Hắn chỉ mong muốn đồ đạc của chúng tôi, lại tuyệt không chịu thừa nhận đồ chúng tôi cho hắn.
Không… Chúng tôi chính là vì truyền bá vinh quang của Chúa mới tới nơi này, nếu bọn họ không tiếp nhận Chúa, như vậy chúng tôi cho dù quan hệ với hắn tốt hơn nữa liệu có ý nghĩa gì chứ?
Mang theo một loại cách nghĩ như vậy, sau khi trầm mặc một lúc, tôi rốt cuộc hạ quyết định, cho hắn một chút phản kháng nhỏ nhoi.- Đại nhân tôn quý, tác phong của ngài như vậy có tổn hại thân phận và tôn nghiêm của ngài. Chúng tôi là vì truyền bá rộng rãi vinh quang của Chúa mới tới nơi này, không có bất kỳ ác ý gì. Chúng tôi…
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười, nhưng không dung túng ngắt đứt lời tôi.- Ỏ nơi này, có thân phận đề xuất điều kiện chỉ có ta. Tốt nhất làm được những đòi hỏi này của ta, như vậy chúng ta mới tiếp tục đàm phán tiếp được.
Nhìn qua hắn không muốn nói với tôi gì nữa.
Hắn sau khi nói xong phất tay, đám thân vệ dũng mãnh tinh tráng liền đi tới, kẹp lấy tôi dẫn tôi đi.
Tôi không có tức giận cũng không có giẫy dụa không có lý trí, tôi chỉ có thể đối mặt thực tế ——Triệu Tiến còn mạnh hơn cứng rắn hơn tôi tưởng tượng, thậm chí một chút hứng thú đối với Chúa cũng không có.
Nhưng tôi không có nổi giận, Chúa khảo nghiệm tôi nhiều hơn nữa, tôi cũng sẽ không hoài nghi sứ mạng của mình, suy sụp hiện giờ tuy rằng khiến người khó chịu, nhưng lại không cách nào đánh ngã tôi.
Tôi thuận theo những hộ vệ kia đi ra khỏi công xưởng, sau đó tiếc nuối về tới trong vòng tay những người bạn đồng nghiệp tràn đầy mong chờ của tôi, báo cho bọn họ biết nói chuyện vừa rồi của tôi với Triệu Tiến.
*************
Hải cảng Cáp Lỵ này khiến cho địa vị Dư gia ở Tùng Giang, ở trên biển nâng cao hơn một đoạn, nếu như lại có được chỗ cảng biển xây dựng thêm đó, muối vận chuyển ở nơi Hải Châu đủ để tăng thêm gấp đôi số lượng, đồng thời dùng nơi đó làm trạm trung chuyển, địa vị Dư gia ở Giang Nam cũng đã tăng cao.
Bởi vì đội thuyền Dư gia ở trên cảng biển ăn được miếng ngọt, cho nên liền không muốn để cho người khác chia hưởng. Người Thái gia và bọn học đinh Triệu Tự Doanh an bài tới đây học tập đi biển và lái thuyền, thứ đồ học được cũng không quá nhiều, mặc dù Dư Trí Viễn mấy lần nhấn mạnh, nhưng gã dù sao cũng không phải người làm việc phía dưới, mọi người ngầm hiểu lẫn nhau xuất công nhưng không xuất lực chỉ là xem bọn học đinh và người Thái gia thành thủy thủ không tốn tiền trên thuyền, thậm chí sau lưng còn đang nói lạnh nói nhạt, nói mướn thủy thủ thợ thuyền nuôi cơm là được, chết đuối cũng xứng, nhưng những người Từ Châu tới này lại phải chăm lo thật tốt.
Vào lúc giữa tháng ba, bốn chiếc thuyền mành Dư gia chạy nhanh về hướng Liêu Đông, bên dưới lại nhiều cử động nhỏ, đối với chuyện ưng thuận với Triệu Tiến bọn họ vẫn là không dám phạm sai lầm.
Có Liêu dân làm người dẫn đường, thuyền mành cũng không phải chỉ mù quáng đi tới ven bờ biển Liêu Đông. Nơi nhắm tới lần này có mấy cái, một cái là Lữ Thuận Kim Châu, bên đó còn có quan quân nhà Minh trú đóng còn sót lại, trước mắt vẫn đang giằng co với binh mã Nữ Chân Kiến Châu, có rất nhiều nạn dân Liêu Đông đi sang đầu nhập.
Ở một nơi nạn dân đối với quân Minh còn sót lại không có một chút giúp đỡ, ngược lại là trói buộc rất lớn. Nếu như có người bằng lòng thu nhận và giúp đỡ tất nhiên tốt nhất, những nạn dân này cũng không có lưu giữ dũng khí và quyết tâm tử chiến với Nữ Chân.
Mấy nơi khác, thì chính là đảo nhỏ xung quanh Liêu Đông, Nữ Chân Kiến Châu không có năng lực hải chiến gì, huống chi lúc quân Minh tháo chạy mang theo hàng loạt thuyền bè, bọn họ vốn dĩ không còn cách nào vượt biển. Trên những đảo nhỏ của Liêu Đông này cũng có rất nhiều nạn dân Liêu Đông trốn tránh, những người đó cũng giống như vậy sẽ được tiếp nhận thu dụng.
Đương nhiên, đi một lần này chỉ là dò đường, trên bốn chiếc thuyền Dư gia có một nửa chỗ đều bị người Triệu Tự Doanh chiếm lấy, đều là gia đinh tinh nhuệ võ trang hoàn bị. Khó khăn trước hết nghĩ tới được, mấy chiếc thuyền như vậy sang thu nạp lưu dân, những bá tánh đào binh Liêu Đông tuyệt vọng giẫy dụa đó sẽ không cảm thấy được dây là từ bi gì, mà là sẽ xem điều này như dê béo, điều nghĩ tới đầu tiên không phải cảm ơn, mà là đoạt thuyền để mình chạy trốn giữ mạng.
Bọn gia đinh võ trang đầy đủ chính là để phòng bị điều này? Ai nếu như dám làm như thế sẽ dùng đao kiếm hỏa khí dạy bọn họ làm sao biết khuôn phép.
Mà ở phủ Đăng Châu bên kia, đã có nạn dân Liêu Đông lên thuyền tới nơi này, người có thân phận có gia thế tất nhiên sẽ không được chiêu dụ, nhưng bọn họ lại có hơi chút nghe thấy vẻ phồn hoa giàu có ở cửa sông Thanh Giang, thái bình phồn vinh ở Từ Châu và Bi Châu cũng có người nói với bọn họ, chuyển nhà tới nơi đó đối với bọn họ là lựa chọn không tệ, đối với bọn nạn dân từ Liêu Đông tới được Sơn Đông đã không dễ dàng, không có con đường nào khác lựa chọn.
Mặc dù có ảo tưởng đối với phủ Đăng Châu nơi này, cũng không chịu nổi cách nói lấy bản thân làm thật của bọn đồng hương, nói nơi này kỳ thị bạc đãi như thế nào, còn nói ở nơi Từ Châu và Sơn Đông bên đó có được cuộc sống an thân lập nghiệp như thế nào, sẽ có đối đãi công bằng, còn sẽ có một mảnh ruộng vườn, chỉ cần ra sức làm việc liền có ấm no, chỉ cần có tay nghề thậm chí còn được giàu sang.
Mọi người cũng biết có người khua môi múa mép giở trò lường gạt hương thân, nhưng người sang đây thuyết phục lời thề độc đoạn tử tuyệt tôn gì cũng dám phát ra, hơn nữa người lại đây nói chuyện ở Liêu đông đều là kẻ nổi danh có gốc gác, người vào lúc này gặp phải khuyên bảo tới mức như vậy cũng chỉ đang tin tưởng.
Hơi có chút để ý tới chuyện xảy ra các nơi phủ Đăng Châu, sẽ nhận ra được động tĩnh Liêu dân tiến vào Sơn Đông và phía bắc Nam Trực Lệ sắp sửa cao lên rồi. Mấy năm nay Sơn Đông gặp nhiều tai nhiều nạn, thiên tai đại loạn, không biết chết bao nhiêu người. Người Đại Minh thật sự nhiều lắm, những kẻ chết bớt dần dần sẽ được lưu dân Liêu Đông tới bù vào, chỉ chẳng qua những người năm đó là bá tánh Đại Minh, hiện giờ lại là người của Triệu Tiến rồi.
Rất đông Liêu dân ùa vào, những người đó không chỗ nương tựa chỉ đành khăng khăng một lòng nương tựa Triệu Tiến. Theo phương viên thế lực Triệu Tiến Từ Châu trước kia, rất nhiều việc vẫn phải dựa vào người bản xứ, cho dù là nông dân trang hộ từ nơi khác dời nhà tới, bọn họ cũng biết gia đình mình ở nơi nào, hơn nữa biết rõ mình trở về được.
Theo cục diện như vậy, nhất định cần phải đạt được thỏa hiệp ở mức độ nào đó với người trên đất này, mặc dù thỏa hiệp này người ở nơi khác nhìn vào đều là ức hiếp trắng trợn, nhưng nạn dân Liêu Đông thì khác. Bọn họ biết nhà ở Liêu Đông, nhưng lại không biết mình còn trở về được hay không. Nhưng hiện giờ trông thấy, khả năng này thật sự cực kỳ nhỏ bé đáng thương, bọn họ chỉ có dựa vào Triệu Tiến, khăng khăng một mực nguyện trung thành tới cùng.
Nạn dân Liêu Đông tiếp nhận sang đây càng nhiều hơn, thỏa hiệp có được của người bản xứ trong phương viên thế lực Triệu Tự Doanh thì sẽ càng ít, thế thời lúc này nhìn thế nào cũng không có khả năng nghịch chuyển.