Lúc quan phủ nhận được đơn kiện liền hoảng sợ, vốn dĩ không dám nhận đơn, nhưng đều đồn thổi nói Từ Châu bởi vì lũ lụt tổn thất nghiêm trọng, miệng hùm gan sứa vân vân, điều này khiến lá gan của quan phủ Tế Ninh ít nhiều lớn hơn đôi chút. Hơn nữa mấy vị cử nhân tú tài trong thành Tế Ninh đều là hạng người có thế lực và có thể diện, quen biết rắc rối cũng không dễ gì đắc tội. Bên này liền nhận đơn kiện, bên kia vội vàng phái người thông tri cho Vân Sơn Hành.
Nhưng khi quan phủ thu cáo trạng bên này, đột nhiên lại có bốn, năm cáo trạng lòi ra, tình hình của bọn họ và mấy người trước đó giống nhau, cũng đều là thân sỹ cường hào bản xứ, cũng ở trong cuộc đại loạn Văn Hương giáo bán tháo không ít sản nghiệp điền sản. Bây giờ cũng nói thương nhân Từ Châu ỷ mạnh hiếp yếu, ép mua ép bán.
Đối với sự việc như vậy, các phân điếm của Vân Sơn Hành Tế Ninh trước tiên là kinh ngạc, lập tức từng phần công văn khế ước được đem ra, giấy trắng mực đen, mọi người ấn dấu vân tay chấp nhận, còn có công chứng của người trong nha môn, trên vương pháp ai cũng không nói ra được lý lẽ.
Sau khi Vân Sơn Hành tỏ rõ thái độ cứng rắn như vậy, rất nhiều nhà ngay lập tức rụt lại, nhưng mấy nhà xuất đầu từ trước đó lại không bỏ qua, chỉ nói lúc ấy bị người dùng lưỡi dao sắc bén uy hiếp không dám không nghe theo, thậm chí còn nói, lúc ấy quan viên sai dịch làm công chứng đều lấy hối lộ. Chủ sự Vân Sơn hành các nơi ở thành Tế Ninh đối với điều này chẳng thèm để ý, trừ phi là những thổ hào thân sĩ bị khùng điên rồi, nhìn sản nghiệp điền địa ngày một trù phú trong lòng, khó chịu, cho nên muốn gây rối, đến cuối cùng nhất định là không giải quyết được gì.
Sau khi bọn Hà Chính, Lý Xán hợp kế, thậm chí không định dùng thủ đoạn cứng rắn gì, dùng ân huệ và sĩ diện giải quyết thì sẽ không phạm tới binh đao, tránh cho kinh ngạc lớn nhỏ các nơi không yên ổn. Hơn nữa những người u mê hi vọng hão huyền nói cái gì, quan viên sai dịch nhận hối lộ, đây không phải là tự tìm phiền toái sao? Xúc phạm thể diện quan phủ, chỉ sợ đến cả làm qua loa cũng không được rồi.
Nhưng điều làm cho người ta không nghĩ tới chính là, lúc đầu mấy vị viên lại Hộ phòng nhẹ tay lại cứ như vậy bị bắt giữ, còn có người đích thân ra mặt nhận tội, nói mình nhận bạc của Vân Sơn Hành cho nên mới làm một số thủ tục khế ước đó. Sự việc này một khi xảy ra, ngoài thành, trong thành Tế Ninh lập tức sôi nổi hẳn lên, cứ hễ là kẻ lúc đó bán đổ bán tháo điền sản đều là ào đến nha môn đưa đơn kiện cáo trạng, xem ra rất nhiều người, thay đổi theo chiều gió.
Người ở Tế Ninh nghĩ tới, hãng buôn Từ Châu này vốn chính là mượn thực lực giang hồ mà buôn bán, Triệu Tiến Từ Châu đó là đại hào một phương không giả, trong tay có binh mã hùng mạnh không giả, nhưng dù sao cũng không phải quan quân triều đình. Vô danh vô phận vô cùng yếu ớt này, hơi có chút trắc trở thì cái gì đều không phải rồi, hiện tại lũ lụt này khiến Từ Châu hao tổn nghiêm trọng, đoàn luyện hương dũng dưới tay hắn dĩ nhiên đều theo đó sụp đổ. Vậy bên phía Tế Ninh làm sao còn chống đỡ được.
Mã Xung Hạo đánh giá rằng.- Xem ra từ khi vừa mới bắt đầu cũng không phải là mất trí và đầu óc hồ đồ. Phía sau nhất định có người sách động gì đó, chẳng qua người phía sau vẫn là cẩn thận, không ngờ đến bây giờ còn không lộ ra dấu vết. Hơn nữa người này cũng không đơn giản, xúi giục được nhiều người như vậy làm việc, thật đúng là rất đáng gờm.
Lúc ban đầu sáu người kia đi nha môn cáo trạng, Mã Xung Hạo liền phái ra tuần đinh và Nội Vệ đi theo dõi, nhưng không phát hiện chỗ nào khác thường, cũng liền cùng mọi người cho rằng đây là đồ trứng thối ngu dốt, chịu giáo huấn như vậy là được rồi. Một số việc nảy sinh ra tiếp theo cũng bị cho rằng là việc thay đổi bình thường của lòng người, ngay sau khi sai dịch quan viên tự thừa nhận hối lộ, mọi người mới phát hiện có gì đó không đúng.
- Xem ra người hoặc là thế lực sau lưng trước tiên bố cục hoàn tất, sau đó lại bắt đầu phát động. Hoặc là mấy người kia trong nhà đã có thuộc hạ của người sai khiến sau lưng kia, hoặc là bọn họ tự có thủ đoạn truyền tin. Nhưng nhị vị cũng không cần vội, bọn chúng dám chết, chúng ta dám chôn, quyết không khoan nhượng là được. Mã Xung Hạo đối với biến hóa đột ngột này ngược lại không có gì lo lắng.
- Những thứ khốn khiếp này, ban đầu là cầu xin chúng ta đến mua, hiện nay lại thành chúng ta ép mua ép bán. Mã đoàn trưởng bên này cần xuống nặng tay, đáng chết thì giết, nên bắt thì bắt, Tiến gia bên đó tuyệt sẽ không có gì trách cứ. Ngược lại lần này chúng ta cử động chậm rồi, chỉ sợ Tiến gia không vui. Lý Xán nói tới đều là nghiến răng nghiến lợi, phẫn hận dị thường.
Vẫn là Hà Chính không kích động như vậy, y trầm giọng mở lời nói.- Trước kia chúng ta thu mua đất, cũng không nói đều là hòa hòa khí khí mua lại, đích xác có cấu kết với bên phía nha môn, tuy nhiên tuyệt đối không có nhiều người đều bị ép mua như vậy. Bên trong khẳng định có gì kỳ lạ. Nhưng chúng ta bên này động thủ, nhị gia và Lôi gia bên kia đều phải thông tri đến. Còn có trong thành Tế Ninh này dựa vào bến sông Vận Hà, dù sao cũng là người đông lắm tai mắt, chúng ta động thủ phải có chừng mực, không được đè ép một bên, kích động một bên khác.
Mã Xung Hạo cười gật gật đầu, gã biết rằng ngoại trừ đem tin tức báo cho Trần Thăng và Lôi Tài, điều này gã phải làm, những kiến nghị khác chỉ cần tham khảo là được. Mã Xung Hạo trong lòng có chút cảm khái, Triệu gia thật đúng là có vận khí. Hai người Lý Xán và Hà Chính nếu như không có Triệu Tiến thì cái gì cũng không phải, dân chúng thành trấn tầm thường mà thôi, nhưng ở dưới tay Triệu Tiến, hiện tại cũng có được bản lĩnh một mình đảm đương một phía.
Về phần cấp báo bên phía Từ Châu không cần nói nữa, sự tình xảy ra, các mặt mậu dịch, nông khẩn đều hướng về Từ Châu đưa ra tin tức của mình.
Mọi người thương lượng phải thận trọng, tuy nhiên Mã Xung Hạo ngay khi bắt đầu chính là nhanh gọn dứt khoát, gã muốn vài tên viên lại và sai dịch tự nhận hối lộ đến chỗ đoàn trưởng đoàn tuần đinh trú đóng trả lời. Bảo mấy tên thân sĩ cáo trạng bị ép mua ép bán qua đó thưa lời rõ ràng. Rõ ràng dễ thấy, hai phía này khẳng định sẽ không qua đây, cho nên Mã Xung Hạo ngay từ đầu chính là phái tiểu đội tuần đinh đi mời từng người.
Mấy tên viên lại và sai dịch sau khi tự thú liền bị coi thành phạm nhân bị giam giữ tại đại lao của nha môn. Tiểu đội tuần đinh của đoàn Tuần đinh Tế Ninh nào đâu sẽ quản điều này, đến thẳng trước cửa cai ngục, hô gọi ra người cai tù đến bảo gã giao người.
Sau khi nghe thấy đòi hỏi này, cai ngục trợn mắt há mồm, sau đó chính là vẻ mặt đầy khó xử, đành phải cười xòa nói rằng.- Đại lão gia và mấy vị lão gia trong nha môn đều gửi công văn đóng dấu rồi. Những người bị bắt này phải có công văn mới được thả người, bằng không tại hạ sẽ gánh trên mình đại tội rồi. Mấy vị….