- Nơi này của ta cho Liêu dân ấm no yên ổn, nhưng những thứ này cũng không phải cho không. Ta cứu trợ bọn họ, nhưng ta cũng chỉ cứu trợ được Liêu dân ở Sơn Đông, đất Liêu Đông, ta thật sự là không với tới nổi.
- Thế này thế này là tốt nhất, là đại từ bi của Tiến gia.
Lời nói của Lý Tử Du đã trở nên lộn xộn.
Triệu Tiến gật gật đầu, lại nghiêm nghị nói.
- Chỗ ta có quy củ của chỗ ta, khác với quan phủ, cũng không giống với thói quen bình thường. Phải nói trước điều này, nếu như đến lúc đó ta muốn làm gì, ông chủ Lý ngài cũng đừng có oán giận, ngài còn phải giúp ta giải thích.
Lý Tử Du đã đứng dậy, liền nói,
- Đây đều là chuyện phải làm, Tiến gia bằng lòng thu nhận bọn họ, đã là phúc khí của bọn họ rồi. Nếu như có kẻ nào lộn xộn nghĩ không thông, Tiến gia cứ thẳng tay giết chết, cũng sẽ không có ai nói ngài sai.
Nói đến đây, Lý Tử Du đột nhiên sực nhớ một việc, sắc mặt hơi đỏ lên, nói.
- Xin Tiến gia yên tâm, Lý mỗ tuyệt không tiếc rẻ gia tài, bằng lòng dốc hết toàn lực trợ giúp Tiến gia an trí thu dụng Liêu dân.
Lúc này Lê Đại Tân đứng bên cạnh mới khẽ hừ một tiếng. Lý Tử Du cũng xem là một trong những đại phú trong vùng, đến đây khẩn cầu Triệu Tiến giúp đỡ thu nhận, nhà mình nhiều bạc như vậy lại không đề cập đến một câu, bây giờ nói ra câu này cũng xem như là người hiểu chuyện.
Triệu Tiến ngẫm nghĩ một hồi lại hỏi.
- Ta nhớ ông chủ Lý ngài từng nói, rằng Nữ Chân Kiến Châu không biết chèo thuyền, trên biển sẽ không có bản lĩnh lớn như vậy, có chuyện như thế không?
- Không sai, mọi rợ trong rừng đi ra, ăn gì cũng phải ăn sống, làm sao biết chèo thuyền.
Lý Tử Du mở miệng nói, ai cũng đều nghe thấy hận ý trong lời nói của y.
Triệu Tiến gật gật đầu, vẻ mặt thản nhiên, nhưng trong lòng lại có chút cảm thán. Mấy lần trước gặp mặt, Lý Tử Du này tuy có than thở về chiến sự Liêu Đông, nhưng phần lớn thì giờ đều tỏ vẻ như gió thoảng mây bay, thậm chí còn nói thế này khiến y càng được lợi nhiều hơn. Không ngờ biểu hiện lần này hoàn toàn khác, xem ra lúc đó không dính đến bản thân. Người ở Nam Trực Lệ, cách xa Liêu Đông núi thây biển máu, vốn dĩ không cảm nhận được sự thật, bây giờ nghe thấy nhìn thấy, đương nhiên lại khác rồi.
Nhưng điều Triệu Tiến muốn nói không phải là điều này. Hắn đắn đo nói.
- Chỗ ta không cần ngươi xuất ra bạc gì, nếu như ngươi bằng lòng tiêu tiền, vậy thì hãy thuê thuyền biển đi Liêu Đông thu nạp nạn dân, chở đến phủ Đăng Châu, sau đó ta sẽ thu nhận.
Nghe nói vậy, Lý Tử Du chấn động cả người, lại lầm vào trầm tư, sau một hồi mới bừng tỉnh, nói.
- Tiến gia, cách này của ngài thật hay, cách này quả thật là tuyệt diệu, chỉ cần thuê thuyền đi sang, không chỉ thu nạp nạn dân, còn buôn hàng hóa. Mấy tên Thát Tử kia thấy tiền sáng mắt, đến lúc đó một thuyền hàng đến, liền mang được một thuyền người trở về, đặc sản Liêu Đông đặt dưới khoang thuyền là được.
Lời nói này của y khiến người trong phòng đều cảm thấy quái đản, thầm nghĩ sao đột nhiên chuyển sang việc làm ăn kiếm tiền rồi, thật là cổ quái. Triệu Tiến nhìn Lý Tử Du, như cười như không. Thương nhân vì lợi nhuận không từ việc xấu nào, đám thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang thật xứng với câu nói này.
- Đa tạ Tiến gia chỉ điểm, đa tạ Tiến gia từ bi. Hiện tại trong nhà Lý mỗ có hơn tám mươi Liêu dân, có người xuất thân quân ngũ, có người thì là bá tánh bình thường, nhưng đều có chút dây mơ rễ má với Lý mỗ. Bọn họ đều trốn từ phủ Đăng Châu Sơn Đông đến đây, chẳng bằng để bọn họ về Sơn Đông với Tiến gia, giúp đỡ Tiến gia thu nạp bá tánh phủ Đăng Châu. Hao phí ăn uống tiêu dùng của những người này đều do Thừa Bắc Hiệu bao hết, trước tiên cứ tính mỗi người mười lượng một năm, đêm nay bạc sẽ đưa đến.
Lý Tử Du chậm rãi nói.
Một khi đã khôi phục lại như bình thường, Lý Tử Du lập tức quay lại bản sắc của một người làm ăn. Trong tay y không thiếu bạc, đưa ngay ra biểu giá, cái giá này không thấp, chiếu theo chuẩn mực của những nhà sống ấm no ở Từ Châu, một người một năm tiêu tốn cũng không quá hai ba lượng bạc, nếu như mình có ruộng đất để trồng trọt, vậy thì sẽ cần ít hơn nữa.
Chuyện này y cũng làm thật khéo. Vừa rồi tâm trạng kích động, luôn miệng xin Triệu Tiến thu nhận lưu dân bá tánh, nhưng mấy người Triệu Tiến đều nhíu mày, nguyên nhân rất đơn giản, thu nhân nạn dân Liêu trấn cũng cần tiêu tốn bạc, sao lại tùy tiện để Từ Châu nhúng tay như vậy. Hiện tại bạc đã đưa ra, chuyện cũng sẽ làm thỏa đáng.
Triệu Tiến trầm ngâm một hồi, cười nói.
- Bá tánh của ta, không cần bạc của ngài nuôi đâu.
Lý Tử Du kinh ngạc, lập tức gật đầu liên hồi, nói.
- Tiến gia nói đúng, là do Lý mỗ không biết nặng nhẹ.
Lê Đại Tân khẽ nói hai câu bên tai Triệu Tiến, sau đó đứng dậy nói.
- Ông chủ Lý, ngài trở về phải nói rõ ràng với những Liêu dân kia, đến Từ Châu, thì phải giữ quy củ của Từ Châu, đừng có không biết tốt xấu, không không mất mạng.
Lý Tử Du cảm kích trả lời.
- Đa tạ Lê đoàn trưởng dặn dò, cũng xin Tiến gia yên tâm.
Sau khi tiễn Lý Tử Du đi, Lê Đại Tân lập tức nói với Triệu Tiến.
- Tiến gia, thuộc hạ phái người đi điều tra trước. Theo lý mà nói đám nạn dân từ Liêu Đông tới hẳn sẽ đến Đăng Châu trước, nhưng từ Đăng Châu đến cửa sông Thanh Giang, nhất định sẽ đi ngang qua Từ Châu, bộ dạng hành tung của bọn họ nhất định sẽ bị người của chúng ta phát hiện, không ngờ đến đây thuộc hạ mới biết tin tức.
Triệu Tiến gật gật đầu, mở miệng nói.
- Ngươi điều tra cho kỹ một chút, Liêu dân rất trọng yếu đối với chúng ta. Nói ra thì buồn cười, nếu không phải hôm nay Lý Tử Du đến thỉnh cầu, ta vốn dĩ không nghĩ đến chuyện này.
Việc điều tra này không cần gạt Lý Tử Du mà làm bí mật, nên rất nhanh đã có tin về. Thì ra là bọn họ từ Đăng Châu đi thuyền nam hạ theo đường biển, lên bờ ở Hải Châu, sau đó đi một mạch đến cửa sông Thanh Giang, không đi ngang Từ Châu, chẳng trách không có tin tức gì truyền đến. Nghe nói tám mươi mấy Liêu dân vì để lên thuyền đã bỏ vốn rất nhiều, đội thuyền của họ và Lý Tử Du lại là chỗ quen biết cũ, nên mới đến được đây, bằng không vốn dĩ không có cơ hội này.
Người muốn gặp riêng Triệu Tiến không chỉ có Nội Vệ và tuần đinh, Chu Học Trí cũng có chuyện cơ yếu cần bẩm báo.
- Bẩm lão gia, Tổng đốc tào vận Thôi thái giám, Quách tuần phủ Phượng Dương, trấn thủ Nam Kinh Lưu công công, còn có Ngụy Quốc Công đều mong muốn mở cửa hiệu ở Thanh Giang, đều là xuất tiền theo giá cả trong chợ. Nhưng đất đai của chợ lớn Thanh Giang đang túng thiếu, việc này rốt cuộc có cấp cho họ hay không?
Người ở Giang Bắc Giang Nam Nam Trực Lệ đều biết, chợ lớn Thanh Giang này chính là cái chậu châu báu, chỉ cần có một cửa hiệu trong đó, giống như hậu viên nhà mình có một tòa núi vàng, chỉ chờ phát tài là được. Nhưng Thanh Giang đại thị dù có lớn, tựu chung cũng có hạn, người đến trước được nếm mật ngọt đương nhiên không bằng lòng thoái lui, những người khác thì nhìn chằm chằm mỗi một cơ hội chen vào, đến hiện tại đã không còn chỗ trống để mở cửa hiệu nào cho người đến sau nữa rồi.
Nghe lời nói của Chu Học Trí, Triệu Tiến cũng không nói gì, quả thật là "Tiền tài đi trước, vạn sự theo sau". Thái giám Thôi Văn Thăng kia ở Từ Châu hiên ngang lẫm liệt như vậy, mà lại không quên mang bạc về, ở cái nơi chợ lớn Thanh Giang này, cũng không thấy kiêng nể gì.
- Trong tay ngươi còn chỗ nào di dời đi được không?
Đối với chuyện này, Chu Học Trí rất buồn rầu.
- Còn sáu chỗ. Tiến gia, nếu như nhượng lại mấy chỗ này cho bọn họ, lỗ hổng này mở ra, phía sau còn có người có quyền thế tiến vào, vậy thì không tiện cự tuyệt nữa.
Triệu Tiến suy nghĩ một hồi, liền đưa ra quyết định.
- Đây không phải là chuyện tiền bạc. Nhận lợi lộc từ chúng ta, rất nhiều chuyện giúp chúng ta làm việc thuận tiện hơn, hoặc giả đánh tiếng trước. Chúng ta cũng phải mua chuộc đám người dưới trướng bọn họ, bằng không Nội Vệ các nơi cũng không dễ ra tay điều tra nhiệm kỳ của bốn người này. Kẻ nào sắp rời chức thì không cần để ý tới, chỉ cấp chỗ cho người ngồi trên ghế lâu dài.
Triệu Tiến không ở lại cửa sông Thanh Giang quá lâu. Bên phía Lý Tử Du sửa soạn rất nhanh, nói rằng bất cứ lúc nào cũng theo Triệu Tiến trở về Từ Châu. Trước khi đi, Triệu Tiến gọi những người cốt cán của cửa sông Thanh Giang đến một chỗ.
- Nếu có người tìm chúng ta gây phiền phức, hoặc là có ai nhắm vào, vậy phải kiên quyết đáp trả, tuyệt không được chần chừ nương tay, càng không được nể nang gì cả. Hiện giờ chúng ta lâm vào tình hình thế nào, mọi người nhất định đều hiểu rõ, không được có suy nghĩ cầu may. Chúng ta lui một bước, chúng ta sơ sẩy một chút, thì sẽ khiến chúng ta tan xương nát thịt.
Lúc Triệu Tiến nói những lời này, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Phú quý phồn hoa của cửa sông Thanh Giang thật là quá dễ tiêm nhiễm vào người, khiến người ta rất khó khẩn trương đề phòng, trở nên buông lỏng, mà Triệu Tự Doanh hiện tại vốn dĩ không có khả năng thả lỏng. Mặc dù ở đây bọn họ trông giống như quan phủ, nhưng dù sao cũng không phải. Đây cũng là nguyên nhân Triệu Tiến muốn điều động lữ thứ nhất và thứ ba.
Lời nói này khiến Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn đều không kìm nổi mà cúi đầu, rất dễ dàng liên tưởng đến chuyện Liêu dân của Lý Tử Du. Lời của Triệu Tiến còn chưa nói hết.
- Ở cửa sông Thanh Giang này, ở các nơi nằm dưới khống chế của Triệu Tự Doanh, cũng không được cảm thấy mình làm việc như thế là lẽ đương nhiên. Phải nhớ rằng quan phủ và quan quân vẫn còn, chưa đến lúc vạch mặt với bọn chúng, nên cũng không được quá hùng hổ, chuyện gì cũng một bước không nhường. Nếu như có lợi đối với chúng ta nhưng cũng không có hại, thì trong tình hình không phạm khuôn phép, liền đưa cho thuận tiện.
Hắn nói những điều này phải nói là mơ hồ không rõ ràng, nhưng người có dính vào bên trong đều biết trong lời Triệu Tiến ám chỉ điều gì. Những lời của Triệu Tiến giống như nói cho mọi người biết mai sau phải làm thế nào. Hiện giờ Triệu Tự Doanh Từ Châu và quan phủ Đại Minh vẫn chưa xem nhau như kẻ địch, ngoại trừ những người ở bên trong, những người ở ngoài vẫn cảm thấy nơi này đâu đâu cũng thái bình, xem ra Triệu Tiến muốn tiếp tục giữ vững trạng thái này.
Triệu Tiến nán lại cửa sông Thanh Giang không lâu lắm thì trở về, nhưng trên đường trở về lần này cũng sẽ không đi quá nhanh, vì có gần trăm Liêu dân đi theo. Ngoài ra, trên đường trở về Cát Hương còn mang theo ba cỗ xe ngựa, trên xe chở nữ nhân và hàng hóa.
Chiếu theo tin tức từ chỗ Nội Vệ, lúc Cát Hương phân rõ giới hạn với mấy vị thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang, mấy vị kia đều bị dọa đến mất hồn mất vía, bởi vì Cát Hương nói với bọn họ rằng, Triệu Tiến đã biết chuyện này. Hơn nữa Cát Hương đoạn tuyệt tới lui với bọn họ, mấy vị thương gia giàu có kia còn cho rằng sẽ bị giết đi, đến khi Cát Hương mang nữ nhân và hàng hóa đi rồi mới tạm an tâm.
Liêu dân tổng cộng có tám mươi sáu người, tất cả đều là nam đinh cường tráng mới trốn chạy được từ Liêu Đông đến đây, nữ nhân hay trẻ con thì không may mắn như vậy. Khí sắc của những quân dân Liêu Đông này thoạt nhìn còn tốt, Lý Tử Du đương nhiên sẽ không bỏ đói bọn họ, nhưng vẻ mặt đều có hơi u ám, có mấy người trên mặt mang thù hận, trông có vẻ không khác người điên là mấy.