Đợi Triệu Tiến dẫn người tới trước, lữ thứ nhất đã trang bị hoàn tất, chờ lên đường, lúc Triệu Tiến đi vào, Trần Thăng đã dẫn bọn gia đinh lữ thứ nhất xếp thành hàng chờ đợi.
Bốn đoàn cộng thêm đội nhân mã và liên pháo, chia làm phương trận bốn lớn hai nhỏ xếp hàng trong trang viên, mỗi người đều là toàn bộ mặc giáp, giáp sắt binh khí đánh sáng bóng, mỗi người đều chải chuốt vẻ ngoài của mình, làm sao gọn gàng sạch sẽ. Triệu Tự Doanh ngay từ đầu đã đã đòi hỏi với dung mạo rất nghiêm khắc, bọn gia đinh không hiểu, người bên ngoài thậm chí còn có đàm tiếu, nói đây là người đánh trận đổ máu, tội gì chải chuốt giống như đàn bà. Nhưng hiện giờ, từ gia đinh tới đoàn luyện đều đã quen hết thảy mọi thứ đó, mỗi người đều cảm thấy quân tư quân dung gọn gàng sạch sẽ, làm việc tác chiến cũng đều cảm thấy cả người nhẹ nhõm, cho dù đi ở trên đường cũng đều rất có thể diện. Văn quý võ tiện, mọi người xem thường binh tốt, nhưng lại cảm thấy làm gia đinh vẻ vang.
Hiện giờ đã là mùa thu, là mùa mát mẻ thoải mái nhất của Từ Châu, tiết trời sáng lạn, ánh mặt trời chiếu trên binh khí khôi giáp, dội ngược ra hào quang sáng ngời, mỗi người đều là ưỡn ngực ngẩng đầu đứng nghiêm, chờ đợi Triệu Tiến tới, mỗi người đều cảm thấy mình rất vẻ vang, đều cảm giác trên cả người của mình tràn trề sức mạnh, bọn gia đinh đều không cảm thấy mình là một thân một mình đều cảm thấy với đồng bọn là một chỉnh thể, mười người trăm người ngàn người hòa làm một thể, tựa như người khổng lồ.
Mỗi người vào lúc này nghĩ tới cũng không nhiều, bọn họ biết rằng mình là gia đinh, bọn họ không biết mai sau muốn đi làm cái gì, mặc dù mỗi người đều loáng thoáng đoán ra được một số thứ gì đó, nhưng mọi người đều không bằng lòng đi nghĩ ngợi, nhưng chỉ cần có người dẫn đầu bọn họ đi làm, tất cả đều sẽ theo sau không mảy may chần chừ lùi lại.
- Tiến gia tới đấy. Có người thét to một tiếng, từ đoàn trưởng tới đội phó cấp dưới cùng nhất đều chỉnh trang lại gia đinh bộ hạ của mình, xem thử quân dung và đội ngũ có sơ hở gì, sau đó thấp giọng đốc thúc, bảo mọi người lấy ra dáng dấp tốt nhất, mỗi người theo đó ưỡn thẳng sống lên lên, cũng đều nhìn sang hướng mộc đài ở đằng trước, tất cả mọi người đều biết, Tiến gia phải đứng ở bên trên đó xét duyệt.
Vó ngựa giẫm đất, khôi giáp va đập, gia đinh đội Thân Vệ tiến vào trong sân, bọn họ định hàng ngũ chính giữa các hàng đội, người nơi trận hình hỏa pháo và súng hỏa mai vô cùng nhiều, thậm chí còn có người xuống ngựa kiểm tra súng hỏa mai và hỏa pháo. Đối với điều này tất cả thật không lạ lẫm, những kẻ ở khe giữa của hàng đội kia chính là dùng để truyền lời, còn kiểm tra súng hỏa mai đấy đều là việc nên có.
- Tiến gia hổ uy, Triệu Tự Doanh vạn thắng. Có người hô lên trước tiên, mọi người biết Triệu Tiến tới rồi, tiếng reo hò như làn sóng dâng trào lên, ai nấy đều hô to quát lớn từ trong lòng của mình. Làm gia đinh, người nhà và mình mới có ấm no hãnh diện. Làm gia đinh, bản thân mới hộ vệ được thủy thổ một phương Từ Châu này, tự hào và thành tựu như vậy thì không có gì sánh kịp.
Triệu Tiến theo vây quanh của đám thân vệ cùng Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương và Lưu Dũng cưỡi ngựa đi tới bên mộc đài, ở nơi đó xuống ngựa đi lên mộc đài, còn Trần Thăng cả người mặc giáp, đeo trường đao đứng nghiêm trang trước mặt đoàn thứ nhất lữ thứ nhất, đợi Triệu Tiến đi sau khi đi lên mộc đài, Trần Thăng giơ cánh tay trái ngang ngực ra hiệu chào hỏi. Y vừa làm điệu bộ này, các đoàn, các liên của lữ thứ nhất nghiêm chỉnh làm theo, áo giáp va chạm, trên giáo trường trang viên đồng loạt vang động, lập tức hoàn toàn yên lặng.
Đứng ở trên mộc đài Triệu Tiến híp mắt nhìn, bởi vì binh khí và áo giáp dưới đài phản chiếu ánh sáng mặt trời có chút chói mắt. Trường mâu như rừng, sát khí ngút trời, đây là ấn tượng đầu tiên của Triệu Tiến, nếu như là đại đội quan quân, trong sân này không biết nhìn thấy được bao nhiêu cờ xí phấp phới, nhưng ở trong Triệu Tự Doanh chỉ có đoàn kỳ, toàn trường chỉ nhìn thấy được mấy lá cờ xí, còn lại đều là trường mâu lành lạnh hướng lên trời, sắp hàng chỉnh tề.
- Gia đinh Triệu Tự Doanh tuyệt sẽ không buông lỏng, lười biếng. Gia đinh Triệu Tự Doanh sẽ bách chiến bách thắng. Các ngươi lúc ban đầu là đội thứ nhất, sau lại là đoàn thứ nhất, hiện giờ là lữ thứ nhất. Thân phận thứ nhất này các ngươi phải ghi nhớ thật kỹ, thời thời khắc khắc đều phải làm được thứ nhất. Triệu Tiến cất cao giọng nói, mỗi một câu nói của hắn, bọn thân binh liền theo thứ tụ lớn tiếng thuật lại, khiến người bên dưới ai nấy đều nghe rõ ràng.
Đợi lời này nói xong, các đoàn các đội bên dưới hơi có chút yên lặng, tiếng hoan hô như núi thở biển gầm lại lần nữa vang lên. Bọn gia đinh đều bị lời nói của Triệu Tiến khiến máu nóng sôi trào. Đợi reo hò vang đội này trôi qua, Triệu Tiến giơ cánh tay lên, bên dưới tức thì trở nên yên lặng.
Triệu Tiến mắt nhìn Trần Thăng thế đứng chuẩn mực, lớn tiếng quát.- Lữ trưởng lữ thứ nhất Trần Thăng tiến lên đây, tiếp nhận cờ chiến của ngươi.
Trình tự xét duyệt hôm nay trước đó đã có vạch sẵn và diễn luyện, gia đinh bình thường không biết, liên trưởng cùng với bọn đầu lĩnh đều rõ ràng, Trần Thăng cũng là trong lòng nắm rõ, sải bước lớn đi lên mộc đài.
Ở sau lưng Triệu Tiến đã có đại kỳ năm mặt tung bay, Triệu Tiến đón lấy một lá to nhất cao nhất, nghênh gió run lên, bọn gia đinh đứng trang nghiêm bên dưới đều nhìn thấy hình vẽ trên cờ xí này, vốn lá cờ nền đen viền đỏ đơn điệu đã biến đổi hình thù, chính giữa cờ xí có đồ hình con hổ.
Con hổ này cũng không phải hình thù trên tranh vẽ tầm thường cũng không phải hình dáng thường dùng của quan phủ, quan quân Đại Minh, mà là hình thù của Sở Hán. Từ Châu vốn là đất của Hạng Võ, Lưu Bang làm lên sự nghiệp, nơi này mộ của đời Hán quả thật không ít, đồ cổ Hán Sở lưu thông trong chợ không phải thứ hiếm lạ gì, con hổ trên cờ xí này chính là đồ hình thời Hán, cổ xưa trang trọng, lại mang tới khí lẫm liệt tiêu điều.
Đồ hình là hình hổ khá là trừu tượng, toàn thân chỉ thuần màu đen, bên dưới thì là màu nền đỏ thẫm, ở bên trái hình con hổ kia thì có văn tự màu đen dựng thẳng, trên đó viết “Lữ thứ nhất Triệu Tự Doanh”.
- Đây là cờ chiến của lữ thứ nhất các người. Lữ thứ nhất các ngươi sẽ giơ cao lá chiến kỳ này, bách chiến bách thắng. Triệu Tiến mở miệng nói hai tay nâng đại kỳ kia đưa cho Trần Thăng.
Mặt đại kỳ này dài và to, cờ xí rộng lớn bị gió thổi phấp phới muốn lay động, cầm cũng rất phí sức, cũng may sức lực của Triệu Tiến và Trần Thăng cũng đủ. Hai tay Trần Thăng đón lấy chiến kỳ, trịnh trọng gật đầu với Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng vẻ mặt trang nghiêm, còn Cát Hương cũng không cách nào che giấu được vẻ ngưỡng mộ trên mặt.
- Đại Thăng, mặt trước phía bắc Từ Châu giao cho đệ, thay huynh bảo vệ tốt cũng phải bảo trọng.
- Yên tâm.
Đối đáp ngắn gọn, Trần Thăng xoay người sang chỗ khác, chiếu theo bố trí trước đó, Trần Thăng hẳn nên cầm đại kỳ bước xuống mộc đài, sau đó giao lá cờ cho quan chưởng kỳ, kế tiếp là giao đoàn kỳ của bốn đoàn khác.
Không ngờ rằng Trần Thăng lại không có chiếu theo diễn luyện trước đó để làm chỉ là xoay người một tay dựng thẳng đại kỳ, hô to về phía bên dưới.- Là Tiến gia cho chúng ta ăn no. Là Tiến gia cho chúng ta mặc ấm. Là Tiến gia cho cả nhà chúng ta sống qua ngày tháng tốt đẹp. Là Tiến gia cho chúng ta mặt mũi.
Lúc vừa mới nói ra câu đầu tiên, gia đinh truyền đưa lời nói bên dưới vẫn có chút kinh ngạc, tuy nhiên rất nhanh kịp hiểu ra, mỗi một câu nói của Trần Thăng bọn họ theo đó hô lại một câu, vả lại càng hô càng lớn tiếng, tiếng hô phát ra từ nội tâm khàn cả giọng.