Suy trước tính sau, Dư Đại Giang kiếm một con thuyền trống nhanh nhất mới nhất, thẳng về hướng Tùng Giang phủ báo tin, những thuyền khác ở lại đây vận chuyển muối, xem nghe ngóng thêm càng nhiều tin tức hay không.
Dư gia có làm ra cử động gì thì Lưu Dũng cũng không bận tâm, thấy thủy thủ Dư gia nhìn đội thuyền khác xuất hiện ở cảng Hải Châu, vốn dĩ là một việc bàn định với Triệu Tự Doanh, hai bên trước mất vẫn là đồng minh rất chặt chẽ, nếu như Dư gia đã tự cho là thông minh, nhiều lòng dạ riêng, cứ như vậy muốn nhắc nhở họ một chút.
Bọn đoàn luyện áp giải một trăm hộ gia đình rời khỏi địa phận Hải Châu, một trăm gia đình này không hề có khả năng có bất kỳ tự do nào, nhưng khi nhìn tới từng cái điền trang thôn trại trên mặt đất bằng phẳng, làm cho những kẻ đang hốt hoảng và lo sợ giảm bớt không ít, cảnh tượng này thoạt nhìn cùng với Liêu Đông bên kia thật đúng là có vài phần tương tự.
- Ta biết các ngươi đều có nơi muốn đi, cũng biết nơi đó không tệ. Nhưng nếu các ngươi muốn tới những nơi đó chỉ cần ngoan ngoãn làm một số việc cho chúng ta, ngay khi nào làm đủ, tất nhiên ta sẽ thả các người đi. Trước khi Lưu Dũng tiếp tục hướng Từ Châu xuất phát, đơn giản nói vài câu cùng bọn họ.
Lưu Dũng đi rồi, đội Nội Vệ, Vân Sơn Hành khu bắc Hoài An, đều sẽ ra mặt dò hỏi từng người, nghe rõ ràng gốc gác từ mỗi bá tánh liêu dân, sau đó tiến hành chọn lựa.
Lưu Dũng nhìn Thạch Mãn Cường có chút nghi ngờ hỏi.- Đệ một đường tới đây, thấy thôn trại ven đường rất vắng vẻ, không phải luôn có người đến sao? Tại sao vẫn hoang tàn như vậy.
Thạch Mãn Cường có cái gì liền nói cái đó.- Nhiều người vào, nhưng chúng ta đang muốn ở Sơn Đông mở rộng địa bàn lớn hơn. Vào vụ thu đông năm trước không phải nói là muốn mở rộng thêm hay sao. Bên kia đại ca đang điều động các hộ nông dân xe sợi canh cửi, ở cảng Hải Châu lại có rất nhiều người qua lại, đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh chúng ta đi khai khẩn mở điền trang, và quản sự Vân Sơn Hành làm việc đều là người ở Từ Châu Bi Châu và khu bắc Hoài An chúng ta. Như vậy người ở đâu ra mà nhiều, huynh vẫn đợi mang những Liêu dân này sang bù vào.
Nghe thế, Lưu Dũng cũng chỉ biết lắc đầu cười.- Cho dù từ Bì Đảo tới đây, phủ Đăng Châu ở Sơn Đông cũng là có lợi nhất, nếu địa bàn ở Sơn Đông lớn, khẳng định phân trải ra an bài tốt hơn, chẳng lẽ trèo đèo lội suối, băng rừng vượt biển tới nơi này. Đệ nhìn xem con người của tứ ca huynh vẫn là chậm chạp một chút.
Kỳ thật nói như vậy nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu, chẳng qua chỉ là nói chuyện phiếm mà thôi, Lý Ngọc Lương kia bằng lòng nghe họ nói chuyện cũng không hề cảm thấy khó chịu.
- Chỉ có điều đáng tiếc là mảnh đất này chúng ta thật vất vả khai hoang làm ra được, nhưng vẫn phải để hoang phế trở lại, có chút luyến tiếc.
- Đại ca, bọn họ phỏng chừng cũng đang cảm thấy tiếc. Tuy nhiên ở Sơn Đông đều là đất quen, chuyển nhà và trồng trọt đều là có tiện lợi. Ruộng đất Triệu Tự Doanh chúng ta bên này ít đi nhưng tính ra tổng số vẫn là lớn hơn rất nhiều.
- Đoán chừng đệ còn chưa biết, bây giờ đại ca đã có thêm một đứa con trai.
Lưu Dũng tháng ba ra ngoài, lúc trở về đã là cuối tháng năm, tin tức này tất nhiên không lẽ nào biết được, Thạch Mãn Cường bên cạnh từ đáy lòng có chút vui vẻ, Lý Ngọc Lương cũng nhận ra có đại hỷ sự.
Khi từ khu bắc Hoài An đi ra, Lý Ngọc Lương lại cảm thấy việc sinh con trai của Mộc Thục Lan quả là chuyện vui, đối với việc mấy năm nay y nhìn thấy ân oán trong các nhà quyền quý, Triệu Tiến chỉ có hơn chứ không hề kém. Vả lại Lý Ngọc Lương mơ hồ cũng nhìn ra Lưu Dũng không chừng cũng đã nghĩ tới việc này giống như mình, nhưng việc này tất cả mọi người sẽ không nói ra gì cả.
Tin tức ven đường không ngừng truyền tới, đều là xoay quanh việc Mộc Thục Lan sinh con trai, Từ Châu quả nhiên là náo nhiệt bất phàm, thậm chí bản thân Mộc Thục Lan còn đối với náo nhiệt này có chút nảy sinh sợ hãi, đích thân tới nói chuyện cùng Từ Trân Trân, nói những cái này cùng mình không hề có can hệ gì, mà càng không phải nàng bảo Triệu Tiến truyền ra tin tức.
Từ Trân Trân vẻ ngoài bình tĩnh hòa nhã, nói chuyện gấp gáp trước mắt là phải chăm lo thân thể của Mộc Thục Lan và đứa con sắp ra đời, mặt khác đều không trọng yếu.
Việc này chính là Lý Ngọc Lương nghe được, tin tức khác Nội Vệ bẩm báo cho Lưu Dũng y không biết. Chẳng hạn như tin tức người trên kẻ dưới khuyên Triệu Tiến nạp Mạnh Tử Kỳ vào cửa càng ngày càng nhiều, thậm chí cả mấy trưởng bối các nhà cũng đều đã ra mặt.
Sau khi đứa con Mộc Thục Lan sinh ra, rất nhiều người đoán sẽ được đặt tên là “Triệu Hổ”, tuy có chút tục nhưng “phượng, long, hổ” đều là cùng một huyết mạch mạnh mẽ, tuy nhiên làm cho người ta không nghĩ tới chính là đứa con trai thứ hai này được Triệu Tiến đặt là “Triệu Kỳ”, so với việc hổ phụ sinh hổ tử đặt là Triệu Phượng, Triệu Long thì cái tên Triệu Kỳ này lại thiên về phú quý, nhất thời lại có vài người suy đoán còn cho rằng có phải hay không Triệu Tiến có ý khác.
Thậm chí sau khi Lý Ngọc Lương đang trên đường nghe thấy tên này, liền nghĩ tới Triệu Tiến định an bài như thế nào, cảm thấy có chút không ổn. Con trưởng có quyền kế thừa là gốc gác cương thường, mẫu tử Mộc Thục Lan chưa chắc đã được hưởng phúc. Nhưng Lưu Dũng nhớ lại trước kia, trước đây Mộc Thục Lan có nói với mình là phụ thân đã sớm vì con gái của nàng mà đã tính toán ổn thỏa, tên “Kỳ” này rất hay.
Tuy nói đây vốn là quyết định của nhà chồng, nhưng bên phía Văn Hương Giáo lại không dùng lẽ thường mà nói, hơn nữa Lưu Dũng cũng biết Triệu Tiến đối với cấp bậc lễ nghĩa không để vào mắt, phỏng chừng có khi đúng là có chuyện như vậy.
Bên ngoài đoán già đoán non, nhưng lại không có người nghĩ tới được chân tướng đơn giản như vậy.
- Đưa Lý công tử sang đấy, chị dâu vừa mới sinh xong, thân thể cũng bất tiện, đành cách một tấm mành để hàn huyên tâm sự vậy. Dặn hắn ở Triệu Tự Doanh chúng ta làm tốt mọi việc, chị dâu nhìn thấy hắn cũng sẽ cảm thấy vui mừng hơn. Vị Lý công tử này xem như cũng là người thân bên nhà mẹ đẻ của chị dâu.
- Đệ cảm thấy Lý Ngọc Lương là người như thế nào, năm đó dám một mình cưỡi ngựa tới Từ Châu chúng ta báo tin cầu cứu, can đảm và lòng dạ cũng không tệ.
khi Triệu Tiến hỏi, Lưu Dũng đánh giá vô cùng đúng trọng tâm.- Là kẻ hiểu chuyện, nhưng đại sự còn có một số chuyện không thông hiểu. Người làm việc vì Triệu Tự Doanh đương nhiên thân thủ không tệ, chừng mực nắm giữ cũng không tệ, cuối cùng là con cái xuất thân gia đình giàu có, so với không ít người người phía dưới chúng ta đều hiểu được đạo lý đối nhân xử thế, càng quý hơn là không hề kêu ca khi chịu khổ. Lần này hắn theo từ phủ Đăng Châu ra tới Bì Đảo rồi lại quay trở lại Hải Châu, trên đường đi cũng nếm trải không ít khổ cực, mà hắn nửa câu cũng không oán giận, còn giúp đỡ làm việc mà không hề than phiền.