Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.- Đại ca, bên Hậu Sinh có giao thiệp qua vài lần với cái gì Lý Lão Hải, nhìn thái độ Lý Lão Hải, là muốn gần gũi với Triệu Tự Doanh chúng ta. Tuy nhiên xem ra cũng không chút nào vội vã, hay là chúng ta tự mình đi làm?
Từ khi Từ Hậu Sinh ở Áo Môn bắt đầu có giao thiệp với Lý Lão Hải, Lý Lão Hải này giúp được rất nhiều việc cho Triệu Tự Doanh, từ thợ rèn người Tây Dương đến Chu Hành Thư hiện giờ, đối với thợ rèn Triệu Tự Doanh đều có được lợi ích, tuy nói ông ta tiền bạc kiếm được không ít, nhưng thiện ý này tất cả mọi người đều cảm nhận được, đương nhiên mọi người cũng hiểu được, đối phương cũng không phải quá vội vàng, chẳng qua là trù bị sau này có lẽ cần dùng đến, dù sao hiện tại bên Lý Lão Hải đã kiếm được lợi nhuận dày cộm rồi.
- Tìm đến bên đó, điều kiện rộng rãi một chút, chúng ta đừng cảm thấy nhà mình bản lĩnh như thế nào, nên tự mình làm thì cứ tự mình đi làm. Triệu Tiến đồng ý đề nghị của Vương Triệu Tĩnh rồi, sau đó lại nhắc nhở vài câu, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều cười vâng lệnh.
Triệu Tiến lại mở miệng nói.- Các ngươi suy xét như vậy rất chu đáo, hai cái đùi khi đi đường tóm lại càng mau hơn được chút, một nhà độc chiếm đối với chúng ta không tốt mấy, đối với bọn họ cũng không tốt. Tuy nhiên xét đến cùng chúng ta vẫn là phải có đội thuyền của riêng mình, ở trên mặt biển phải có đội thuyền của mình, việc này phải coi thành đại sự đi lo liệu. Giống với thợ rèn hỏa khí, không cần phải lo lắng về tiền bạc chi tiêu!
Vương Triệu Tĩnh cười trả lời nói.- Xin đại ca yên tâm, bọn tiểu đệ đã mau chóng đang làm, chuyện làm ăn trên biển không chỉ riêng gì tiêu hao, mỗi một con thuyền khi rời bến chỉ cần trở về được, tất nhiên chính là một thuyền bạc trắng, không cần phải lo lắng tiêu phí!
- Những việc của Dư gia kia cũng không được làm chậm trễ. Gã có tư lợi riêng là chuyện nhỏ, chuyện gã đang làm đối với chúng ta đều là có lợi, vẫn phải nắm chặt đi lo liệu. Triệu Tiến dặn dò vài câu, mặc dù cũng không có nói toạc ra, nhưng Triệu Tiến vẫn nhận ra được, đều cùng xuất thân đọc sách, cũng đều là tuổi trẻ, cũng đều là con cháu quan lại nên Vương Triệu Tĩnh và Dư Trí Viễn có chút âm thầm loại bỏ lẫn nhau, nhưng nếu không có làm chậm trễ tới chính sự, cũng không cần phải đi vạch trần.
Vương Triệu Tĩnh trả lời một câu.- Đại ca yên tâm là được rồi, tiểu đệ hiểu được.
Bên này khi Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ rời khỏi, bên kia Triệu Thập Nhất lại xách theo rương gỗ đứng ở cạnh cửa, có chút cung kính hỏi.- Tiến gia, bên này có một số tông chỉ bên trong giáo phái xin ngài xem qua.
Tuy nói Triệu Tiến và Triệu Thập Nhất là họ hàng phương xa, nhưng Triệu Thập Nhất vẫn rất biết giữ đúng mực, cho tới bây giờ đều xưng hô Triệu Tiến là Tiến gia, mà không phải xưng hô "thân thích", lúc đầu Triệu Hoàn và Triệu Tùng đều tùy tiện xưng hô Triệu Tiến, bởi vì Triệu Thập Nhất bắt đầu đi sửa lại.
- Lấy tới ta xem. Tiểu Dũng khi nào thì trở về, Nhiếp Hắc cũng không có ở đây sao? Triệu Tiến có chút đau đầu khoát tay, Triệu Thập Nhất mang theo rương gỗ vào phòng, Tôn Đại Lâm đi qua tiếp đón lấy rương gỗ, ở trước cửa mở ra trước mới truyền đưa tới bên Triệu Tiến.
Khi Triệu Tiến uy hiếp phủ Đăng Châu Sơn Đông, Lưu Dũng mang đám người đi cửa sông Thanh Giang, gã cũng không phải là vì đại hội luận võ gì, mà là mượn cơ hội đi tuyển chọn người làm việc, đồng thời bố trí chi tiết cơ mật bên Dương Châu và Nam Kinh, Nhiếp Hắc thì là tới lui ở vùng Nghi Châu và Tế Ninh, Lôi Tài còn lại là ở giữa Tế Ninh và Lâm Thanh, tương đương trước mắt người chủ quản đội Nội Vệ chỉ còn là một mình Triệu Tiến quản hạt hết thảy.
Khi Làm việc Triệu Tiến không có đau đầu, nhưng hiện tại tất cả đều là các hạng công việc về Văn Hương Giáo và Bạch Liên Giáo, điều này làm cho hắn có chút bực bội. Mộc Thục Lan hiện tại không giúp đỡ được cái gì rồi, bụng của nàng từng ngày một to lên. Từ Trân Trân hai lần mang thai cũng không làm xấu tới mọi chuyện, trông coi việc nhà còn phải chăm sóc luôn Triệu Tiến. Mà Mộc Thục Lan từ lúc mang thai tham ăn thích ngủ, cả người lười biếng, lúc đầu đối với công chuyện trong giáo phái còn để mắt rất chặt chẽ, nhưng sau khi Từ Hồng Nho và Vương Hiếu Hiền ở kinh thành bị xử trảm xong, nàng không thèm để ý tới nữa. Mà bọn Trịnh Toàn, Vưu Chấn Vinh, đều đang ở bên Nghi Châu kiến công lập nghiệp, cũng không giúp đỡ được cái gì.
Nhưng người càng túng thiếu, sổ sách về giáo phái lại càng nhiều hơn, bởi vì Điền Trúc khi đi vào Từ Châu cũng rất biết liên thủ, không có giấu giếm chút nào cả, biết thì sẽ nói. Bạch Liên Giáo và Văn Hương Giáo vốn xuất hiện cùng nguồn gốc, gốc gác và khuôn mẫu đều rất tương tự, có Điền Trúc và thủ hạ y cùng nhau liên thủ, khung sườn giáo phái lúc ban đầu thoạt nhìn rất mù mờ cũng bắt đầu trở nên rõ ràng.
- Nếu như hiện tại Từ Hồng Nho ở Sơn Đông náo loạn, chúng ta bất cứ lúc nào cũng dập tắt được, bất cứ lúc nào cũng trợ giúp được. Đây là cái nhìn của Triệu Tiến và của Vương Triệu Tĩnh.
- Vưu Chấn Vinh kia lúc ở Từ Châu là hạng người xem như có tiền đồ, vì sao hiện tại ngay cả thân phận một liên trưởng, đội trưởng cũng không có, còn không phải bởi vì luyến tiếc cục diện nhỏ của mình sao. Tương lai Điền Trúc này so với gã còn có tiến triển hơn. Đây là đánh giá của Như Huệ, đây là phân biệt của việc có dám đặt cược nhiều hay không.
Đau đầu thì đau đầu, nhưng các đồ vật bên Điền Trúc Triệu Tiến cũng phải nhìn kỹ, mỗi khi ở trong đó cũng nhìn được điều thú vị gì đó, nói chẳng hạn như huynh đệ Điền gia ở vùng Nghi Châu không ngờ cũng có chiêu mộ lưu dân, hơn nữa đối với bọn giáo chúng cũng không có bóc lột quá nặng.
Sở dĩ làm được điểm này, là bọn họ ở trong vùng núi Nghi Châu thích hợp trồng trọt, khai khẩn rất nhiều đất vườn, những “núi hoang” ở trên sổ nông điền của quan phủ là của Điền gia, nhưng ở bên trong ghi chép của quan phủ cũng không có đồng ruộng, tất cả mọi thứ làm ra được đều thuộc về bản thân Điền gia. Trong núi rất nhiều đặc sản dược liệu cũng được Điền gia tự mình độc quyền buôn bán. Ngoài ra trong vùng núi không ít giang hồ sơn trại, rải rác khắp nơi còn có không ít bọn cướp đường, hàng hóa cướp được bán ra, và lấy được tiếp tế tiếp viện, cũng đều là Điền gia chiếm lấy bảy thành trở lên.
Dựa vào những tiền của thu vào này, Điền gia ngay tại chỗ làm ăn buôn bán ăn sâu bén rễ, Văn Hương Giáo của Từ Hồng Nho cũng không làm được gì bọn họ, nhưng người ở trong khu vực đóng kín sống quá lâu, khó tránh khỏi sẽ có cực hạn như ếch ngồi đáy giếng, không ngờ dám đối đầu với Triệu Tiến, bị nơi này giơ tay lên thẳng thừng giết chết.
Nhìn thấy mấy thứ này, Triệu Tiến không kìm nổi cười nói.- Nghi Châu bọn họ chính là một Từ Châu thu nhỏ, cách làm của bọn họ với chúng ta không khác xa lắm, chẳng qua cũng không trở thành chậu châu báu gì cả.