Đây chưa tốn công sức đến vài năm, Triệu Tự Doanh đã từ không có đến có rồi nhanh chóng trở nên hưng thịnh, sở dĩ nhanh được như vậy, nghe nói cũng là bởi vì các quan viên quyền to trong triền lấy tiền xong ở sau lưng chiếu cố, như vậy mới khiến cho bọn họ hoành hành không biết sợ hãi, bành trướng đến mức như vậy, chỉ cần lấy được sổ sách này, là thuận theo đó tìm được nguồn gốc đại gian thần hại dân hại nước này một lưới bắt hết, trả lại cho Nam Trực Lệ, và toàn bộ Đại Minh thiên hạ một vùng trời đất sáng rọi.
Nói là nói như vậy, nhưng thế lực lớn mạnh như Triệu Tự Doanh, làm việc tàn nhẫn, hơi chút đụng chạm chính là đuổi tận giết tuyệt, người bình thường cũng không dám đi trêu chọc, càng không có người dám đi đánh chủ ý vào sổ sách này, hơn nữa tin tức về sổ sách này chỉ truyền lưu ở trong phương viên rất nhỏ, gần đây mới có người biết được. Triệu Tự Doanh Từ Châu thật đúng là có vài món thủ đoạn, không ngờ làm được kiểu lừa dối này, công việc hư hư thật thật, ai biết được một tiểu nhị vóc dáng nhỏ lùn lại vác lên gánh nặng như vậy, không ngờ liên lụy trọng đại như vậy. Người như vậy ở trên đường gặp được, ai cũng sẽ không thèm liếc mắt nhìn nhiều, cứ như vậy cho qua luôn.
Tiểu nhị mới đi trên đường phố, trên mặt đường còn có những người đi đường đang trao đổi ánh mắt, hoặc là xì xào bàn tán, tiện đường thì rất tự nhiên đi theo, không tiện đường cũng không nóng nảy xoay người, mà là lượn cái vòng tròn ở cuối đường phố chuyển hướng, cố gắng cầu không bị người ta phát hiện, đây chính là con cá lớn, chỉ cần nắm bắt tới tay, vinh hoa phú quý đều không nói chơi đâu.
Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ ở hai nơi kinh sư và Nam Kinh trên chốn giang hồ phát xuống treo thưởng, phàm là kẻ sĩ trung dũng bằng lòng tới đây, ngày sau hoặc là được tiến vào Xưởng Vệ làm quan chức nhỏ, hoặc là lĩnh một phần ân tình ở bên Xưởng Vệ. Nhân sĩ giang hồ hai kinh vì tranh giành vinh hoa phú quý mà bằng lòng vào sinh ra tử thật sự nhiều lắm, học được một thân tài nghệ chính là muốn bán cho vua chúa, mà điều kiện được ở Xưởng Vệ làm quan chức nhỏ thật sự rất hậu hĩnh rồi. Chỉ cần làm thành, đổi một thân phi ngư bào, lập tức chính là người trên người rồi, cho dù chỉ cần phần ân tình kia, mấy năm nay ân tình của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ giá trị khá cao.
Có người đã theo chuyện này vài chuyến rồi, đích thật là tiểu nhị bên này đưa tay nải qua đó, không lâu sau bên kia còn có khoái mã xuất phát, xác thật trong tay nải này đích xác chứa là đồ vật trọng yếu, sau đó lại xác thật con đường đi lại này, tra xét địa hình xung quanh tỉ mỉ, bất kể là đường lớn đường nhỏ thậm chí là đầu tường nhà cửa đều mò đến rõ ràng, các loại cục diện đều biết được tiến thoái như thế nào rồi, sau đó mới quyết định làm một chuyến hôm nay.
Nhìn thấy tiểu nhị kia vóc dáng thấp bé, trong lòng mọi người lại yên tâm không ít, xem vóc người này cũng không có sức chống cự gì, đợi khi ra tay lại càng dễ hơn, quan sai và người giang hồ tụ tập nơi này xem ra cũng giống như người qua đường ngẫu nhiên hội tụ nơi này, nhưng ánh mắt trao nhau, quan sát xung quanh, đều đã làm xong hết thảy trù bị.
Từ Châu đại gian đại ác, bao nhiêu thân sĩ khổ không thể tả, triều đình bao nhiêu trung thần nghĩa sĩ đêm không được say giấc, lần này lấy được sổ sách là đẩy ra mây mù gặp trời xanh rồi. Trên mặt nhân sĩ tuổi trẻ nhiệt huyết chợt xuất hiện vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt, nhưng những người già dặn chút trong lòng có tính toán khác. Sau lưng bọn họ có ân chủ khác, lần này cướp được sổ sách không phải đưa đến bên Xưởng Vệ, mà là giao cho ân chủ nhà mình, nhìn xem có bằng chứng gì dính đến đối thủ, ở trong tranh giành triều chính đưa ra có được đại hữu dụng.
Con đường trước mắt kia chính là chỗ ra tay, bên đó là mấy chỗ tòa nhà biệt viện bên ngoài của nhà giàu trên đất này, hai bên con đường này chỉ có hai gia đình ngày thường đều đóng chặt cửa nhà, còn lại đều là tường cao, duy nhất vào ban ngày trên mặt phố cửa chính là một hiệu hương nến, không có làm ăn buôn bán gì cả, tiểu nhị trông tiệm cả ngày luôn ngáp dài ngủ gật. Hoàn cảnh như vậy mới có lợi thế, mọi người bất chợt động thủ, mấy người trong hiệu hương nến đó cũng không làm ra trò trống gì, cùng lắm thì ra tay diệt khẩu là được, vì thiên hạ đại nghĩa, hy sinh một chút cũng là tránh không khỏi.
Cửa sông Thanh Giang đều bởi vì đại hội luận võ này mà náo nhiệt hẳn lên. Xem cuộc vui, xem nữ nhân, đi dạo chợ đều qua bên đó hết, đường phố xung quanh khó tránh khỏi vắng vẻ, là thời cơ ra tay rất tốt. Nhìn tiểu nhị dáng lùn kia không hề cảnh giác quẹo vào một con phố yên tĩnh, bên này mọi người cũng không thèm để ý che dấu hành tích nữa, ánh mắt trao đổi lẫn nhau đều cùng nhau đi tới bên đó, còn có người ở một đầu đường phố khác chặn lại. Vì bắt được một tiểu nhị này, có tận tám người ra tay, còn có mười mấy người canh chừng canh gác. Làm việc ở địa bàn phản tặc Từ Châu chiếm cứ, không được có một chút thả lỏng, chính là phải xuất ra thái độ như sư tử mạnh mẽ vật lộn với thỏ con vậy.
Dù cho là không hề phát giác, trên con đường này không có người khác, nhưng một trước một sau có mấy người đi tới, tiểu nhị dáng lùn kia cảm thấy không được bình thường rồi, ôm chặt tay nải vào trong ngực, bước nhanh hướng về một con phố khác chạy tới. Còn muốn chạy? Lúc này đã không phải do ngươi quyết định rồi!
Mọi người đều tự giữ im lặng, nhưng bước chân cũng nhanh hơn, mặc dù nơi này khá yên tĩnh, cũng không nên chậm trễ quá lâu. Nếu chẳng may thét to cầu cứu lộ ra tiếng động, phản tặc Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang sẽ đuổi tới, các loại tuần đinh gì đó thật sự là chỗ nào cũng nhúng tay vào được, so với quan phủ công sai còn khó thoát hơn rất nhiều. Sổ sách kia trọng yếu hơn, không được rơi vào tay người khác. Không chỉ một người trong lòng nghĩ như vậy, công phu võ thuật ở nơi này được hiển lộ ra, hai bên đều có hai ba người chạy về phía trước, tốc độ cực nhanh!
Một người trong đó nhanh một bước, đã cướp được trước mọi người, trong lòng của y sớm có tính toán, chỉ cần lấy được sổ sách này, tự mình phải trước tiên trèo tường đi ra ngoài. Chớ nhìn mọi người lúc này đồng tâm hiệp lực, sổ sách trọng yếu này vừa đến tay, khẳng định sẽ cùng đánh giết với nhau, kinh sư không chỉ một chỗ phải lấy cho bằng được sổ sách trọng yếu này.
Tiểu nhị dáng lùn kia đã sợ đến ngơ ngẩn ở nơi đó, chỉ ôm chặt tay nải hô lớn.- Các ngươi làm gì vậy? Ta là tiểu nhị làm trong Vân Sơn Hành!
Vân Sơn Hành là cái thá gì, ngoại trừ Sơn Đông và Giang Bắc Nam Trực, ai còn thừa nhận cái danh hiệu này, nói đúng lý hợp tình như vậy. Trước hết người nọ tay trái thủ sẵn đao ngắn, tay phải đi nắm lấy tay nải kia, khóe miệng đã có một tia cười lạnh.
Tiểu nhị dáng lùn kia hình như đã sợ tới ngây người ra, người đuổi theo lại đây lập tức muốn nhào tới gần hơn, thân thể gã run lên, quăng thẳng tay nải ra ngoài. Cử động này, trên đường phố vang lên vài tiếng kêu sợ hãi, tay nải này trọng yếu hơn, người chặn đường thậm chí cũng không định diệt khẩu? Cần gấp nhất chính là sổ sách trong tay nải kia!