Lưu Dũng đưa ra thỉnh cầu của mình.- Đại ca, tiểu đệ muốn mang bọn Điền Anh, Điền Trúc đến phủ Đăng Châu, hoặc là đi thuyền đến Liêu Đông để xem xét các nơi.
Lúc Triệu Tiến vừa mới đến Hà Gia Trang, liên trang liên bảo với chín thôn trại xung quanh. Điền Anh chính là thổ hào gần kề, bất quá bọn họ đã sớm bị thế lực của Triệu Tự Doanh thu nạp nên cuối cùng đã về bên cạnh. Mà Điền Trúc là từ Nghi Châu đến, trước mắt vẫn còn đang trong lúc khảo sát rèn luyện.
Đây cũng là một việc thú vị bên trong Triệu Tự Doanh ở Từ Châu, Điền Anh cùng Điền Trúc tuy rằng cùng họ nhưng dòng họ không có một chút liên quan. Hai người ở Từ Châu sau khi gặp mặt không ngờ lại có chút tương đồng, liền kết nghĩa thành huynh đệ, giao tình khá tốt. Tuy nhiên người có lòng dạ thông hiểu nhìn thấu được đây chỉ là thủ đoạn tự bảo vệ mình của nhưng nhân vật thân thích nhau trong Triệu Tự Doanh mà thôi.
Lưu Dũng cũng không phải là cố ý chỉ ra hai người kia, mà là họ là hạng người từng trải ở trên đất Từ Châu và một đám người trước sau đại loạn ở Sơn Đông được chiêu dụ tới. Bọn họ làm được việc lại không có cơ hội ra mặt, càng khiến cho bọn họ khó nhẫn nhịn chính là ngay cả cơ hội làm việc hiện giờ cũng không quá nhiều, chỉ là chiếu theo từng bước làm việc.
- Không nên mạo hiểm, tính mạng của đệ rất đáng giá, đệ cần gì bên này đều cho. Đối với sự nhiệt tình của Lưu Dũng, Triệu Tiến cũng không còn sức lực khiển trách. Tuy nhiên còn cần Nội Vệ xác thực chuyện ở phủ Đăng Châu, đi thu nạp nạn dân ở Liêu Đông cũng cần người chủ trì. Lưu Dũng qua đó, phỏng chừng Lôi Tài làm việc ở Lâm Thanh Châu và Tế Ninh Châu cũng sẽ qua đó.
- Cách này của Tiểu Dũng không tệ, chúng ta cũng có không ít người muốn làm việc, đi đến phủ Đăng Châu khảo nghiệm rèn luyện. Chỉ có điều trên biển gió to sóng lớn, Tiểu Dũng đệ nhất định phải thận trọng. Vương Triệu Tĩnh cũng đồng ý việc này.
Lưu Dũng gật gật đầu nhưng thanh âm lại buồn bực.- Nếu lần này đi thuyền đến Liêu Đông, có được mấy thuyền. Sợ chỉ có một thuyền của Triệu Tự Doanh chúng ta. Là người của Thái gia cùng gia đinh của chúng ta điều khiển thì tiện hơn rất nhiều. Dư gia tuy rằng có hỗ trợ nhưng luôn cách một tầng.
Nói đến đây, Như Huệ ngồi ở một bên cười lạnh nói.- Dư gia trước giờ không khỏi có lòng dạ riêng, nói là ba năm năm năm thành tài, nhưng chúng ta phái người đi đã hơn một năm, bây giờ vẫn là ở bên kia làm việc vặt. Chẳng lẽ việc lái thuyền so với làm pháo, rèn súng còn khó hơn, hoặc là tiếc không muốn đưa thuyền cho chúng ta?
Như Huệ cũng không ngừng có tin tức truyền đến, y nói mấy hạng này không có chỗ nào đáng để so sánh. Tuy vậy ý tứ của y mọi người đều hiểu cả. Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu nói.- Ta biết chuyện các ngươi nói tất cả mọi người đều biết, chỉ sợ chính Dư gia cũng biết nhưng toàn bộ việc trên biển chúng ta đều nhờ Dư gia trợ giúp, bọn họ cũng thật sự dụng tâm, giấu riêng ở bên này cũng là hợp tình hợp lý.
Vương Triệu Tĩnh giọng điệu buồn bực nói.- Đại ca, cảng Cáp Lỵ ở bên kia tiền thu vào rất nhiều, y lại dựa vào chợ lớn cùng thương hàng trên biển ở cửa sông Thanh Giang mà hô mưa gọi gió, thậm chí muối ở Hải Châu cũng thu được lợi lớn. Được nhiều chỗ tốt như vậy, có tình có lý cái gì chứ?
Triệu Tiến vẫn lắc đầu nói.
- Mấy món lợi lớn đó chúng ta đều có một phần, hơn nữa y vốn dĩ ở Giang Nam, thuyền mành một khi tới trên biển chúng ta lại không có cách nào, thật sự muốn tranh luận, chúng ta có cách sao?
Việc nói đến nước này, tất cả mọi người đều hiểu được lợi hại nặng nhẹ nhưng cũng hiểu được lập trường và thái độ của Triệu Tiến. Tuy nhiên cục diện này chính là như vậy, tiền tiêu hoả dược, vận chuyển dân chạy nạn Liêu Đông, thậm chí là thu nạp kỹ sư nước ngoài hay hỏi thăm tin tức trên biển đều do Dư gia đảm nhận. Trước mắt Triệu Tự Doanh vẫn không có cách nào khác thay thế.
Phải nói Dư gia đã toàn lực ủng hộ Triệu Tự Doanh cho nên cho dù có một chút lòng dạ riêng mọi người cũng không cách nào nói thẳng được.
- Xét đến cùng là do chúng ta không có đội tàu thuyền biển của chính mình. Thế lực trên biển rốt cục lại thành cục diện này, không ngờ chúng ta lại không có cách nào hạ thủ. Vương Triệu Tĩnh cảm thán, Lưu Dũng lúc này nói xen vào.- Phần đông người từ nam chí bắc cửa sông Thanh Giang khó bảo toàn việc buôn bán trên biển, chúng ta lưu ý nghe ngóng tiếp được.
- Đó là một cách nhưng cũng là tìm kim biển rộng, lại nói tiếp Lý Lão Hải kia như thế nào lại không thấy bóng dáng rồi! Như Huệ giọng điệu buồn bực nói.
Nhắc tới Lý Lão Hải, mấy người trong phòng liền an tĩnh trở lại. Triệu Tiến lập tức nhịn không nổi cười khổ, cảm thán nói.- Này, thật đúng là gừng càng già càng cay, vốn là cầu chúng ta nhưng hiện tại lại biến thành lão ta đích thân tới rồi.
**************
Mấy bến thuyền, đường bộ ở bờ Vận Hà, Triệu Tự Doanh có an bài không ít tai mắt ngầm ở trong tối ngoài sáng, ngoại trừ Nội Vệ và gián điệp tuần đinh, các tiểu nhị kho hàng của các hãng thuyền coi như đều là tai mắt của Từ Châu, sẽ dựa vào tin tức mà đổi lấy tiền thưởng, người đi đường, thương lái nếu có cái gì không hợp cũng sẽ bị theo dõi kỹ càng.
Trên một con truyền ở nơi đó có bảy người bước xuống, người quen thuộc lập tức đoán được thuyền kia chính là thuyền biển Giang Nam, lường trước là không lớn lắm, trên sông trên biển đều đi cái loại này. Còn người từ trên thuyền xuống đây đều là những người hằng năm kiếm ăn trên biển, xem màu da và điệu bộ của bọn họ, mấy người này còn không phải là từ Trường Giang và Hoàng Hà tới đây sao. Đừng nói bảy người này màu da ngăm đen, quần áo tuy chỉ là vải thô tầm thường, nhưng họ lại rất khỏe mạnh, đoản đao đeo bên người cũng không phải là hàng rẻ tiền. Mấy người này vừa nhìn chính là nhân mã thân tính của chúa biển, thậm chí chính là đích thân vị chúa biển ấy đến đây.
Mấy người này hoành hành trên biển và vùng ven biển đã quen, ngoại trừ một người cụt một tay khoảng hơn bốn mươi tuổi là có vẻ trầm ổn, còn lại là sáu hán tử trẻ tuổi vô cùng đường hoàng. Tin tức nhanh chóng truyền đến, tuần đinh và gián điệp Nội Vệ đã sớm tới, họ ra vẻ là tiểu nhị khách điếm kiếm khách, tiến lên cười nói.
- Nơi này giàu có và đông đúc, nếu được một lần giặt rửa thì thống khoái. Có người cười nói, đồng bạn của y cũng cười vang theo, họ bắt đầu nói chuyện. Bọn gián điệp vốn dĩ là nghe không hiểu nhưng một người nghe ra đó là phương ngôn, liền nhanh chóng tìm đến tiểu nhị của một gian cửa hiệu Phúc Kiến, câu đầu tiên gã nghe được chính là câu này.
Ý tứ của lời này mọi người đương nhiên hiểu được, bọn gián điệp lập tức trở nên nghiêm nghị, tin tức cấp tốc truyền ra bên ngoài. Nếu những người này có di chuyển cũng sẽ bị bắt lấy trên đường, giết luôn ngay trên đường cũng không phải là không được.
- Không nghĩ tới trên đời còn có nơi chốn phồn hoa như vậy, ngươi xem lúc thuyền chúng ta vào bờ thế nào? Kia đều là nhà của những người có tiền, hơn nữa đường sông nơi này lại rộng lớn, chỉ cần vừa có gió, thuyền lớn nhà chúng ta cũng tiến vào được, đến lúc đó thật sự là sung sướng rồi. Người trước mặt nói, đồng bọn ở sau phụ họa. Tiểu nhị đi theo sắc mặt cũng biến đổi.