Hơn nữa mọi người tính toán lại số lượng tuần đinh, đem tất cả cộng lại không ngờ hơn vạn, những thứ này đều phải cấp lương bổng, tốn chi phí lớn như vậy, lại có chức ti dường như vô dụng này, thực nếu có chuyện gì, đoàn luyện và gia đinh cầm trường mâu vừa ra tới, cái gì cũng đều giải quyết xong xuôi hết, tổn hao như vậy để làm gì. Cũng chỉ có Triệu Tự Doanh mỗi ngày núi vàng biển bạc như thế mới chống đỡ nổi, chỉ đành nói trong tay người trẻ tuổi này có quá nhiều tiền không cần bận tâm phá sản.
Tuy nhiên nội bộ Triệu Tự Doanh cũng không cảm thấy có cái gì là tốn phí cả, tiêu dùng duy trì tuần đinh cửa sông Thanh Giang đều do người trên đất đó cung ứng, trên đất đó bằng lòng chi ra món tiền này. Hiện tại người từ trên xuống dưới cửa sông Thanh Giang cũng không có gì là không cam lòng rồi, thật ra thì cũng có nghĩ tới phải đem những phí thường lệ này làm nó trở nên chính đáng chút, tránh cho Từ Châu hôm nay tùy ý thu vào, ngày mai tùy ý phân chia, tuy rằng đến bây giờ còn chưa xuất hiện tình hình như vậy, nhưng cũng phải phòng ngừa rắc rối trước khi nó xuất hiện.
Khoản tiền bạc này do chính bọn tuần đinh tự mình đi thu, Triệu Tiến ban đầu không muốn qua tay tuần đinh phía dưới, cảm thấy như vậy sẽ xảy ra thiếu sót, tuy nhiên sau đó Vương Triệu Tĩnh lại giải thích rất rõ ràng.
- Theo dõi kỹ chút là được thôi, định sẵn con số, thiếu sót cũng tránh khỏi. Nhưng tuần đinh tự mình tới cửa thu quy phí này, cũng là hiển lộ thủ đoạn của Triệu Tự Doanh chúng ta. Nếu không phải Triệu Tự Doanh chúng ta quân kỷ nghiêm minh, ngày thường cũng không đi quấy rầy các noi, bọn họ mọi việc đều do chính bản thân mình đi làm, làm sao còn nhớ rõ chúng ta. Ngày dài tháng rộng chỉ sợ quên hết tất cả mọi chuyện và hiện hữu của chúng ta.
Nghe được cách nhìn này của Vương Triệu Tĩnh, Triệu Tiến im lặng một hồi lại nhịn cười không được, trong trí nhớ năm nào đó của hắn, nông dân không cần giao lương thực nộp thuế, lúc ấy đều nói đây là triều chính ngay thẳng mấy ngàn năm không có, nhưng cũng có một số lời lẽ phản đối, nói là nếu nông dân không cần nộp cống, thu thuế, quốc gia tồn tại sẽ càng ngày càng suy nhược, dân chúng chỉ biết được bọn cường hào phú quý trong thôn, sẽ không để ý tới chính lệnh của triều đình. Lý lẽ này cũng đã nhận được một ít ấn chứng, đáng lý mệnh lệnh đầu não tốc hành thẳng xuống tới lê dân bá tánh, dần dà lại không xuống tới thôn trấn, nguyên nhân rất nhiều, nhưng thuế phú hủy bỏ này cũng là một trong nguyên nhân đó.
Do tuần đinh thu thẳng phí lệ thường, lợi và hại khó đi cân nhắc, nhưng tham ô nuốt riêng, thông qua quy chế nghiêm mật là tránh khỏi đuọc, hành vi thu phí như vậy, lại thời khắc lộ rõ hiện hữu của mình, khiến mỗi người trên đất đó đều biết được, Triệu Tự Doanh đã xâm nhập đến bên cạnh mỗi người bọn họ, khiến cho bọn họ biết được kính sợ và phục tùng, đối với khống chế khắp nơi cũng sẽ càng thêm hiệu quả hơn.
Mấy chục vạn người ở cửa sông Thanh Giang, cộng thêm buôn bán phồn thịnh thu vào, cung cấp để nuôi dưỡng mấy ngàn tuần đinh này thật ra cũng rất nhẹ nhàng, thậm chí mọi người đã sớm trông ngóng xuất hiện lực lượng như vậy. Gia đinh và đoàn luyện Triệu Tự Doanh sát khí đều quá nặng, có chút việc nhỏ lông gà vỏ tỏi, cũng không cần phải kêu mấy đại hán mặc giáp cầm mâu chém giết này tới giải quyết.
Đoàn tuần đinh Tế Ninh và đoàn tuần đinh cửa sông Thanh Giang tình hình cũng không khác biệt lắm, được cho là thương thành phồn hoa trung chuyển then chốt trọng yếu của Vận Hà, Tế Ninh cung ứng nuôi dưỡng một đội ngũ như vậy thật ra cũng rất nhẹ nhàng, còn đoàn tuần đinh khu bắc Hoài An nhân số nhiều nhất, duy trì điều này chính là từ đoàn luyện thay đổi ra đây, các trung đội do thôn trại cung dưỡng, thậm chí tự mình còn phải tham gia lao động, cái này cũng không cần bận tâm nhiều lắm.
Đoàn tuần đinh Từ Châu tất nhiên là đầu não Triệu Tự Doanh cung ứng, hiện giờ Từ Châu giàu có và đông đúc phồn thịnh cũng không phải nói giỡn, tiêu tốn này cung ứng ra cũng rất dễ dàng.
Mở rộng thay đổi biên chế của tuần đinh này, người ngoài thấy được chỉ có những thứ này, rất nhiều người còn trong chờ thay đổi của đội Nội Vệ, đối với bọn họ mà nói, cơ cấu giống với Đông xưởng và Cẩm Y Vệ sẽ đổi thành kiểu gì đây, điều này sẽ rất thú vị. Tuy nhiên đội Nội Vệ dù có thay đổi thế nào đi nữa, cũng sẽ không công bố ra bên ngoài, lấy phong thái làm việc trong đội Nội Vệ, người ngoài muốn quan sát cũng nhìn không ra được cái gì.
Thật sự ra đội Nội Vệ đã bắt đầu thay đổi, Triệu Tiến ban đầu định đổi thành Nội Vệ đường, nhưng Lưu Dũng lại đề nghị không cần thay đổi, tên gọi chỉ là tên gọi, loại chuyện làm của đội Nội Vệ không được lộ ra ngoài sáng, không cần phải khiến cho người ta từ trên tên gọi nhìn ra được cái gì. Đoàn trưởng đoàn tuần đinh thiết lập mới đều có chức vụ trong đội Nội Vệ, đoàn phó chính là chủ quản Nội Vệ trên đất đó, trong mỗi đoàn tuần đinh đều có một đại đội là thuộc đội Nội Vệ, các đội ở chỗ khác cũng có gia đinh Nội Vệ tham dự.
Đoàn tuần đinh có chức năng thu thập tin tức nhìn ngó những biến động nhỏ, đội Nội Vệ khi thu thập được các tình báo cũng phải chia xẻ ra. Bọn đoàn trưởng đoàn tuần đinh đều là người trong Nội Vệ được công khai ra, còn có rất nhiều người lại chìm trong bóng tối. Dưới tay Lôi Tài có biên chế mấy đại đội, tuy nhiên ngoại trừ Triệu Tiến ra, không có ai biết mấy cái đại đội này ở nơi nào có bao nhiêu người. Những đại đội này chính là các thám tử được sắp vào gánh vác những địa phương ngoài khống chế của Triệu Tự Doanh, thu thập các loại tin tức tình báo, kinh sư và Nam Kinh, các quân trấn bao quanh vùng đất khống chế của Triệu Tự Doanh và hạng người trọng yếu, cũng đều phải phái người đi theo dõi chặt chẽ.
Mà dưới tay Lưu Dũng, đội ngũ trong chỗ tối không lộ ra ngoài sáng này càng nhiều hơn, Nhiếp Hắc là một đầu lĩnh trong đó. Đội ngũ này của bọn họ gánh vác âm thầm hộ vệ Triệu Tiến, gánh vác ám sát và dò hỏi cùng với đủ loại chuyện bí mật. Mã Xung Hạo và Lôi Tài là ngang hàng với nhau, ở bên trong chức ti đội Nội Vệ, Mã Xung Hạo thấp hơn nửa cấp so với Lôi Tài, nhưng Mã Xung Hạo và Lôi Tài đều là bẩm báo thẳng cho Triệu Tiến.
Về chi tiêu của đội Nội Vệ, số mục chỉ có bốn người được nhìn thấy, Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh, Lưu Dũng và Trần Hồng, chi tiêu do kho bạc trích phát ra, những việc này người ngoài thậm chí người trong nhà cũng nhìn không thấy.
Xuất hiện biên chế tuần đinh, thật ra giải đáp rất nhiều nghi vấn trong lòng mọi người. Triệu Tiến vốn là bố trí Trần Thăng đi Sơn Đông, giao cho y sức mạnh lớn như vậy, cho dù huynh đệ tình thâm, nhưng ở trước mặt thực lợi và đại thế, cũng rất dễ dàng xảy ra chuyện không hay. Mở rộng thay đổi biên chế này, nhìn giống như Triệu Tự Doanh khuếch trương, nhưng một khi ứng đối không tốt, rất dễ dàng sẽ ẩn núp tai hoạ ngầm, biến thành sụp đổ rất lớn. Có tuần đinh ở đây, đoàn đội gia đinh không có cách nào hỏi tới, có tuần đinh ở đây, nhiều ít có thêm một sức mạnh kiềm chế.