Điền trang mới lập không lâu, sức người lại chậm chạp bổ đủ cho nên tường cao hào sâu hẳn nên có đều không hoàn bị, cũng may trang chủ không dám buông lỏng, vẫn đốc thúc bọn nông dân đào mương sửa tường tới hiện giờ, chiến hào phía ngoài đã có tầm vóc đơn sơ, nhưng tường vẫn là tường thấp, đào đất xây dựng tường đất điều này cần sức người thật sự không nhỏ.
Có cái lá chắn cũng không tốt hơn, Diêu Thất cầm một cây thương trúc vót nhọn hơ qua lửa rắn chắc đứng ở đằng sau tường thấp, bọn đoàn luyện cách đó không xa đã tụ tập thành hàng còn chưa có tạo thành trận thế chỉnh tề nhưng bất cứ lúc nào cũng khai chiến được. Tất cả mọi người đều là bồn chồn nhìn về phía kẻ địch nơi xa tiến tới gần. Càng khiến cho người ta kinh hồn táng đảm chính là, đối phương có kỵ binh hơn nữa sẽ không ít hơn trăm người cưỡi ngựa, nhưng con số kỵ binh này không ít hơn con số đoàn luyện.
Liên trưởng đoàn luyện lớn tiếng quát.- Không cần sợ, những kẻ này chính là cá loạn bầy không có mắt. Ngươi nhìn dáng vẻ kêu loạn của bọn chúng, đụng một cái liền thành hạng nhút nhát sụp đổ, chỉ cần chúng ta ép tới, bọn chúng không xông vào được! Tuy nói gã năm nay hai mươi ba tuổi, nhưng thời khắc này trên dưới điền trang chính là gã tới làm chủ, nếu có kẻ phạm vào khuôn phép, gã có quyền giết không cần luận tội.
Mình lúc ở Bì Đảo ngay cả Thát tử cũng chưa từng thấy qua, nhưng mã tặc thổ phỉ này lại tính là cái thá gì, Diêu Thất không ngừng khích lệ mình, bởi vì thân thể khỏe mạnh lại vẫn luôn tuân lệnh, cho nên Diêu Thất được an bài rất gần phia trước, gã nhìn thấy bọn đoàn luyện trẻ tuổi tuy rằng đều đang cố gắng điềm tĩnh, nhưng thân mình không ngừng run rẩy, đội ngũ không loạn, điều này làm cho Diêu Thất ít nhiều thả lỏng một chút.
Vừa lúc đó, đội ngũ từ bên cạnh chân núi cách điền trang không quá hai trăm bước, đội nhân mã vẫn chậm rãi tiến dần tới đại đội đột nhiên bắt đầu thúc ngựa chạy mau, từ trong đội ngũ thoát ly xông thẳng tới nơi điền trang, đây khiến bọn nông dân trong điền trang một trận xôn xao, có người không kìm nổi lên tiếng kinh hô.
Đội ngũ gần trăm người cưỡi ngựa dù không chỉnh tề thế nào, một khi tung hết sức phi nước đại, thanh thế kinh người, trong thôn trang sắc mặt rất nhiều trang dân cũng đã trắng rồi, tới lúc này, biểu tình bọn trang dân Liêu dân xuất thân đào binh ngược lại hơi tốt một chút, dù sao có kiến văn hay không có kiến văn chính là không giống nhau.
Đợi lúc sắp tới ven bờ chiến hào kia, đội nhân mã gần trăm kia đều chuyển hướng, bắt đầu vờn quanh điền trang bao vây lại. Bây giờ khoảng cách đủ gần, đoàn luyện và bọn trang dân cũng nhìn rõ cặn kẽ đội ngũ bên ngoài này. Đích xác là thổ phỉ mã tặc, bên ngoài gần trăm người cưỡi ngựa không có chút nào chỉnh tề đáng nói, hoàn toàn là năm dạng tám lề.
Kỵ binh này thường thường là sức mạnh tinh nhuệ nhất trong quân, bất chợt thoạt nhìn dĩ nhiên có một cỗ khí thế dũng mãnh. Khí thế khí khái ở trên mình đội nhân mã bên ngoài thì nhìn không thấy, cao thấp mập ốm đều có ăn mặc lung tung lộn xộn, vả lại không có mấy kẻ sạch sẽ, phần lớn là vô cùng bẩn thỉu, binh khí cũng là đủ loại, đủ dạng. Tuy nhiên đại đa số vẫn là có thanh đao không tệ.
Những bất đồng này vẫn là chuyện nhỏ, kỵ thuật của gần trăm người cưỡi ngựa này sai biệt cũng là rất lớn, có người vừa thấy chính là thành thục, ở trên ngựa chuyển dời tự nhiên, lúc lao nhanh vờn quanh còn để ý động tĩnh trong điền trang. Còn có người nhiều nhất cũng chỉ là ngồi trên lưng ngựa, tuy rằng người đang ở trên yên ngựa, tay còn nắm dây cương, nhưng gần như ôm cả cổ ngựa, sợ bị ngã xuống ngựa. Kẻ kỵ thuật tốt chạy ở đằng trước, những kẻ kém hơn này thì rơi lại ở đằng sau.
Càng khiến cho người ta dở khóc dở cười chính là, có người cưỡi ngựa tốt, có người rõ ràng là ngựa già, không ngờ còn có người cưỡi con la và lừa, nhìn từ xa bụi mù cuồn cuộn, tới gần xem lại là đủ loại, đủ dạng. Kẻ cưỡi lừa không cách nào trông cậy tấn công gì, chỉ là thay bước chân giảm bớt sức người, hơn nữa tăng cường linh hoạt.
Đội nhân mã chạy vờn quanh điền trang, bụi mù cuồn cuộn, thanh thế kinh người, dù nhìn hỗn loạn thế nào, đây cũng là đội nhân mã thật thật tại tại. Cưỡi ở trên gia súc, tốc độ linh hoạt và sức mạnh tấn công sẽ mạnh hơn so với bộ tốt tầm thường, đánh thắng thì xông phá, đáng không lại thì chạy. Nơi điền trang đã có người trèo lên chỗ cao, theo dõi sát sao động tĩnh của đội nhân mã, tùy thời hét lớn thông tri.
Vào lúc này, đoàn người có một số kẻ cử động không kịp, hộ nông dân trong điền trang vốn dĩ không trông cậy vào được, bọn họ chưa từng có trải qua huấn luyện đầy đủ, vả lại Liêu dân và bá tánh Sơn Đông khác biệt không nhỏ, rất khó vắt thành một cỗ sức mạnh. Càng mấu chốt hơn chính là, công sự phòng ngự của thôn trại này rất không hoàn bị, nếu như có tường đất cao dầy, bọn trang dân có lẽ có dũng khí đi lên chống cự, nhưng hiện giờ mọi người ngay cả tới gần tường thấp kia cũng không dám.
- Một bức tường này làm sao thủ được, tới lúc đó người trong thôn trang này của chúng ta tản ra khắp nơi, cái gì cũng ngăn không được. Không bằng tập trung người lại một chỗ, dẫn bọn chúng đánh vào, chỉ cần dám cứng đối cứng với một liên đoàn luyện này của chúng ta khẳng định đánh cho chúng đau.
- Đội nhân mã kia làm sao bây giờ, chúng ta gánh vác nổi sao?
- Dẫn dụ vào, nơi này của chúng ta có lều cỏ, có phòng và kho lương. Đây gây khó dễ đội nhân mã chạy không nổi. Nhìn bước chân ngựa của bọn chúng cũng không giống có cung tiễn, chúng ta không sợ chúng!
Trang chủ và liên trưởng đoàn luyện ở nơi đó bàn bạc. Tiết trời rét lạnh như thế, trán của hai người toàn là mồ hôi, hơn nữa bởi vì tiếng vó ngựa bên ngoài vang rền, hai người gần như là quát thét nói chuyện. Diêu Thất nhìn thấy trang chủ này phải cúi đầu gật gù, liên trưởng đoàn luyện tức thì quay đầu quát to.
- Người trong thôn trang đều chiếu theo thao luyện bình thường đứng thẳng. Phương đội rỗng bên trong, hướng ra ngoài bốn phía. Nhanh, ai chậm nửa bước, lão tử làm thịt hắn trước tiên!
Mấy đội trưởng đoàn luyện ngày thường gánh vác thao luyện hộ nông dân đã đứng ra quát lớn, ai tay chân chậm một chút, tức khắc cầm cán mâu quất sang.- Mau, đứng vững ngay ở đằng sau chúng ta. Người canh gác nóc nhà không cần xuống dưới, người khác nhanh lên!
Có thao luyện và không thao luyện đúng là vẫn còn khác biệt, bọn nông dân mặc dù không luyện thuần thục, nhưng vẫn là biết làm sao đứng chung một chỗ xếp thành hàng, cũng biết cái gì là phương đội rỗng ở giữa hướng ra bốn phía bên ngoài. Ngay sau khi mọi người sóng vai đứng thẳng, cảm thấy trái phải trước sau đều có đồng bọn dựa vào, lòng dạ lập tức an định hơn rất nhiều. Tình cảnh xao động trong điền trang cũng theo đó vững vàng không ít, đoán chừng bọn giặc bên ngoài cũng không biết người của điền trang sửa soạn đánh ở trong điền trang với bọn họ, đội nhân mã vẫn không ngừng vờn quanh như cũ, đồng thời càng nhích tới càng gần.
Bên ngoài có người lớn tiếng quát thét.- Người ở bên trong nghe đây. Đây là ruộng đất của Sơn Đông chúng ta, là nơi chốn bọn hán tử già trẻ Sơn Đông chúng ta sao để cho bọn mọi rợ Sơn Đông và tạp chủng Từ Châu chiếm lấy. Là của bọn hán tử chúng ta, cùng nhau đi theo mọi người đuổi bọn chúng đi, chia ruộng đất này, chúng ta trải qua tháng ngày sung sướng của mình.