- Tế Ninh là nơi phong thủy bảo địa, Triệu mỗ cũng sẽ ở nơi này làm ăn chút đỉnh, đến lúc đó còn phải qua lại nhiều với các vị. Mong các vị chiếu cố nhiều hơn. Câu nói này làm mọi người cảm thấy rất bình thường, không có lợi sẽ không đến, nhưng lần này khai chiến hao tốn như vậy không biết bao giờ mới lấy lại được, về điểm này lại khiến mọi người nghĩ không thông.
Tất nhiên là nhiệt tình đáp ứng, vỗ ngực muốn đưa cho đủ loại thuận lợi, không kể đến đại ân cứu viện lần này, Triệu Tự Doanh lần này đánh sang đây được đã chứng tỏ giơ tay tới nơi này được, ngay cả tình hình này mà cũng phá thành tiến vào, huống hồ khi thái bình, ai dám không giúp đỡ, chẳng nhẽ là chán sống?
Đợi khi các đoàn các đội Triệu Tự Doanh rút khỏi thành Tề Ninh, chỉ còn lại hơn một trăm đoàn luyện hộ về phân điếm kho hàng Vân Sơn Hành, nhìn thấy một màn này mọi người mới thật sự xác nhận binh mà Từ Châu thật sự muốn rời đi. Chỉ đến lúc này moi người mới toàn tâm toàn ý mà nịnh hót Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc, sau đó phái người đưa thư đi phủ thành. Nếu như bên thành Tư Dương không bị bao vây thì phải mau chóng bảo nha môn tri phủ bên đó phái người tới đến chấn chỉnh lại Tề Ninh. Tóm lại bảo bọn thân sĩ thương nhân họp nghị cai quản mọi việc, dù sao danh bất chính ngôn bất thuận.
- Nếu có khổ chủ đến nhận đòi trả, sau khi hỏi rõ ràng xác nhận thì hoàn trả. Vàng bạc thu được còn lại thì mang theo về thuyền, hàng hóa không ai nhận thì đem hết về kho của Tề Ninh. Nếu khổ chủ tới nhận thì thu lấy một thành sau đó hoàn trả. Phàm là nữ nhân bị Văn Hương Giáo tàn hại, trong nhà nếu như đón về sống vậy thì mang về, nếu mang về mà ép tự sát tuẫn tiết thì không đáng trả lại, mang đến thôn trại bờ đông hồ Lạc Mã an trí ổn thỏa.
Triệu Tự Doanh đương nhiên không đến không công, giải quyết chiến lợi phẩm chính là cái thái độ này. Văn Hương Giáo sau khi đánh hạ Tề Ninh, tuy nói quân kỷ trói buộc, nhưng nào có quản hết được chân tay, tàn ác vơ vét một lần rất nhiều người giàu có đểu nhà tan cửa nát. Đợi đến khí Triệu Tự Doanh thu phục được Tề Ninh, thì số vàng bạc tế nhuyễn đó tất nhiên cũng rơi vào trong tay Triệu Tự Doanh, nếu có khổ chủ thì tất nhiên sẽ trả về, nhưng rất nhiều chiến lợi phẩm không có khổ chủ, hoặc khổ chủ biết điều không dám ra mặt đòi lại. Không chỉ có vàng bạc châu báu mà còn có cả gấm vóc lụa là, đối với những thứ này thì nhập thẳng vào các kho hàng của phân điếm Vân Sơn ở Tề Ninh, có người đòi thì trả lại, không có thì từ từ bán ra, vừa hay mượn cơ hội này giao thiệp tốt với các phe các phái.
Về phần nữ nhân này, Triệu Tiến và cao thấp Triệu Tự Doanh đều không có hứng thú bắt về làm trò tiêu khiển. Nhưng loạn quân Văn Hương Giáo tùy ý làm bậy, nữ nhân bắt về quả thật không ít. Những người này khó giữ được trinh tiết, mặc dù các nàng không có cách nào, chỉ là bị bức ép làm nhục, nhưng đại đa số sau khi về nhà chỉ có con đường chết. Cắn răng chịu đựng sống tiếp chỉ là số ít, đa phần đều bị bức tự tận tuẫn tiết. Đối với bên ngoài nói là không cam tâm chịu nhục, tự sát để bảo toàn danh tiết, cũng có những cha mẹ, huynh đệ thậm chí trượng phu vì giữ danh dự gia đình mà ra tay giết người làm giả tự tận.
Khi Triệu Tự Doanh vừa dẹp loạn trong thành, rất nhiều nữ nhân được cứu ra muốn tự sát, có lẽ họ cũng đoán được kết cục của mình sau khi trở về nhà, còn không bằng thà tự kết liễu để mang tiếng thơm. Nhưng Triệu Tự Doanh vừa nói ra ý định của mình thì lập tức có nhiều người bỏ ý định tự sát. Dù sao con người đều muốn sống, thay đổi nơi ở bắt đầu lại lần nữa vậy sao lại không làm.
Đối với Từ Châu mà nói, trang viên lưu dân khắp nơi hiện nay đều gặp phải chuyện nam nhiều nữ ít. Lúc đói khát thiên tai mọi người không nghĩ nhiều đến chuyện này, nhưng giờ an ổn thái bình lâu như vậy, nhiều nguời trẻ tuổi cương dương lại trở thành rắc rối lớn. Trong tù binh lưu dân bắt về phụ nữ không thiếu, nhân đàn ông càng nhiều hơn, thêm vào một ít nữ nhân quay về đối với Triệu Tự Doanh mà nói cũng là chuyện rất tốt.
Bởi vì cử chỉ thu dụng nữ nhân này, trong các đạo quán ni cô khắp nơi Lỗ Nam, không biết có bao người vì Triệu Tiến dâng hương cầu chúc, cũng có không ít người âm thầm khích lệ. Nói đây là việc thiện từ bi cứu vô số người sống. Mọi người tuy rằng không thấy được nữ nhân nhà mình không tự tận giữ trinh tiết, những cũng biết cái gì là việc tốt việc thiện.
Khi pháo đài ở ngoài thành Tế Ninh bị dỡ xuống, tào thuyền chất đầy đồ đạc hoặc là tản đi, hoặc là tiến vào cập bến Vận Hà của chính Tế Ninh. Trên dưới thành Tế Ninh đều không dám lơi là cảnh giác, Triệu Tự Doanh nói đi là đi, nếu chẳng may bọn lưu tặc đánh trở lại thì biết làm sao. Mặc dù mọi người đều biết khả năng này không lớn, nhưng cũng vẫn không yên lòng. Bên trong thành dần khôi phục lại bình thường, xác chết bị hỏa thiêu, từng chiếc tào thuyền bắt đầu xuôi nam bắc tiến, tin tức Vận Hà thông suốt rất nhanh sẽ được lan truyền.
Khi chân trời phía nam nổi lên từng trận bụi mù, trong thành Tế Ninh lại hoảng sợ, nhưng khi biết đây là binh mã Từ Châu, trái tim đang treo lên cũng dần được buông xuống. Có mấy ngàn quan quân bảo vệ xung quanh, thành Tế Ninh này bình yên vô sự rồi, bên trong thành lại vội vàng gom ra rất nhiều đồ đạc khao quân, tuy nhiên mọi người đều để ý tới tâm tình rất trầm lặng của binh mã Từ Châu, mặc dù quân kỷ rất kém lại không có vài người nhân cơ hội làm chuyện xằng bậy. Có người cũng đoán được sơ qua nguyên nhân, thân là quan quân triều đình mà lại bị hương dũng đoàn luyện trấn áp, bây giờ lại tới thu dọn tàn cục, bị sai khiến như vậy đương nhiên làm cho người ta không vui rồi. Hơn nữa những quan quân còn biết Triệu Tự Doanh theo dõi chặt chẽ, bản thân xằng bậy liền rước lấy đại họa sát thân, thành thật mà nói là luôn bị đè nén, đích xác chịu nhiều khổ sở.
Tin tức đại quân Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ thống soái và phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châu đồng thời tới được thành Tế Ninh. Phủ thành Tư Dương bình yên vô sự, lại bởi vì quân thủ thành sơ xuất bị loạn quân đóng giả quan quân trà trộn vào trong thành công vào vương phủ Lỗ Vương, già trẻ cả nhà Lỗ Vương tuẫn nạn. Sau đó loạn quân ý đồ mở cổng thành thả loạn quân ngoài thành vào, may mà quan binh dân tráng trong thành đồng tâm hiệp lực, tiêu diệt giặc cướp, toàn lực giữ thành trì không mất, không có gây thành mối tai họa lớn hơn. Tiếp đó loạn quân Văn Hương Giáo ngoài thành trông thấy không còn cơ hội, lại bởi vì lương thảo dứt tuyệt, tán loạn lui binh, trận này quan quân đại thắng, trảm đầu mấy ngàn, áp chế sĩ khí lưu tặc.
Văn chương rực rỡ gấm hoa này thực chất là để khoe công lao, tất nhiên không phải gửi cho Tế Ninh xem, mà là cho bên Tế Nam và kinh thành xem. Tuy nhiên những người hiểu biết đều biết rằng, Tri phủ Duyện Châu và quan quân trấn thủ Duyện Châu gắng sức dùng công lao để thoái thác không phải chịu tội Lỗ Vương bị giết. Tội này thực sự quá lớn, Tri huyện Tư Dương, Tri phủ Duyện Châu, Tham tướng Duyện Châu, tính cả Tuần phủ Sơn Đông cùng với các lộ dính vào chỉ sợ đều không tránh khỏi liên can. Vả lại thoái thác này không phải để giữ mũ quan, mà chính là vì giữ mạng.