Lời nói này khiến kẻ dẫn đường Thanh Châu có chút tin phục, mười mấy người bọn họ dẫn đường đi mấy ngày cũng đều là líu lưỡi, trên giang hồ lời đồn đại với nhân mã Từ Châu không ít, nhưng đối với bọn họ đây là lần đầu tiên đích thân nhìn thấy, thật đúng là người mạnh mã khỏe. Trù bị lương thực, hơn nữa xuất thủ cũng hào phóng, nhìn mọi người ngưỡng mộ ghen tị cũng không biết đội ngũ Từ Châu này là được chọn lựa ra hay là thường ngày đều như vậy.
Hơn nữa phong phạm của đội ngũ Triệu Tự Doanh cũng khiến bọn họ kính sợ, ban ngày đi lại, ban đêm hạ trại, đều là vô cùng cẩn thận, vô cùng nghiêm túc, sẽ không để cho người chui vào sơ hở, có mấy lần trong đêm không quá ổn, mười mấy người dẫn đường tự xưng giang hồ lão luyện đều không kịp ứng phó, đội ngũ Triệu Tự Doanh đã tự đề phòng, sửa soạn chiến đấu, cho dù những hạng người yếu ớt như chưởng quỹ phòng thu chi cũng sợ mà không loạn, biết nên làm cái gì.
Trong âm thầm đều có lời bàn tán như vầy.- Ngoại trừ mười mấy tên khờ ngốc mọi rợ phương bắc kia, mấy người Từ Châu đó thật là khó lường. Hai trăm người e là chống đỡ được ngàn người, không phải bọn trộm cướp lớn họp lại không dễ dàng nuốt trôi được.
- Đại gia chúng ta cả ngày suy ngẫm nịnh bợ Triệu Thiên Vương, lần này người Triệu Thiên Vương tìm tới cửa, đại gia đều vui mừng như điên, bằng không cũng sẽ không phái huynh đệ chúng ra đi hầu hạ.
Ngoài phán đoán ngưỡng mộ, lại cũng có chút không hiểu, đội ngũ Triệu Tự Doanh này cũng không giấu diếm đích đến của mình, chính là muốn đi nơi phủ Đăng Châu chiêu mộ lưu dân Liêu Đông. Bá tánh đất Sơn Đông trông thấy những kẻ cùng khổ ngang tàng hung ác cả ngày cướp đoạt gây án, có gì đáng chiêu mộ, phung phí số ngân lượng này làm cái gì. Có người thì thầm.- Sơn Đông này nhiều người cực khổ như vậy, đều là người thật thà chịu làm đấy, tốn tiền bạc dùng ở chỗ này thật tốt, còn nhận được cái thiện duyên gì đó.
Nhưng cũng có người ngẫm nghĩ một chút tình hình bây giờ nói.- Người nghèo khổ là không ít đấy, nhưng các nơi khác cũng đang chiêu mộ, mấy năm nay bên này làm náo một trận, bên kia lại làm náo một trận, nạn đói lại đang bức ép người, chết đi quá nhiều người, bây giờ tất nhiên là đất nhiều người ít. Chỉ cần không cần giao nộp các loại quân lương thuế má, vẫn kiếm được không ít.
- Dân chúng Sơn Đông là mỗi năm mỗi ít đi. Thiên tai lớn, phản loạn lớn, núi thây biển máu, thừa dịp nhiễu loạn lớn này chúng ta kiếm được không ít. Nhưng một khi bình yên trở lại, chúng ta cũng chỉ đành từ từ chiêu mộ thôi. Muốn thu hoạch hàng đống, một là sẽ nảy sinh xung đột với khắp nơi, hai là sẽ khiến rất nhiều người kinh sư và Sơn Đông sinh lòng cảnh giác. Không muốn vạch mặt đánh một trận thật lớn này, người của chúng ta ở Sơn Đông cũng sẽ không có thu hoạch được nhiều, nhưng chúng ta trong lúc nhất thời lại không được làm lớn chuyện, Liêu dân này thật sự là cơ hội trời ban cho chúng ta. Đám người dẫn đường Thanh Châu ngược lại không nghĩ tới, phán đoán của bọn họ không kém nhiều lắm so với phán đoán của Triệu Tiến.
Đợi sau khi đến phủ Đăng Châu, các quản sự Vân Sơn Hành tới trước đến đây bố trí tiếp ứng, cũng nói sơ qua tình hình của phủ Đăng Châu. Không cần bọn họ giới thiệu, đội Triệu Tự Doanh này đã ở bên đường thấy được không ít, tiết trời lạnh dần, trên mặt đất đã có tuyết đọng, mà hai bên quan đạo, thành trì lân cận có rất nhiều túp lều đơn sơ, thậm chí còn có người ngồi ở trên đất ngoài trời.
Buổi tối còn đỡ, sáng sớm khi qua đây, thường nghe được tiếng khóc, rất nhiều người chịu không nổi giá lạnh này, đông lạnh chết luôn ban đêm, không ít Liêu dân nhìn thấy khách thương bên ngoài, đều đem con gái của mình thậm chí ngay cả vợ mình cũng đưa qua đó, bán được thì bán hết, bán không được kiếm một chút lương thực cũng được, cho nên dọc theo con đường này nhìn thấy không ít buôn người làm ăn, chọn ra trẻ con và nữ nhân loại tốt nhất, sau đó trao tay bán đi.
Có quản sự của Vân Sơn Hành thở dài nói.- Đám buôn người này thật sự là không sợ vất vả. Ta đi theo Tiến gia từ rất lâu, đã đi qua vài lần chợ buôn người rất lớn, không ngờ ở bên này nhìn thấy được vài người quen mặt. Bọn họ cũng từ bên Giang Nam đến đây.
Người Nội Vệ làm việc khá dứt khoát, tìm thẳng tới đám dẫn đường Thanh Châu kia, hỏi đuổi ngay được những kẻ buôn người này đi không, Triệu Tự Doanh bên này còn có hậu tạ. Tuy nhiên đám dẫn đường vẫn luôn gánh vác nhiều việc lần này lại lộ ra vẻ mặt khó xử, đầu lĩnh của đám dẫn đường cũng nói ra sự thật. Giúp đỡ được các vị nhất định sẽ giúp đỡ, nhưng sau lưng của bọn buôn người này cũng không phải là người của giang hồ. Đạo viên và quan lại phủ huyện Đăng Lai, trên dưới đại doanh Tổng binh Đăng Lai, đều ở bên trong nhưng chuyện buôn bán này có hưởng chút lợi nhuận, nên bọn họ đắc tội không nổi.
Người của Triệu Tự Doanh cũng không nóng vội, quan phủ và quan quân Sơn Đông cũng không dám có xích mích lớn với Từ Châu, huống chi lần này tới đây lấy người cũng không phải lấy không người đi, là tiền bạc thật sự đến chiêu mộ, không sợ có phiền phức gì. So với vẻ bình tĩnh của Triệu Tự Doanh, bọn Liêu dân đến đây hiện thân nói chuyện thì lại là xúc động sâu đậm, nam nhi bảy thuớc khóc lên quả thật không ít, huynh đệ Lý gia cũng là cả ngày đôi mắt đỏ bừng.
Cùng là người chạy nạn, bọn họ rất may mắn, lại có Lý Tử Du bên đó chiếu cố tìm nơi nương tựa, thật ra không có ăn quá nhiều đau khổ, nhưng đa số dân chúng Liêu dân nhiều lần trải qua trăm cay nghìn đắng đi vào Sơn Đông, tự cho là chạy ra tìm đường sống, lại không ngờ còn phải ở chỗ này bị trăm cay nghìn đắng.
Những người Vân Sơn Hành tới trước nói.- Khi tiết trời ấm áp, bọn Liêu dân còn làm được chút việc vặt kiếm chút rau dại sống tạm qua ngày, khi tiết trời lạnh lẽo, người bản địa tự mình cũng lo không xong, bọn họ lại càng không có chỗ dựa. Hiện tại khuê nữ nhà đoàng hoàng mấy chục cân lương thực đã mua được, đây là rất tốt rồi, rất nhiều người muốn bán thân cũng chưa có đường ra.
- Trước khi các người tới tôi đã có gửi tin tức ra ngoài. Hiện tại bên phủ Đăng Châu đều đang truyền, nói triều đình vì trợ cấp dân chạy nạn, quyết định trong đám người khỏe mạnh chiêu binh, binh mã Sơn Đông cũng muốn tăng cường quân bị, chúng ta muốn ra tay phải nhanh lên một chút, chậm thêm vài ngày, chỉ sợ cũng sẽ cùng với bên phía quan phủ cướp người đó.
- Làm binh lính cho triều đình sao? Cái này cũng chưa chắc được ăn cơm no, còn phải chịu khổ, so với đi làm công tại thôn trang chúng ta còn kém hơn. Mai sau còn có chỗ dựa dậm hay sao?
Nghe xong người tới trước nói sơ qua, đội đến sau có chút kinh ngạc, tốt hay xấu mọi người phải phân biệt rõ ràng, y hỏi ngược lại, quản sự tới trước kia chỉ có điều cười khổ, mở miệng nói.- Lòng dạ Liêu dân tôi cũng không hiểu nổi, bọn họ cũng đã đến nước này rồi, nhưng vẫn chỉ biết cái triều đình ở kinh thành kia, cũng không biết ai đã làm cho bọn họ lưu lạc như ngày hôm nay vậy.
Bây giờ chỗ Triệu Tự Doanh nói chuyện, nhất là khi bên dưới trò chuyện bí mật, đối với cách xưng hô kinh sư triều đình, cũng luôn phải thêm "cái kia" ở phía trước, giống như trong thiên hạ còn có một triều đình khác vậy.