Quản sự trên tường trầm giọng nói hai câu, bên cạnh y một gã cung thủ lập tức giương cung lắp tên, mũi tiễn gào thét bay xuống, vừa cắm đúng ngay phía trước con ngựa của Lầu thiên tổng. Tiếng huyên náo bên dưới lập tức trở nên yên tĩnh, Lầu thiên tổng kia còn chưa kịp hiểu ra, nhưng con ngựa lại trong nháy mắt bị sợ hãi, ngay tại chỗ hí dài một tiếng, lập tức dựng thẳng mình lên. Lầu thiên tổng kia tuy rằng ương ngạnh kiêu ngạo, nhưng kỵ thuật quả thật không tệ, rõ ràng không có bị ném xuống đất, mà là cứng rắn treo ở trên ngựa, trấn an vật cưỡi bình tĩnh lại.
Sau chốc lát yên tĩnh, bên ngoài khách điếm tiếng huyên náo reo hò trở nên ồn ào, Lầu Thiên tổng kia cũng không có gầm thét, chỉ ghìm ngựa lui về phía sau, mà bọn quan binh cũng đã lui về phía sau. Bên trong cũng có mấy người giương cung lắp tên, lần này là muốn động thủ đi đánh rồi. Lầu thiên tổng kia lui lại vài chục bước, cầm lên tấm chắn được gài bên cạnh yên ngựa, nhìn chằm chằm phía trên hung hãn nói.- Hôm nay ông đây phải đại khai sát giới, lũ người các ngươi là gian tặc tư thông giặc Thát, giết sạch thì có làm sao?
- Mắt chó của ngươi bị mù sao, lại dám đến đánh người của Tiến gia Từ Châu, ngươi đi về hỏi cha ngươi, hỏi Dương Quốc Đống, xem thử bọn chúng nói sao cho ngươi nghe! Đầu tường quản sự Triệu Tự Doanh kia cổ họng cũng không nhỏ. Bên dưới lại yên tĩnh, vừa rồi nhận yếu đuối, đổi người đi lên báo danh hiệu, không ngờ dám thẳng thừng nói như vậy, không ngờ gọi thẳng tên họ của Tổng binh Đăng Lai Dương Quốc Đống, chẳng lẽ là đang phô trương thanh thế. Nhưng dám lấy tên đại tướng như vậy phô trương thanh thế, hơi có chút không đúng, đó chỉ có một kết cục chính là bị giết sạch hết, chúng nhất định sẽ biết hậu quả này. Mà Tiến gia Từ Châu là ai? Tại sao ngay cả Tổng binh và Phó tướng cũng phải nể tình?
Tròng mắt Lầu thiên tổng kia hơi híp lại, như đang nhớ lại cái gì, lập tức nhổ một ngụm nước miếng trên mặt đất, lại tức giận mắng.- Gia ở kinh thành ta đã từng nhìn thấy nhiều vị lão gia như vậy, nhưng chưa nghe qua Tiến gia gì. Thằng nhãi ngươi biết điều thì mở cửa ra, ta chỉ ở trên cổ ngươi bổ một đao. Không biết điều ta bổ mười mấy đao không chết ngươi, bỏ vào trong nước biển đem đi ướp, để cho ngươi đi xin xỏ được chết. Một lũ nhóc.
Lời còn chưa nói hết, phía trước một gã quan binh lớn tiếng kêu thảm thiết, lại bị cung tiễn bên trên bắn trúng đùi, ngã xuống đất lăn lộn. Lần này bọn người được Lầu thiên tổng này phái tới liền ngây ra, ngay cả Lầu thiên tổng trên ngựa kia cũng rất sững sờ. Lại dám xuống tay như vậy, dám xuống tay với quan binh, tính mạng quân binh cỏn con không đáng giá, nhưng ban ngày ban mặt tấn công như vậy, nói ra chính là tạo phản, những kẻ này không ngờ to gan như vậy!
Quản sự đầu tường kia cũng lộ ra khí thế giang hồ, hung tợn bên dưới nói.- Ngươi ở kinh thành gặp qua trời lớn cỡ nào, dám ở chỗ này ngang ngược càn rỡ. Ông đây tốt bụng, không muốn khiến cho ngươi rước lấy họa về nhà, trở về đi hỏi thử cha ngươi đi, sau đó trả nữ nhân mà ngươi cướp về lại đây, còn phải dâng lên tiền bạc bồi tội trị thương, chuyện này coi như xong xuôi. Bằng không ngươi không biết hậu quả này nghiêm trọng cỡ nào. Nhóc con, ngươi không biết đâu!
Nghe quản sự Triệu Tự Doanh ở đầu tường nói chuyện không khách sáo tí nào, Lầu công tử kia giận đến tím mặt, đưa tay ra lệnh, vừa mới cử động lại bị người bên cạnh níu lại. Một thân vệ nhìn già dặn chút ở bên kia thấp giọng nói vài câu, Lầu công tử lại trừng mắt nhìn về phía đầu tường, quản sự Triệu Tự Doanh ở nơi đó lại nói một câu.- Đem người mà ngươi cướp đi và tiền thuốc bồi thường cùng đưa tới đây, bằng không chuyện này còn chưa xong. Nhân mã lông gà chó ghẻ của ngươi, thêm nhiều hơn gấp đôi đến đây, trượng phu Từ Châu chúng ta cũng không sợ!
Sau khi nói xong, quản sự kia tự mình rời khỏi đầu tường, gia đinh cầm phác đao lại đi lên thay, lạnh lùng quét mát nhìn quanh bốn phía. Hiện tại trong ngoài thật sự yên tĩnh, chỉ có tên quan binh đùi bị trúng tên kia rú thảm lên. Trong sân chưởng quầy khách điếm và bọn tiểu nhị có mấy người đã tê liệt ngồi dưới đất rồi, vốn tưởng rằng nhận được buôn bán lớn, ai ngờ đến là một kiếp nạn.
Bên ngoài yên tĩnh như vậy một lát, lại nghe thấy Lầu công tử kia hung tợn hô.- Những lời này của ngươi tốt nhất không phải là dọa người, nếu không chém các ngươi thành trăm ngàn mảnh rồi cho chó ăn!
Sau khi nói xong chợt nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên, người canh giữ đầu tường nói có người cưỡi ngựa rời khỏi, nhưng những tên lính khác vẫn bao vây ở bên ngoài không có đi khỏi. Chưởng quầy khách điếm run run rẩy rẩy đứng lên, mang theo tiếng khóc nức nở nói.- Ông trời ơi, khách quan gia, ngươi báo ra tên họ này có dùng được không. Lầu gia kia chính là Ngụy công công an bài tới đây đó. Trách tôi quá hồ đồ, tại sao lại không nhớ rõ chuyện này, trách không được Lầu phó tướng kia vừa mới tới, là tiếp nhận đi một nửa binh quyền của Dương đại soái.
- Khả năng là dùng được. Quản sự Triệu Tự Doanh âm thanh buồn bực trả lời, câu trả lời này khiến chưởng quầy khách điếm lại đặt mông ngồi dưới đất. Quản sự Triệu Tự Doanh nhìn hắn cười cười, lại nói.- Nếu chúng ta thật sự chết tại bên đây, người nhà của Lầu gia này cùng với các quan quân đã ra tay đều phải đền mạng, cũng không chịu thiệt.
- Sao lại không thiệt thòi. Chưởng quầy kêu rên một câu, lúc này lão Hùng kia được một gã đồng bạn dìu đỡ lại đây, cắn răng nói.- Tổng gia, có dư binh khí thì chia cho tiểu nhân chúng tôi. Bọn tiểu nhân chúng tôi cũng không phải ăn không ngồi rồi đâu, đấu được với bọn chúng!
Quản sự Triệu Tự Doanh kia thản nhiên liếc nhìn bọn họ một cái, cười nói.- Các ngươi bụng còn chưa ăn no, đánh được cái gì. Còn chưa tới bước đó, các ngươi hãy yên tâm, bọn chúng nếu muốn ra tay tấn công, đợt thứ nhất tấn công không vào, có thì giờ rảnh rỗi, lại phát ra cũng không muộn!
Lão Hùng và người bên cạnh cũng không biết nói cái gì, chỉ đành lui ra. Sáng sớm tình cảnh vừa mới trở nên nóng bỏng lại buồn bực trở lại, chỉ có bọn nhỏ không biết chuyện ở bên ngoài, tiếp tục ở noi đó chạy trốn đùa giỡn lại bị người lớn quát mắng, không bao lâu cũng đều yên tĩnh trở lại. Vài gã quản sự và đội trưởng Triệu Tự Doanh tụ cùng một chỗ thấp giọng bàn luận, người trông coi gia đinh và nghĩa dũng không ngừng đi sắp xếp. Toàn bộ các nơi cao, chỗ khẩn yếu của khách điếm đều bố trí người đi thủ vệ, đồng thời mọi người cũng nói rất rõ ràng, quan quân nếu thật sự là vạch mặt đánh tới, đám Liêu dân vừa mới thu nhận một ngày kia còn chưa biết nhất định đứng ở bên nào, đến lúc đó hay là thả bọn họ đi ra ngoài trước. Tất cả mọi người cảm thấy rất căm tức, nhìn thấy chiêu mộ Liêu dân mới có chút khởi sắc, lại gây ra sự việc như vậy, không duyên cớ gây phiền phức, hơn nữa mọi người ở Từ Châu cùng với xung quanh đã thuận lợi quen rồi, trên địa bàn phủ Đăng Châu này cảm thấy bó tay bó chân, đủ loại bất tiện.