Người giảng bài cũng có gia đinh và đoàn luyện xuất thân lưu dân, có kẻ chính là đệ tử lớp nhất đẳng và lớp nhị đẳng, bọn họ nói mình năm đó trải qua nhưng khốn khổ như thế nào, bị cuốn ép tới Sơn Đông như thế nào, đi điền trang lưu dân ra sao, từng bước trải qua tới tháng ngày tốt đẹp, hiện giờ có tiền đồ. Giảng thuật đặt mình vào chỗ người khác như thế thường thường dẫn lên cùng chung một tâm tình, càng nghe càng khiến mọi người càng thêm cảm ân, cảm kích với Triệu Tiến.
Tình cờ cũng có mấy người đọc sách lại đây giảng giải một số thứ. Bọn họ cũng không phải lại đây truyền thụ đọc sách viết chữ, mà là nói những chuyện đại nghĩa, đại nghĩa này cũng không phải trung quân ái quốc mà là nói như nay thiên hạ này còn có bao nhiêu người chịu khổ chịu nạn, những bá tánh đó đều đợi các ngươi đi cứu vớt, chờ các ngươi đi cho bọn họ ấm no, để cho bọn họ vượt qua tháng ngày tốt đẹp.
Còn có quân hộ Vệ sở tuổi tác lớn kia, năm đó ở bên ngoài từng làm quân tướng như Bả tổng, giảng hủ bại không chịu nổi của quân doanh khắp nơi Đại Minh, uy hiếp của các bộ lạc Mông Cổ ngoài quan ải và Nữ Chân Kiến Châu đối với Hoa Hạ. Vào lúc này, bọn họ rất ít nhắc tới cái từ thiên hạ Đại Minh và bá tánh Đại Minh, chỉ nói là “thiên hạ này”, “ức vạn bá tánh”, giảng tới đối mặt nhưng uy hiếp này, quan quân Đại Minh vốn dĩ trong cậy không được, cần nhờ Triệu Tự Doanh đi ngăn bọn chúng lại, cần nhờ các vị đang ngồi đây.
Nếu ngay từ đầu nghe những lời giảng giải này, Cát Điền Phong vốn dĩ nghe không hiểu lắm, nhưng hiện giờ gã đã hiểu được không ít, cộng với từng trải của mình, cộng với điều mắt thấy tai nghe của mình, gã đối với Triệu Tự Doanh này ngoại trừ cảm kích cũng có trung thành càng ngày càng nhiều, cảm thấy bản thân ở trong võ quán này là một loại may mắn, cảm thấy mình mai sau càng có tiền đồ lớn hơn nữa. Cát Điền Phong càng thêm khăng khăng một mực càng thêm trung thành tận tâm với Triệu Tự Doanh.
Cát Điền Phong còn để ý tới, những đồng học nghe bá tánh lưu dân kia khổ cực thờ ơ kia, lại trong lúc giảng giải của nhưng người đọc sách và quân hộ Vệ sở kia dâng tràn kích động, thậm chí còn có người sau khi giảng giải xong tuyên bố với các đồng học, nói chúng ta phải đi theo Tiến gia, cứu vớt ức vạn sinh linh trong thiên hạ này, khiến cho Triệu Tự Doanh chúng ta uy chấn thiên hạ.
Ở trong võ quán mấy tháng, hưng phấn mới ban đầu của rất nhiều học đinh đã biến mất, thậm chí đối với chăm chỉ bận rộn có chút chán ghét, mỗi ngày chỉ là đi theo như máy móc, mà Cát Điền Phong nhiệt tình vẫn như trước, thậm chí bởi vì cảm ân và trung thành nhiệt tình và chăm chỉ của gã còn phải vượt qua hơn lúc vừa tới. Biểu hiện như vậy cũng có báo đền, Cát Điền Phong ở trong lớp tam đẳng đã được xếp vào ba mươi người hàng đầu, số lần bọn giáo đầu khích lệ cũng bắt đầu nhiều lên, bởi vì nỗ lực của gã xếp tới bậc thứ năm trong lớp tam đẳng. Đề cao nỗ lực như vậy khiến bản thân học đinh trở nên xuất sắc, quả thật phải khích lệ lớn hơn nữa, xem như cây làm gương.
Bởi vì biểu hiện xuất sắc này, Cát Điền Phong vốn bị vòng tròn xa lánh, không có tiếng nói chung với mọi người cũng bắt đầu có bằng hữu, bắt đầu có người tìm gã nói chuyện, bắt đầu mời gã giúp đỡ. Lúc mọi người nói chuyện đàm luận chẳng qua chỉ là kiến văn và chuyện trong võ quán. Cát Điền Phong ăn nói kém cỏi, mỗi lần nói chuyện trừ đau khổ như địa ngục ở Sơn Đông chính là cảm kích và sùng bái với Triệu Tiến, loại trung thành một mực này biểu lộ rất rõ ràng, mọi người cũng nhìn ra được đây là phát ra từ nội tâm.
Ngoại trừ bài giảng của bọn giáo đầu và sư phụ mời bên ngoài tới, hằng ngày huấn luyện thường thường là học đinh của lớp nhị đẳng và lớp nhất đẳng sang chủ trì, biên cả lớp thành ba liên đội, do hai học đinh hai cấp lớp kia sang dẫn dắt thao luyện. Một mặt huấn luyện đội hình và nhịp bước của lớp tam đẳng, một mặt thì là khiến cho học đinh lớp nhị đẳng và lớp nhất đẳng học hỏi và quen thuộc chỉ huy như thế nào. Gia đinh lớp nhị đẳng sang nhiều hơn một chút, cũng đều quen thuộc với mọi người, lớp nhị đẳng có một số người cũng rất quen thuộc hay nói chuyện. Bọn họ đã từng trải qua chiến đấu, chuyện mắt thấy tai nghe càng nhiều hơn, vừa bắt đầu nói thường thường rất thu hút bọn học đinh lớp tam đẳng.
Cát Điền Phong không biết giao thiệp với người khác, mỗi lần huấn luyện và lúc rảnh rỗi, đều ở cùng với mọi người, tuy nhiên im lặng không lên tiếng. Gã đối với giảng thuật của “bọn sư huynh” cảm thấy rất thú vị, lại không biết tiếp lời thế nào, đối phương nếu như đích thân muốn nói chuyện với gã Cát Điền Phong thường thường ứng phó ngốc nghếch, nhưng lớp nhị đẳng có mấy học đinh rất nhiệt tình với gã.
Một lần sau khi huấn luyện hoàn tất, Cát Điền Phong bị sư huynh lớp nhị đẳng lưu lại thu dọn khí giới, mọi người đều tự giải tán. Sư huynh lớp nhị đẳng kia sang giúp đỡ cùng gã bận rộn, nhìn xem bốn phía không có người lại có chút trịnh trọng hỏi.- Cát Điền Phong, ta xem ngươi trung thành với Tiến gia, huấn luyện lại khắc khổ như thế, ngươi có muốn gia nhập Hưng Long Xã hay không?
Hưng Long Xã? Cát Điền Phong lần đầu tiên nghe được cái tên này, gã lập tức nghĩ tới đây có phải loại giáo phái như Văn Hương Giáo hay không. Sư huynh lớp nhị đẳng này thật lớn mật, lại dám ở trong võ quán này rao giảng tà giáo, bản thân mình có nên đi tố giác hay không? Nếu như hiện giờ lộ ra tâm tình không đúng, liệu bị đối phương diệt khẩu hay không? Gã không giỏi che giấu tâm tình chút nào, vừa nghĩ như vậy, sắc mặt đã có phòng bị.
- Ngươi có phải nghĩ lệch lạc hay không?
Sư huynh lớp nhị đẳng kia đã từng trải rất nhiều, lập tức liền đoán ra được ý niệm trong đầu Cát Điền Phong, không kìm nổi cười khổ giải thích.- Người Hưng Long Xã chúng ta đều là hảo hán tử chịu qua đại ơn của Tiến gia, nguyện ý vì Tiến gia quên cả mạng sống. Vào Hưng Long Xã này là vì làm việc cho Tiến gia càng tốt hơn nữa, còn phải theo dõi những kẻ lười biếng và một dạ hai lòng đó.
- Ngươi có biết hay không, đã có mấy thứ đồ khốn khiếp phát điên, nổi dại, lòng lang dạ sói chịu qua đại ân của Tiến gia lại ham lợi nhỏ thông đồng với người ngoài hãm hại Tiến gia. Nếu lại có chuyện như thế, huynh đệ Hưng Long Xã chúng ta phải phát hiện báo lên đầu tiên. Nếu như hộ vệ bên cạnh Tiến gia gặp phải chuyện như vậy sẽ che ở trước người của Tiến gia, thay Tiến gia chịu một đao.
Vị sư huynh lớp nhị đẳng này không có tài ăn nói gì, lắp ba lắp bắp rất là kích động giảng giải, nhưng điều nên nói rõ đều nói rõ rồi, Cát Điền Phong nghe cũng hiểu, gã đối với chủ đích của Hưng Long Xã này có cùng một cách nghĩ. Gã hiện giờ chính là muốn tận trung ra sức vì Triệu Tiến, nhưng lại không có con đường nào, Hưng Long Xã này dường như chính là lối đi rồi.
- Ngươi không cần lo lắng gì cả. Đoàn trưởng đoàn thứ hai của lữ thứ nhất Trang Lưu ngươi có biết không? Đó chính là vị thứ hai của Hưng Long Xã chúng ta, huynh ấy trung thành với Tiến gia chẳng lẽ ngươi còn không biết sao? Lữ phó lữ thân vệ Trương Hổ Bân đó là người đáng mặt nhất trong gia đinh, huynh ấy cũng là người Hưng Long Xã chúng ta, vừa trung thành vừa lập được đại công.