Có lẽ là bởi vì nguyên cớ đối với trình độ tiếng Hán của tôi có chút giật mình, vị phòng trưởng này có chút tò mò đánh giá chúng tôi vài lần, sau đó lại vẫy tay bảo tôi đi tới trước mặt anh ta.
Tôi thuận theo đó đi tới, sau đó lại đánh giá anh ta một lần nữa. Còn anh ta cũng tò mò nhìn tôi, đồng thời không che dấu đề phòng và nghi ngờ đối với chúng tôi.
Sau khi đánh giá chốc lát, anh ta một lần nữa lộ mở ra nụ cười, sau đó giọng điệu nhỏ nhẹ hỏi tôi.- Các ngươi là giáo sĩ truyền giáo ngoại quốc, bởi vì được triều đình ủy thác mới mang theo đại pháo lên phương bắc. Đúng không?
Tôi vội vàng gật đầu vâng dạ.- Vâng, đúng vậy lão gia.
- Những đại bác đó ta vừa mới nhìn qua, chất lượng coi như cũng tốt, nhưng không có tốt như ta suy nghĩ từ trước… Anh ta có chút bất an nhìn tôi, dường như là sợ lời nói quá nặng làm bị thương lòng tự ái của tôi.- Các ngươi không phải từ Áo Môn tới sao? Theo ta được biết, người ngoại quốc ở Áo Môn có đại bác còn tốt hơn thế này nữa. Các ngươi nếu như muốn tặng lễ vật cho hoàng thượng, vì sao không lựa chọn loại tốt nhất này?
Tuy rằng thái độ của anh ta mềm mỏng thân thiết, nhưng vấn đề này khiến cho tôi giật mình kinh hãi.
Tôi vẫn cho là đám người Triệu Tiến chỉ là thế lực mới nổi lên nhanh chóng ở thôn làng mà thôi, tuy rằng thuê mướn một số ít người ngoại quốc nhưng đối với tình hình bên ngoài hẳn là không hiểu rõ, không ngờ rằng vị phòng trưởng này hiểu biết tình hình như vậy, xem ra anh ta có thể có được chức vụ trọng yếu này không hề đơn giản chỉ là vì huyết thống mà thôi.
Mặt khác, còn có một tình huống đáng giá chú ý, đó chính là tuy rằng cũng không khúm núm nhưng thái độ đối với triều đình và hoàng đế của vị tiên sinh này cũng không đặc biệt khinh thị ngược lại tồn tại một ít tôn kính, hiển nhiên trong thế lực của Triệu Tiến không thiếu người vẫn còn không có thoát khỏi tư tưởng cố cữu của bọn họ.
- Những đại bác đó chỉ là chúng tôi đưa lễ ra mắt với triều đình mà thôi. Lão gia, ở Áo Môn chúng ta quả thật còn có thứ tốt hơn nữa, tuy nhiên đại pháo uy lực càng lớn càng cồng kềnh, mang theo cũng rất bất tiện. Sau khi chôn giấu những nghi hoặc đó vào trong lòng, tôi nhịn lại bản tính trả lời anh ta.
- Huống chi, chúng tôi là vì truyền bá giáo lý phúc âm mới tới nơi này, đại bác chỉ là công cụ làm sâu sắc thêm quan hệ mà thôi…
Anh ta theo đó phản bác tôi.- Đại bác cũng không phải càng nặng càng có uy lực… Sau đó hơi chút lúng túng bật cười, thoạt nhìn không muốn giằng co vấn đề này với tôi.- Thật có lỗi. Thang tiên sinh, nếu tới nơi này, e rằng ngài cũng biết hiện giờ chúng tôi không có quan hệ quá tốt với triều đình. Cho nên… chúng tôi sẽ không cho phép các ngài tới được Bắc Kinh. Các ngài chỉ có thể ở lại nơi này.
Sau khi nghe thấy sắp xếp của anh ta đối với chúng tôi, lòng dạ của tôi cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Đồng thời, tuy rằng rõ ràng phải hạn chế tự do của chúng tôi, nhưng thái độ của anh ta khiêm cung ôn hòa như thế, thực cũng đã khiến lòng dạ của tôi dễ chịu hơn không ít.
- Gần đây ta nhận được rất nhiều báo cáo của các ngươi. Biểu hiện công việc của các ngươi còn được, làm việc cũng chăm chỉ. Còn chưa đợi chúng tôi đưa cho câu trả lời, anh ta liền dời đi đề tài khác.- Tuy nhiên, có người nói các ngươi lén lút tụ tập cùng một chỗ. Nói có rất nhiều bất mãn với chúng ta.
Giọng điệu của anh ta mang theo một chút uy hiếp, cũng khiến cho chúng tôi đều có chút kinh hoảng.
Tôi vội vàng biện giải.- Đây là chuyện tuyệt đối không có. Lão gia, xin ngài soi xét. Từ sau khi tới được nơi này, chúng tôi vẫn luôn chăm chỉ vì ngài cống hiến trí tuệ và tài năng của mình, tuyệt đối không giữ lại bất kỳ thứ gì.
Mã tới rất lâu sau đó, tôi mới biết những lời lẽ tố cáo bất lợi với tôi, đều là Lộ Dịch Đức La Thập Phúc Đức ngấm ngầm báo cáo, mà đấu đá đâm chọt ngầm lẫn nhau giữa những người Châu Âu chúng tôi, là chuyện Triệu Tiến và bọn thân tín của hắn vô cùng vui vẻ nhìn xem.
- Tuy nhiên, các ngươi muốn đi là sự thật phải không? Có lẽ là duyên cớ thái độ của tôi khiến anh ta vô cùng hài lòng, giọng điệu của anh ta lại hòa hoãn không ít.
Tôi do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định đánh cược một lần, người này hiền lành như vậy có lẽ chúng tôi sẽ không khiến cho anh ta tức giận.
Tôi bất an cúi đầu xuống thắt lưng.
- Xin ngài phát… lòng từ bi.
- Không sao cả. Không sao cả. Rơi vào loại tình cảnh như các người, ai cũng muốn tự do một chút không phải sao. Có lẽ là bởi vì để cho tôi không cần phải sợ, anh ta vội vàng khoát tay áo.- Tuy nhiên trong chuyện này ta nói không được gì, phải tỷ phu ta nói mới được.
Rốt cuộc nhắc tới người này rồi, tim tôi đột nhiên đập liên hồi.
- Như vậy… lão gia, tôi có thể khẩn cầu ngài phát lòng từ bi, để cho tôi đi gặp Triệu Tiến lão gia một lần được không?
Ra ngoài đoán trước của tôi chính là, vị quý nhân có chút lúng túng này rất mau chóng gật đầu đồng ý.
- Được, biểu hiện công việc của các ngươi gần đây rất không tệ. Ta cũng hẳn nên trả tiền thù lao cho các ngươi. Vị quý nhân này đúng thật là dễ nói chuyện bất ngờ.- Như vậy đi, qua một hồi nữa tỷ phu của ta muốn tới nơi này quan sát, ngươi tới lúc đó liền sang để cho huynh ấy gặp mặt một lần.
Tôi kiềm chế kích động trong lòng, sau đó khom người bái thật thấp với anh ta.- Rất cảm ơn ngài!
Chúng tôi mang lòng dạ kích động bất an trở về nơi tá túc của mình, mà tôi bởi vì bản thân vừa mới can thiệp với phòng trưởng đại nhân, tiến thêm một bước có được tán thành và tôn kính của bọn đồng nghiệp của mình. Bọn họ cảm tạ tôi thông qua cố gắng của mình, tìm được một cơ hội có thể gặp mặt Triệu Tiến, cũng tìm được một cơ hội có thể có được giảm bớt cuộc sống làm việc vất vả trước mắt.
Bởi vì tâm tình hết sức kích động bồn chồn, tôi gần như cả một đêm cũng không có ngủ ngon, cả đêm đều đang lăn qua lộn lại nghĩ nên làm thế nào cho Triệu Tiến một ấn tượng tốt nhất. Thế cho nên ngày hôm sau tôi ở trong công xưởng nhận lấy phê bình —— Tuy nhiên đối với tôi mà nói, chỉ cần có thể đạt được mục đích, lấy được niềm vui của Triệu Tiến, chịu một chút phê bình cũng không có vấn đề gì lớn cả.
Nhưng mà, khiến cho tôi bất ngờ chính là, tôi lần đầu tiên gặp mặt với Triệu Tiến, cũng không có lưu lại cho hắn ấn tượng tốt gì.
Hết thảy mọi thứ này sao lại nảy sinh như thế? Sau khi xong chuyện tôi cẩn thận suy ngẫm một hồi, cuối cùng cho ra kết luận cuối cùng —— Triệu Tiến tuyệt đối không phải một người tôi có thể dùng tới kinh nghiệm đối phó người quyền quý nước Minh để đối phó, thậm chí không phải một người tôi có thể dùng kinh nghiệm đối phó quý tộc Châu Âu để đối phó.
Hắn so với người quyền quý tôi từng thấy qua —— bất kể là Châu Âu hay là nước Minh —— đều hoàn toàn khác biệt.
Xin nghe tôi giải thích hết thảy mọi chuyện tôi sau khi tới nơi này gặp phải…