Tào thuyền sau khi bị lật ngược được kéo vào bỏ neo ở bờ biển, hai khẩu đại bác cũng bị kéo tới trên bờ, ngay tại chỗ dựng lên cái lều, do dân cường tráng trên đất này thủ vệ, không ít dân chúng đều sang đây xem chuyện mới mẻ, chậc chậc ngạc nhiên thán phục, rõ ràng còn có đại bác lớn như vậy, mấy ngàn cân sắt này làm gì không được, tội gì phải phung phí đi làm ra thứ này.
Về phần những thi thể kia lại chấn động hai huyện, không ngờ có người Phiên đến từ nước ngoài, những người Phiên mũi cao mắt sâu nhìn như con quỷ này không có sai lầm, tuy nói ở trong nước đã khiến cho thi thể ngâm phình ra rồi, nhưng vẫn là phân biệt ra được, những người Phiên này không phải rất tin tưởng thần tiên gì của nhà mình đó sao? Còn không cho người ta đi cúng tế tổ tiên, lần này gặp phải quả báo rồi.
Lẽ ra mùa đông trời giá rét, thi thể bảo tồn được rất lâu, chờ đợi khám nghiệm tử thi của Hình phòng nha môn bên trên lại đây, nhưng lại xảy ra một chuyện hiếm lạ. Dân tráng trông coi thi thể cứ nói thi thể người Phiên đang thay đổi, những người khác bị chìm chết cũng đều nhìn thấy rất kỳ lạ.
Tin tức này vừa truyền ra, huyện Thanh Hà và huyện Đào Nguyên lập tức náo động hẳn lên, muốn qua một năm này thật tốt, sao để cho lũ quỷ quái Tây Dương này làm xui xẻo, huống chi một khi thi thể biến đổi, mười mấy cái yêu ma quỷ quái này một khi gây náo loạn, đất này sẽ theo đó gặp đại họa, pháp sư gần nhất cũng phải đi Vân Sơn Tự Từ Châu mới mời đến được. Nước ở xa không giải được cái khát ở gần, dùng cách tốt nhất chính là một mồi lửa đốt những thi thể này, sau khi hóa thành tro cuối cùng sẽ không có cách nào đi quấy phá.
Liên lụy đến người Phiên, nghe nói lúc mò lên còn có người là mặc quan bào của đại Minh, vụ án này không phải là nhỏ rồi. Đừng nói đến bên Tuần phủ Phượng Dương, Hình bộ Nam Kinh không chừng cũng sẽ phái người tới đấy, nhưng quần chúng trên đất này nếu sôi trào phẫn nộ, vậy thì ai chống đỡ nổi?
Hơn nữa đều là đồng hương, thi thể thay đổi đủ thứ chuyện lại liên lụy đến trên đầu mình, bọn Bổ khoái sai dịch ngăn cản đều chần chừ, thậm chí còn có người ngầm đi giúp đỡ.
Bởi vậy kéo qua kéo lại, trong cái lều để tử thi bị người chất lên đống củi, bén lửa một chút là thiêu cháy sạch sẽ hết, vì muốn yêu nghiệt hoàn toàn đốt rụi hết, thậm chí còn tạt lên dầu cải, lửa lớn hừng hực thiêu hết tất cả thành tro tàn.
Khắp chốn đối với mấy chuyện này cũng không có giấu diếm, chân tướng thật sự toàn bộ đều được ghi rõ hết trên công văn, bất kể là phủ Hoài An, Tuần phủ Phượng Dương hoặc là Hình bộ Nam Kinh, thậm chí là quan lại bên kinh sư có đến đây tra hỏi, hết thảy đều là như thế, thi thể luôn cả quần áo hành lý các loại cũng đã hóa thành tro tàn, con thuyền và đại bác thì vẫn còn đây.
Tin tức sau khi xuôi nam ngược bắc phí đi một phen quanh co, kinh sư rốt cục xác nhận đây là đội ngũ được phái đến bên Áo Môn chọn mua đại bác, quan viên được phái đi toàn bộ gặp tai nạn chết đi. Điều này thật sự là có chút kỳ lạ, tuy nhiên các chuyện ly kỳ quái lạ khắp chốn cũng nhiều lắm, sau khi đốt thành tro bụi cũng không có cách nào truy cứu quá sâu. Hơn nữa nói trở lại, tào thuyền vẫn còn, cái chỗ tra được rõ chính là đội ngũ này thuê ở bên Hàng Châu. Đại bác cũng còn đó, đại bác này lại không cần phải lo lắng khi bị nước ngâm qua, sau khi vận chuyển đến bên kinh sư mau chóng phỏng chế đi vào thực chiến.
Bất kể trên công văn hay là trong mắt quan lại đến đây khám nghiệm, cho rằng hai khẩu hỏa pháo này đều là đại bác lớn, lại không có người nào đi chú ý tới ở đây hai khẩu đại bác này là đại bác mười hai cân tây, hơn nữa là có tỳ vết, một khẩu đại bác mười hai cân chế tạo thất bại, độ phẳng của nòng súng và chiều sâu của nó cũng không đạt chuẩn. Nhưng mấy thứ này, không phải người hiểu biết công việc là nhìn không ra.
Nếu đại bác vẫn còn, như vậy sẽ tiếp tục vận chuyển về kinh sư, nghe nói Thái giám nội cung và Binh bộ có rất nhiều người có chút tiếc nuối, nếu đại bác cũng bị biến mất không thấy, mọi người là liền đi chọn mua thêm một lần, lại có thêm một lần cơ hội đi kiếm tiền.
*************
Đối với bọn Thang Nhược Vọng tới đâu, Từ Hậu Sinh cũng không có cảm thấy như thế nào.- Những người truyền giáo này biết được không ít thứ mà chúng ta không biết, nhưng không có gì khiến người ta cảm thấy giật mình kinh ngạc cả, một tí bí quyết, một tí hiểu biết, một tí cải tiến. Nhưng bọn người Lộ Dịch nói, những người truyền giáo này biết cách tính toán, đối với xưởng rèn của chúng ta sau này có rất nhiều chỗ tốt, hơn nữa cho bọn học đinh của chúng ta đi theo học tập.
Đối với hai khẩu trường pháo mười tám cân tây đã thu được, Từ Hậu Sinh đánh giá cực cao.- Hai khẩu trường pháo mười tám cân tây thật sự có đại hữu dụng, biết được kích cỡ lớn nhỏ đi chế tạo, chúng ta tự mình tạo ra được khuôn đúc mẫu, theo hình dáng lấy được này đúc ra, vậy có chỗ trọng dụng rồi! Nghe bọn người truyền giáo nói, trên tàu biển quốc gia của bọn họ còn có đại bác lớn hơn nữa, chúng ta cũng phải tìm cách làm ra được.
Nghe được Từ Hậu Sinh nói lên điều này, trên mặt mấy người trong phòng đều tràn đầy vẻ cười, Triệu Tiến gật đầu. Đại đội phó đại đội súng hỏa mai Mạnh Chí Kỳ cười đến miệng đều toét ra, hai người Cát Hương và Trương Hổ Bân cũng đều đang mỉm cười.
Duy nhất không cười chính là Vương Triệu Tĩnh, y im lặng một lát nói.- Hiện tại xưởng rèn súng hỏa mai đòi hỏi về đồng quá lớn. Hiện giờ các nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ, một lượng bạc chỉ đổi được hơn sáu trăm văn tiền đồng, giá cả đều được chúng ta nâng lên thu mua. Nếu tạo nhiều đại bác nữa, vẫn là phải suy nghĩ mua nhiều hơn nguyên liệu đồng. Ngày đó ta có thảo luận qua với Tào tiên sinh, Chu tiên sinh cũng có trong thư từ nói qua, chúng ta cứ tập trung tiền đồng như vậy, sợ là mấy nơi chợ búa Từ Châu, trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang sẽ bị rung chuyển, bạc và đồng tiền đi hoán đổi càng lúc càng lớn. Nếu chế tạo đại bác chỉ sử dụng đến sắt, vậy cũng sẽ tiết kiệm được nhiều lắm.
Vương Triệu Tĩnh mặc dù là tổng quản, nhưng trước đó đều có tham dự qua các công việc bên Vân Sơn Hành và bên thôn trang, đối với đạo lý kinh thương hiểu rất sâu.
Từ gia Cảnh Sơn là đại gia than đá và sắt, lại không làm ra đồng, nhưng càng làm đại bác đường kính càng lớn, lại càng cần dùng đến đồng thau để đúc, một khẩu đại bác mấy ngàn cân, số lượng hao phí cần lớn đến cỡ nào nghĩ cũng biết.
Hơn nữa xưởng rèn súng hỏa mai Triệu Tự Doanh và các nơi khác không giống nhau, ngoại trừ làm ra còn phải chế tạo lượng lớn đi thử trước, đây đối với đồng thau hao phí càng lớn hơn nữa.
Tuy nói bên này không làm ra đồng thau, nhưng nguyên liệu cũng rất dễ tìm kiếm, thu vào tiền đồng thông dụng trong chợ sau đó đem đi luyện ra là được rồi, hơi chút tăng giá là thu nạp đến rất nhiều, nhất là chỗ tụ tập của cải ở cửa sông Thanh Giang.
Tuy nhiên hiện tại số lượng riệu Tự Doanh cần đến thật sự quá lớn, mà Đại Minh tự mình đúc tiền còn không đủ để sài, tiền đồng này cũng phải ở trong chợ lưu thông, Vân Sơn Hành thông qua không ngừng nâng giá để thu gom đồng tiền, sau đó khiến tỷ suất bạc và đồng tiền trong chợ không ngừng tăng lên, sẽ có hại đến các nơi làm ăn buôn bán bình thường.