Trên dưới Triệu Tự Doanh cũng đang làm việc, bắt đầu quan sát chọn lựa nạn dân, Triệu Tự Doanh số người có hạn, một đội xuất phát đi trước này phòng hộ hạ trại không chăm lo hết được, cho nên nạn dân đất Liêu tự mình phải gánh lấy một phần. Bọn họ không ít người là đào binh và thợ mỏ, thuộc loại có chút sức chiến đấu, cũng biết cách làm việc, cứ như vậy tới khi mặt trời ló dạng, mọi người đã có một kế sách rồi.
- Không tốt rồi, có quan binh hướng tới chỗ chúng ta! Trạm gác ngầm Triệu Tự Doanh bố trí ở bên ngoài vội vàng báo về, điều này làm cho tất cả mọi người đều giật mình, tuy nói đã dùng tiền bạc và ân tình đả thông quen biết, nhưng những thứ này đều là làm ăn dưới mặt bàn, chẳng lẽ quan binh Đăng Châu phủ này sắp sửa trở mặt ra tay sao?
Kinh hoảng thì kinh hoảng, nhưng trên dưới Triệu Tự Doanh tay chân không chậm, lúc này đã cầm binh khí đề phòng, dùng xe ngựa ngăn chặn các nơi cửa ra vào, còn có người cầm cung tiễn phòng thủ ở trên tường trên nóc nhà. Cử động đột ngột này khiến trong khách điếm gà bay chó sủa, bọn nạn dân không biết tại sao, chưởng quầy khách điếm và tiểu nhị đều rất kinh sợ, nghĩ thầm rằng ở bên trong thành này sao đột nhiên lại có quan binh động đao vậy?
Quan quân đến đây hơn hai trăm bộ tốt, hơn hai mươi người cưỡi ngựa, khiến cho người ta không ngờ tới chính là, người dẫn đội không ngờ tự xưng là Lầu thiên tổng, người của Triệu Tự Doanh lúc này cũng bất chấp lão Hùng còn trên giường dưỡng thương, nâng thẳng người dậy đưa đến đầu tường nhìn xuống phía dưới, thật đúng là tên công tử nhà giàu có gặp qua ngày hôm đó. Lão Hùng ở đầu tường vừa lộ mặt ra, Lầu công tử kia cũng nhìn thấy, ngồi trên lưng ngựa lập tức giận dữ, vung roi ngựa chỉ vào mắng to nói.- Ngươi gã mọi rợ từ phương bắc tới kia, dám ngăn cản chuyện tốt của bản công tử, rõ ràng còn dám từ trong lao chạy ra, ta phải bắt được ngươi trở về tự tay chém chết!
- Vị lão gia này, cửa hiệu nhỏ này là sản nghiệp mà Liễu tham chính chiếu cố đó. Chuyện ngày đó chỉ là một hiểu lầm, cô nương kia không biết tốt xấu, nhưng vào được trong phủ của lão gia là phúc khí của cô ta, chúng tiểu nhân tạ ơn ngài còn không kịp. Ngài xem ngày khác cửa hiệu nhỏ này đến nhà tạ lỗi, như thế nào? Chưởng quầy khách điếm nơm nớp lo sợ ở trên tường nói, nếu không phải phía sau có người dìu đỡ, chỉ sợ sẽ từ đầu tường té xuống, phía dưới đằng đằng sát khí thật sự làm cho người ta quáng mắt.
Đây đã báo ra danh hiệu của Liễu tham chính, Liễu tham chính này chính là Binh bị đạo phân thủ phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu, là một đại nhân vật dùng lễ ngang hàng gặp mặt với tổng binh Đăng Lai. Tại phủ Đăng Châu này mặc kệ là ai cũng phải nể mặt, không ngờ Lầu Thiên tổng phía dưới kia cũng không đếm xỉa tới, chỉ ở nơi đó hét lớn.- Đừng hòng lấy tấm biển lớn ra đập người, có bản lĩnh ngươi mời Liễu đại nhân qua đây, ta bây giờ sẽ đi về ngay, tưởng lấy lớn là dọa được ta sao? Mau đưa thằng chết tiệt kia giao ra đây, chúng ta sẽ không so đo nữa, bằng không khách điếm này ta cho người đập bằng luôn. Con mẹ nó, người mà ta đưa vào trong lao, các ngươi lại dám thả ra, đúng là gan chó lớn lắm!
Chưởng quầy khách điếm cũng có chút há hốc mồm, không ngờ xách ra danh hiệu Liễu tham chính cũng không dùng được, một cái khách điếm dĩ nhiên mời không được Liễu tham chính, mang ra được danh hiệu này, là bởi vì đầy tớ nhà Liễu tham chính thường xuyên được nơi này hiếu kính. Bên dưới người bên cạnh Lầu thiên tổng biết điều hô.- Nói cho các ngươi biết, Lầu công tử chúng ta là đích truyền của bổn trấn Lầu tướng quân, các ngươi mời không ra Liễu đại nhân, chúng ta thì mời ra được Lầu tướng quân!
Bên dưới một trận cười vang, Lầu công tử kia dương dương đắc ý huy động roi ngựa vút xuống, người hô hoán nọ lại giả bộ hô đau, mọi người lại là cười vang, lại có người hô lớn: - Mau đưa người giao ra đây, nếu không khách điếm của ngươi sẽ không còn!
Chưởng quầy khách điếm sắc mặt trắng bệch từ trên đầu tường đi xuống, vừa rơi xuống đất lại lấy tay vỗ xuống trán thật mạnh, âm thanh buồn bực nói.- Ta đây là đầu óc bị gì vậy, nửa tháng trước mới tới một gã phó tướng, không phải là họ Lầu sao? Còn có người nói đây là có quen biết với Ngụy công công, ta làm sao lại quên được!
- Lúc ấy ngươi giúp đỡ chúng ta đi bận rộn khắp nơi, tất nhiên chẳng quan tâm tới tin tức mới này. Người dẫn đội Triệu Tự Doanh an ủi vài câu, nhưng trên mặt chưởng quầy khách điếm đã không còn một chút huyết sắc rồi. Mở khách điếm tin tức phải rất linh thông, đều có giao thiệp với các mặt, tất nhiên biết " Phó tổng binh trấn Đăng Lai" và "quen biết với Ngụy công công" rốt cuộc có phân lượng gì, cái này làm sao đắc tội nổi.
- Hay là…
- Các ngài, chuyện này do lão Hùng ta đây gây ra, lão Hùng ta đây tự mình gánh vác là được rồi. Các ngài đem những người cực khổ này mang về Từ Châu, ta đi ra ngoài là được, chẳng qua chỉ là một cái mạng này thôi! Lão Hùng ở bên kia âm thanh buồn bực nói, ông ta tự nhiên hiểu được lời muốn nói lại thôi của chưởng quầy khách điếm.
Chưởng quầy khách điếm nhẹ nhàng thở ra, lại nhìn về phía mấy người quản sự của Triệu Tự Doanh, phải để bên này gật đầu đồng ý mới được, mấy tên quản sự kia ánh mắt nhìn nhau, một người lặng lẽ nói.- Đưa ra lão Hùng sự việc này coi như xong xuôi rồi sao? Cái người bên ngoài kia ta nghĩ cũng không phải là người cam lòng bỏ ý đồ đâu.
- Chúng ta về sau còn phải thường lui tới phủ Đăng Châu, lần này ăn trái đắng, lần sau còn làm sao làm việc nữa. Trong thành này không bình yên như vậy, chẳng lẽ có người đắc tội với ai lại đem người đó đưa ra ngoài? Người khác lời nói cũng không dễ nghe.
Cũng có người gật đầu nói.- Khi ở nơi khác chịu thiệt còn trở về giải thích được, ở trên đất Sơn Đông Triệu Tự Doanh chúng ta bị người như vậy ức hiếp, cái mặt mũi này để đâu bây giờ, chúng ta trở về làm sao giải thích đây. Không bằng đều chết ở nơi này, còn làm được người trung liệt.
Những lời nói này khiến cho chưởng quầy khách điếm cả người run rẩy, chỉ nghĩ người tuổi trẻ này sao không hiểu chuyện như vậy, đạo lý co được duỗi được cũng không biết sao? Cục diện trước mắt này, cũng không phải là lúc tức giận. Chỉ đành nhìn về phía người quản sự tới bên này sớm nhất cầu cứu, người này ba mươi mấy tuổi rồi, một người từng trải vững vàng.
Chỉ thấy quản sự tới trước này rầu rĩ gật đầu, mở miệng nói.- Các ngươi nói không sai, việc này nửa bước cũng không nhường được!
Chưởng quầy khách điếm sắc mặt lập tức trở nên suy sụp, còn lão Hùng vẫn luôn ở bên kia nghe chuyện lại chợt quỳ trên mặt đất, vẻ cả mặt toàn là nước mắt, đã định dập đầu xuống đất, không đợi ông ta làm đã bị một người ngăn lại, mở miệng nói.- Ngươi còn đang có vết thương, tĩnh dưỡng thật tốt mới khẩn yếu. Từ Châu chúng ta không thịnh hành cái quy củ dập đầu này.
Quản sự tới trước kia kêu đến vài tên cung thủ cùng giẫm lên trên giá gỗ trên đầu tường. Lầu thiên tổng kia ở bên ngoài đã đợi đến không kiên nhẫn nữa rồi, nhìn thấy lúc này mới có người thò đầu ra, lập tức chửi ầm lên nói.- Các ngươi thật sự là nể mặt còn không thèm, chán sống sao? Ông đây phải phá đi cái hắc điếm này của các ngươi!