Nói xong, Mao Văn Long nhìn chằm chằm Lưu Dũng, sau mở miệng nói.- Nếu Lưu tiên sinh biết rõ ràng như vậy, bản quan cũng không rõ ở trấn Đông Giang có cái gì bán được, số lượng nhân sâm, da thú, thổ sản rừng núi vốn không nhiều lắm, bản quan lấy ra để mua bán lại càng ít hơn, thật sự là không cùng Lưu tiên sinh mua bán được. Tuy nhiên, nếu Lưu tiên sinh đang có mơ mộng hão huyền, cuồng ngôn ly gián xin cũng đừng nên nói ra. Bản quan cùng mấy vạn quân nhân Đông Giang nguyện trung thành với Đại Minh, liều chết chống lại giặc dữ, đã chịu vô số đau khổ.
Lời nói hữu lực, hiên ngang lẫm liệt, vài người Liêu Đông, hộ vệ của Mao Văn Long, thậm chí còn cả hai người dẫn đường trên biển đều lộ ra thần sắc vô cùng kích động.
Mà ngay cả Lý Ngọc Lương đứng bên cạnh Lưu Dũng cũng mang thần sắc kích động, bây giờ còn có đại thần trung nghĩa như vậy, đồ đạc trong năm thuyền giao cho hắn thì có sao, nghĩ đến đây Lý Ngọc Lương vội vàng tự xét lại chính mình, tỉnh táo nhận biết mình đang ở phía bên nào, phải có chừng mực.
- Ở trấn Đông Giang của các người có rất nhiều thứ bán được. Củi gỗ, người, cái đó cũng lấy ra mua trao đổi mua bán.
Lưu Dũng lúc này mới nói ra mục đích.
Nghe thấy không mua bán nhân sâm, Dư Đại Giang liền mất hết hứng thú, sau lại nghe trao đổi mua bán củi gỗ, người, trên mặt thậm chí còn thoáng qua nét khinh thường và khó xử.
Nhưng khi Mao Văn Long nghe thấy ý này, đầu tiên là khiếp sợ, sau trên mặt lập tức lộ ra niềm vui bất ngờ, Ứng Thiết Hùng không kìm nổi nói.- Các người muốn người? Là nữ tử và trẻ nhỏ? Muốn coi họ như gia súc để buôn bán à? Các người còn có lương tâm hay không?
Lúc nói lời này, nét mặt Ứng Thiết Hùng lộ ra giận giữ, giọng nói không khỏi có chút cao lên.- Những nữ tử kia đều là những cô nương trong sạch, bình thường cũng là bảo bối để người ta sủng ái, nhưng Thát Tử tới liền bị gặp họa, không trốn được liền bị giày xéo, bây giờ còn muốn biến họ thành gia súc để mua bán. Các nàng làm gì sai, không phải là chỉ muốn tới Đông Giang để tìm miếng ăn, tránh đao thương chiến tranh, bây giờ lại bị các người coi như hàng hóa.
- Thiết Hùng, câm mồm! Mao Văn Long mặt lạnh quát một tiếng, lúc này giọng Ứng Thiết Hùng đã có chút nghẹn ngào.
Sau khi quát lớn, Mao Văn Long quay ra nói với Lưu Dũng.- Nếu là gỗ từ các cây đại thụ thì được, nhưng người các người muốn là như thế nào? Không dối gạt Lưu tiên sinh, nếu thật ngài muốn mua bán các nữ tử đang lớn kia và các hài tử tuấn tú thì đừng nói các ngài, Cao Lệ và Đại Minh cũng không tiếc trả giá cao.
Lưu Dũng ha ha cười vang, mở miệng nói ra đòi hỏi của mình.
Ngay sau khi Lưu Dũng đòi hỏi chân chính của mình, việc mua bán đã quyết định rồi. Xung quanh Bì Đảo, giao giới giữa Cao Lệ và Liêu Đông có rất nhiều cây đại thụ che trời, sau khi chặt cây ném thẳng xuống khe suối trượt đi, sau đó ở thượng nguồn sông Áp Lục bó thành bè gỗ, dùng thuyền biển kéo tới đất liền.
Lúc đầu Lưu Dũng còn tưởng rằng cây cối bị ngâm lâu trong nước biển sẽ khó sử dụng, tuy nhiên thủy thủ của Dư gia lại cho biết, sau khi đốn cây sẽ không có cách nào dùng ngay, thường phải để chồng chất một vài tháng mới dùng được, mà việc ngâm nước biển lại vừa hay rút ngắn thời gian này, lúc đó gỗ dùng được tốt nhất.
Về phần người, Lưu Dũng không cần những người già bốn năm mươi tuổi trở lên, không cần những người tàn tật, bệnh nặng, những người khác đều sẽ nhận, nhưng nếu là người có tay nghề, dù là thuộc vào hai loại trên cũng sẽ nhận.
Điều kiện như vậy đối với trấn Đông Giang như có miếng bánh ngọt bất ngờ từ trên trời rơi xuống, số dân từ Liêu Trấn trốn tới đại đa số đều là liên lụy người khác, có ít người được lưu lại làm binh lính, đại đa số người đừng nói là vũ kỹ, một chút dũng khí cũng không có, mà thậm chí còn có rất nhiều đào binh cũng đã hồn bay phách tán không cách nào tái chiến. Những người này ở lại trấn Đông Giang chính là vô công rồi nghề, chỉ tổ làm tiêu hao lương thực. Mỗi ngày dần dần nhìn người bên cạnh chết vì đói, hoặc là không thu nạp thêm dân chúng tị nạn, khí thế ở trấn Đông Giang cũng sẽ chìm xuống, nguồn chiêu mộ quân lính cũng sẽ không có cách nào bổ sung, cục diện này thực sự là tiến lùi đều khó.
Mao Văn Long cùng vài người của y trên thuyền vốn dĩ không ngờ tới dân chúng chạy nạn lại đổi lấy được đồ vật, không ngờ giá củi gỗ tưởng như bị ép xuống rất thấp lại có giá hợp lý như vậy, thật là niềm vui ngoài ý muốn mà.
Kế tiếp Lưu Dũng cho bọn họ thấy thành ý của mình, ở Bì Đảo hiện tại phải cấp ra một trăm hộ gia đình, trong đó mỗi gia đình gồm có hai vợ chồng, có thêm con cái, ông bà, một trăm gia đình này đổi lấy một phần hai hàng hóa trên năm thuyền, nhưng giá lần này không giống với giá lần sau, đây coi như là lễ gặp mặt.
Khi Mao Văn Long và mấy người bên cạnh rời thuyền trên mặt vẫn còn lộ ra niềm vui và kinh ngạc, bọn họ không hiểu tại sao Lưu Dũng lại tiến hành loại giao dịch như vậy. Tuy giá cả gỗ ở Đại Minh bao nhiêu bọn họ cũng không biết, nhưng các thương nhân tới đây vốn dĩ không muốn mua nhiều cùng một loại hàng hóa, họ chủ yếu là muốn mua nhân sâm, da thú và thổ sản vùng núi, đó mới là món lãi kếch sù. Về phần người, không biết tại sao lại không muốn mỹ nữ và hài tử.
Tuy nói không biết, nhưng đã có người muốn, hơn nữa còn chịu xuất ra lương thực đồ vật thậm chí còn có cả binh khí, Bì Đảo đương nhiên sẽ đáp ứng, giúp được cho bản thân, lại thoát được gánh nặng, đây chính là vụ làm ăn tốt.
Chẳng qua cái vị Lưu tiên sinh này làm việc có chút cẩn thận, ở Bì Đảo có thuyền ba lá, trên thuyền cũng có thuyền ba lá, nhưng chở người dỡ hàng chỉ có thể dùng ba thuyền nhỏ qua lại vận chuyển, chỉ là chuyển hàng hóa và nhân khẩu cũng mất ước chừng hai ngày.
Nhìn nơi cập bến chồng chất đồ vật, người trên Bì Đảo vô cùng vui mừng, mà một trăm hộ gia đình lên thuyền cũng mang theo tâm trạng vui vẻ, Bì Đảo tuy rằng sống yên ổn, nơi này so ra còn thái bình hơn cả bên trong quan ải Đại Minh.
Một trăm hộ dân Liêu Đông chạy nạn tổng cộng lên tới bốn trăm người, có mang theo trẻ nhỏ, đôi vợ chồng, chỉ có ba hộ là có khoảng mười nhân khẩu trên dưới toàn gia, già trẻ đều đủ cả.
Thực tại thật tàn khốc, Liêu Trấn hoang vắng, muốn từ trong tay Nữ Chân Kiến Châu trốn tới là một việc không hề dễ dàng, lại có cả người già trong lúc chạy trốn chết giữa đường, giống như thiên tai ở Sơn Đông năm đó, thanh niên cường tráng có cơ hội sống là lớn nhất.
Nhưng thật ra ba hộ gia đình già trẻ đều đủ này cùng dân chạy nạn khác không quá giống nhau, thần sắc của bọn họ lộ ra không tệ, thậm chí còn có tôi tớ đi theo, Mao Văn Long khi đem ba hộ gia đình này lên thuyền còn cố ý dặn dò Lưu Dũng, hy vọng đối xử tốt với bọn họ, tuy nhiên Lưu Dũng lại không hề để ý đến.
Vốn ba hộ gia đình này đi chung thuyền với Lưu Dũng, nhưng sau bị chuyển tới con thuyền khác.