này đều biết, tiểu nhị này là đem sổ sách có thay đổi trong vòng mấy ngày này đưa đến bên võ quán, sau đó do võ quán sắp xếp khoái mã đưa đến bên Từ Châu.
Từ Châu tại sao phải làm chuyện phiền phức như vậy, mọi người cũng không rõ lắm, nhưng trong âm thầm đều nói rằng, Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang rải đi vô số tiền bạc, cho ai, cho ai bao nhiêu, đều ở trên trương mục ghi chép kỹ càng, ngoại trừ quan viên ở cửa sông Thanh Giang ra, còn do bọn thương gia giàu có trên đất này thay mặt chuyển giao cho các đại lão gia hai nơi kinh sư và Nam Kinh.