Trạch viện Mạnh gia không nhỏ, bởi vì hậu duệ của Á Thánh, Mạnh gia cũng có thân phận quan lại nhiều đời truyền lại. Trước đại viện này một nửa là chiếu theo quy chế nha môn quan phủ, khí thế phi phàm, cũng khó trách Từ Hồng Nho chọn trúng nơi này. Song đại viện này tuy lớn nhưng cũng không có lớn tới mức nào. Tạ Minh Huyền sau khi đi ra ngoài, nghe thấy được tiếng đàn ca sáo trúc du dương phiêu đãng, đây nào có phải thông thần gì, rõ ràng là đang mở tiệc uống rượu mua vui, tùy ý khoái lạc.
Nhưng nơi này nghe được tiếng nhạc, ở chỗ xa hơn lại nghe thấy được tiếng rống giận, la giết thấp thoáng, thậm chí còn có tiếng kêu thảm. Huyện thành Trâu huyện không lớn, quan quân đã bắt đầu thử công phá rồi. Tuy nhiên quan quân tới vội vã, rất nhiều khí giới công thành đều chưa có sẵn, còn tín đồ cuồng nhiệt chiến đấu trên đất bằng chưa chắc đáng tin, thủ thành lại sửa soạn đầy đủ, quan quân mấy lần ban đầu thử công phá đều đầu rơi máu chảy.
Nơi này sáo trúc hưởng lạc, bên kia hô quát công thành. Tạ Minh Huyền muốn cười khổ lắc đầu song rất mau lại căng thẳng. Từ Hồng Nho tuy rằng phóng túng bản thân, đối với người bên dưới theo dõi rất chặt, đã làm sẵn Văn Hương Vệ gì đó, phỏng theo Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ Đại Minh bố trí, chuyên môn tra hỏi tin tức bên dưới, đã có mấy Hội chủ trung thành bởi vì sau lưng phát lời kêu ca, bị giáo pháp xử trí, kết cuộc rất là thê lương.
Tuy nói huyện thành không lớn, đi bộ đi bất kỳ nơi nào cũng không cần quá nhiều thì giờ, nhưng niên hiệu hoàng đế Trung Hưng Phúc Liệt của Đại Thành Hưng Thịnh phải nể mặt, tả hữu quân sư cũng phải ngồi xe ngựa kéo, còn phải là xe ngựa bốn ngựa kéo.
Mỗi lần nhìn thấy xe ngựa này, Tạ Minh Huyền cũng nhịn không được trong lòng cười khổ. Tháng ngày gã ở Liêu Trấn rất lâu, đại thành Thẩm Dương, Liêu Dương và Quảng Ninh như thế từng đi qua ở qua, đã từng nhìn thấy giàu có xa xỉ của quân tướng Liêu Trấn, đó là tích góp gần trăm năm tất nhiên có một cỗ khí thế khoan thai, còn Từ Hồng Nho làm ra mấy thứ này, bất kể tu sửa trang trí thế nào, nhìn đều có mùi vị tài chủ nông thôn. Hơn nữa nếu như không suy xét, còn có mấy phần chất phác, càng mày mò sâu hơn nữa, càng có vẻ khó coi.
Tạ Minh Huyền có đôi lúc cũng sẽ nghĩ, Triệu Tiến Từ Châu kia biết cách làm giàu, núi vàng biển bạc đều là có, nghe nói cũng không có hưởng dụng xa hoa gì, một điệu bộ giữ bổn phận nhà giàu làm nông truyền lại đời sau. Triệu Tiến mới ngoài hai mươi, đã biết trầm ổn khiêm tốn như vậy, còn Từ Hồng Nho trải qua mưa gió mấy chục năm lại không biết thu liễm như thế, cao thấp này quá dễ dàng phân biệt rồi.
Trở lại phủ đệ nhà mình, nói trắng ra là trạch viên nhà giàu nào đó, Tạ Minh Huyền mới ít nhiều thoải mái. Kẻ hầu hạ hộ vệ bên cạnh đều là lão huynh đệ ở Liêu Trấn bên kia theo trở về, hễ là tai mắt đáng nghi ngờ đều ở mấy ngày bị phái tới nơi khác. Quan quân vây thành không có ai để ý nhiều tiểu tiết như vậy.
Nhìn thấy Tạ Minh Huyền trở về, hai nha hoàn bộ dáng xinh xắn dâng trà lên, tuy nhiên vẻ mặt đều có vẻ rất cứng ngắc không có chút nào dáng vẻ nô tì nịnh nọt lấy lòng. Đây đều là người Từ Hồng Nho ban cho Tạ Minh Huyền, vốn ban đầu cũng là con gái gia đinh nhà giàu trong thành, cửa nát nhà tan huyết hải thâm cừu, nào còn sẽ nghênh đón lấy lòng. Bởi vì điều này, chỗ ở của đầu lĩnh Văn Hương Giáo khác đánh chết không chỉ một người, cũng chỉ có Tạ Minh Huyền lười so đo, đây mới lưu tới hiện giờ.
Gã mới ở thư phòng thở hắt ra một hơi, chợt nghe thấy bên ngoài tiếng bước chân vang lên. Tạ Minh Huyền biết là người nhà mình sang. Rèm cửa bị vén ra một gã đại hán thô to đi vào. Người này họ Văn tên Thiết Quân, vốn ban đầu là một Ngũ trưởng bộ lạc nào đó ở Liêu Trấn, là giáo chúng tin giáo đầu tiên trong lúc Tạ Minh Huyền truyền giáo, còn là một người cơ khổ không nơi nương tựa. Cho nên những đầu mục tín đồ quân binh Liêu Trấn này cũng là kẻ thân tín nhất dưới tay Tạ Minh Huyền.
Văn Thiết Quân này vừa vào cửa đã thanh âm buồn bực nói.
- Tạ gia, ngài phải làm chủ cho mọi người. Hiện giờ quan quân càng vây càng gấp, thành này không chống đỡ được mấy ngày. Chúng ta cũng không nên đi vào đường chết.
Tạ Minh Huyền cất cao giọng nói.- Không được nói bậy, giáo tôn vạn tuế tự có phán đoán sáng suốt, chúng ta nghe theo thì được rồi. Đồng thời trợn mắt nhìn Văn Thiết Quân, tai vách mạch rừng, chuyện bậc này sao dám thét to lên.
Văn Thiết Quân tức khắc đè thấp giọng, lại vẫn vẻ mặt khinh thường nói.
- Con mẹ nó giáo tôn, nếu không phải Tạ gia ngài đối tốt với mọi người, ai đếm xỉa cọng lông như ông ta. Thật chưa thấy qua hạng người tục khí như thế. Cái mông lớn Trâu huyện này ông xem như của báu, mặc y phục lên giả trang làm hoàng đế. Chuyện khác không nói tới, nữ nhân trước đó lấy hơn một trăm người, hiện giờ đều sắp mục nát trên da thịt đàn bà rồi. (trong tiếng Hán chữ điện trong cung điện đọc giống như chữ mông)
Không đợi Tạ Minh Huyền bên đó nói, Văn Thiết Quân lại tiếp tục nói.- Tạ gia, bọn huynh đệ trước khi vượt biển tới đây, còn cảm thấy Từ Hồng Nho này là hạng người thủ đoạn thông thiên. Hiện giờ nhìn lại, ông ta còn không bằng được những quân tướng Liêu Đông kia. Trong lòng bọn huynh đệ đều có tính toán. Tạ gia mới là cha mẹ cơm áo của chúng tôi, mới có đại ơn đức với chúng tôi. Tạ gia, ngài lên tiếng, chúng tôi nghe theo, sống chết nước sôi lửa bỏng cũng không nháy mắt.
Tạ Minh Huyền ánh mắt nheo lại, Văn Thiết Quân này nói chuyện nghĩa khí hào phóng, nhưng thật sự ra là không muốn bán mạng thủ thành vì Từ Hồng Nho. Sở dĩ như vậy, Tạ Minh Huyền trong lòng cũng biết, tín đồ xuất thân quân binh Liêu Trấn, sau khi vào thành đều là phát tài vui vẻ. Đừng nhìn Văn Thiết Quân này khinh thường Từ Hồng Nho háo sắc, chính trong nhà y cũng nuôi ba tiểu thiếp cướp được, vàng bạc của cải cũng vơ vét không ít. Những người này hiện giờ đều muốn tìm nơi phát tài sung sướng, vốn dĩ không muốn đi liều mạng thủ thành.
Văn Thiết Quân có chút nóng vội.- Tạ gia, cục diện trước mắt kéo dài không được, chúng ta làm sẵn chút bố trí, Chẳng may tới lúc có người mở cổng thành cho quan quân. Tới lúc đó...
Nói tới đây, Tạ Minh Huyền không kìm nổi rùng mình một cái, liếc nhìn Văn Thiết Quân, giọng điệu buồn bực nói.- Ngươi nói ta hiểu, nhưng hiện giờ bao nhiêu người theo dõi chúng ta, chúng ta nếu như làm loạn, chỉ sợ mặc kệ quan quân ngoài thành, trong thành đã sẽ phải sống mái với chúng ta trước.
Văn Thiết Quân đôi mắt trợn trừng.- Bọn chúng ai dám, một đám kẻ điên suốt ngày thắp nhang tụng kinh, còn dám đánh nhau với hán tử xuất thân quan quân chúng ta, bọn chúng chán sống rồi sao.
Tạ Minh Huyền thở hắt ra, hạ thấp thanh âm khuyên nhủ.- Đi về trước đánh tiếng với các huynh đệ. Bảo mọi người sắp sẵn, việc nên làm cũng chớ lười biếng cắt xén, tránh cho bị người nhìn ra không đúng, ta bên này tự có tính toán.
Nghe thấy lời lẽ Tạ Minh Huyền ẩn ý thả lỏng, Văn Thiết Quân tức thì đứng dậy nói.
- Tạ gia vì tốt cho mọi người, mọi người đều tin Tạ gia. Thuộc hạ đây trở về sửa soạn, thứ đồ Tạ gia bên này nên làm cũng đều thu dọn một chút, tránh cho tới lúc không còn kịp.