Các tầng lớp quan trên Tế Ninh biết tin này đều cảm thấy sợ hãi, ngoài mặt thì than khóc vì cái chết của Lỗ Vương, nhưng thật sự thì đều nghĩ tới không ai dám nói ra. Dù có nghĩ đến, mọi người cũng không dám tin tưởng, làm ra được việc bậc này thật cần có lá gan rất lớn, hơn nữa dù có nói thì cũng chẳng có lợi ích gì.
Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ chiêu mộ được hơn hai ngàn binh trên đất mình, Bắc Trực Lệ cũng có hơn ba ngàn quan quân, ở Tuyên phủ có hai nghìn binh, tính cả một ngàn năm trăm binh mã ở Hà Nam, trên danh nghĩa là có hai vạn đại quân. Đại quân như vậy ngang qua địa phận, lúc bình thường đối với thành Tế Ninh chính là đại họa. Toàn bộ đều là binh mã ngoài tỉnh, làm việc không hề kiêng nể cái gì, phá hoại chẳng mảy may thua kém lưu tặc ngang qua. Trong thành Tế Ninh thậm chí gom ra ba tháng lương hưởng cấp trước cho Tham tướng Chu Bảo Lộc của Từ Châu khao quân, chính là muốn cầu quan quân Từ Châu thủ vệ thành trì, đến thời khắc mấu chốt đóng cổng thành, một bước cũng không nhường.
Những người quen thuộc thể chế quan quân đều biết rằng Dương Triệu Cơ rất phẫn nộ. Dương Triệu Cơ ông ta chống chịu đè ép sửa soạn lâu như vậy, chính là muốn chiếm lấy công đầu thu phục Tế Ninh, thêm vào đó Tế Ninh giàu có và đông đúc cũng lấy được một món tiền lớn khao thưởng, dùng chỗ này để khích lệ các lộ quan quân ngoài tỉnh, cùng đồng tâm hiệp lực đi cứu viện Tư Dương công đánh Trâu huyện, nhưng hiện giờ công lao này đột nhiên lại bị binh mã Từ Châu cướp đi.
Vô cớ lại hái được quả đào, ở trong quan quân Đại Minh, thẳng mặt sống mái với nhau một trận cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng lão tướng Dương Triệu Cơ đã không màn tới phẫn nộ. Cả nhà Lỗ Vương bị giết sạch, nhà vua và dân chúng ắt sẽ chấn động, tuy nói tin tức này còn chưa truyền tới kinh thành, nhưng tới kinh thành sẽ có kết cuộc gì trong lòng ông ta tự có nắm chắc. Phía bên mình chần chừ không nhúc nhích tất nhiên sẽ bị các quan trong triều lôi ra tấu trình, nếu lúc này không lập được công lao gì thì công danh phú quý bản thân mình, ngay cả đầu chỉ sợ cũng khó mà giữ được.
Dương Triệu Cơ biết rõ lợi và hại, ngay cả các lộ binh mã của Bắc Trực Lệ, Tuyên phủ và Hà Nam lúc này cũng biết có rắc rối lớn, trong lúc nhất thời cùng đồng tâm hiệp lực, không dám trì hoãn chút nào, toàn quân lao thẳng hướng đông nam đất Lỗ. Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ ở thành Tế Ninh ngoài mặt dùng vẻ mặt ôn hòa cùng Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc gặp mặt, thỉnh cầu đối phương cùng nhau xuất binh. Ngược lại trong lòng Chu Bảo Lộc cũng rõ ràng, công lao lớn như vậy cũng không đến tay mình, ngay cả đại họa diệt cả nhà Lỗ Vương cũng khó mà lan đến nhà mình, gắng sức bảo vệ Tế Ninh và tào vận cũng chính là một đại công, hà cớ gì phải dính vào vũng nước đục. Tuy nhiên nếu đã có cơ hội thăng quan, cũng không nên đắc tội với người khác quá ác, chỉ nói tình thế trong thành Tế Ninh vẫn đang bất ổn, đợi sau mấy ngày giải quyết ổn thỏa thì sẽ phái hai ngàn quan quân đuổi theo, rồi cùng hợp lại.
Có được câu trả lời này, Dương Triệu Cơ cũng có chút vừa lòng, sau khi bù thêm lương tiền Tế Ninh gom ra, liền tiếp tục đi về hướng đông. Tham tướng Chu Bảo Lộc cũng biết, Tổng binh Tào Châu tới trước sau mấy ngày, có rất nhiều dấu vết đáng ngờ nhìn giống như là quan quân đi lại trong ngoài Tế Ninh, chính là muốn nhìn xem cánh quân "hương dũng Từ Châu" kia có còn ở đó hay không.
Đoàn người đều biết rằng đại thắng không phải là do Chu Bảo Lộc đánh ra, nhưng sau khi xong việc nhìn thấy Chu Bảo Lộc giành được công lớn, lúc này mới cho rằng là viện quân do vị Tham tướng Từ Châu này mời tới vả lại còn khống chế dược. Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ kia đã sớm phái đi mật thám các lộ, động tĩnh lớn như vậy không gạt được ông ta.
Nghĩ tới đây, Tham tướng Chu Bảo Lộc cũng là cười khổ, thể chế khuôn phép ở Đại Minh có đôi khi rất là khốn khiếp, nghênh ngang làm như vậy, mấy ngàn mấy vạn quân, còn có thành trì được mất, nhưng ngươi biết chỉ cần cẩn thận một chút, quan trên giả vờ như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh qua. Cho dù kiện cáo tới Ti Lễ Giám và Nội các, về vương pháp cũng chỉ ghi rằng vô tội, Triệu Tiến kia đã lợi dụng sơ hở này để làm càn, nhất định là do truyền thụ của phụ tử Vương gia, đường đường thanh liêm, cớ sao lại làm giặc.
Theo Triệu Tự Doanh quay về phía nam, thế cục ở Sơn Đông chợt rõ ràng, tàn phá bừa bãi hơn phân nửa Sơn Đông, khắp nơi là khói lửa của phản loạn Văn Hương Giáo. Mặc dù có thảm họa diệt cả nhà Lỗ Vương như thế, nhưng tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều hiểu, lưu tặc Văn Hương Giáo không chống đỡ được bao lâu. Bởi vì ngay sau khi Tế Ninh đã bị quan quân Từ Châu thu phục, mọi người cũng đột nhiên nhận ra, vùng đất loạn quân Văn Hương Giáo tới lui chỉ còn tại Trâu huyện và Đằng huyện nho nhỏ này. Hơn nữa loạn quân Văn Hương Giáo ở Đằng huyện hiện tại cũng không có đánh tiếp. Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ thống lĩnh hai vạn quan quân đông tiến, mà tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống lập công chuộc tội, lại ở phủ Đăng Châu dẫn bốn ngàn binh mã xuất thân từ Liêu Trấn, cộng thêm tàn dư sau khi bị đánh bại thu gom lại, thì tổng cộng có sáu ngàn binh mã xuôi nam. Đây chính là gần ba vạn quan quân hợp lực, địa bàn Văn Hương Giáo chỉ có không tới một huyện thành, sao mà chống đỡ được?
Vốn ban đầu châu huyện Vận Thành, Đông A, Vấn Thượng gì đó rơi vào tay loạn tặc, đều nhanh chóng bị quan quân lấy lại, có đôi khi quả thật chính là đoàn luyện thổ hảo bản xứ dẫn đầu giết trở về. Lưu tặc, loạn quân Văn Hương Giáo đã không còn chiến lực gì sụp đổ tan tác, cứ như vậy mở rộng tới cục diện như bây giờ.
Lần này thật là đúng với câu bình phẩm của vua và dân "cây không rễ, nước không nguồn, gà đất chó nung, chỉ là một đám ô hợp", "dân chúng ở Sơn Đông khó khăn, giống như là đồng cỏ khô hoang phế, chỉ cần đốm lửa nhỏ sẽ thành đống lửa lớn, lan rộng ra đồng cỏ, đến khi nào cỏ khô bị đốt sạch thành tro thì lửa cũng tắt". Hiện tại từ trên xuống dưới suy tính đã không phải là cuộc chiến nữa rồi, mà là làm thế nào để thu dọn cục diện. Chuyện Lỗ Vương diệt cả nhà xem ra cũng quá nghiêm trọng rồi, nơi chốn phải bao nhiêu người đầu rơi xuống đất, vốn dĩ thế cục triều đình ổn định lại cũng có biến đổi lớn rồi.
Ở trên đường hai lộ đại quân cùng tiến đánh, dưới thành Đằng huyện đột nhiên bạo phát cuộc chiến đấu ác liệt. Sau khi loạn quân Văn Hương Giáo chiếm cứ Trâu huyện, bắt đầu phái nhân mã tiến đánh chiếm đóng Đằng huyện, bên trong huyện Văn Hương Giáo đã có sắp sẵn, chiếu theo tính toán trước đó, tới lúc trong ứng ngoại hợp, huyện thành Đằng huyện một tiếng trống đã hạ xong, lại không nghĩ rằng đánh nhau gian nan đến vậy.
Đại quân lưu dân trùng trùng điệp điệp từ phía chân trời xuất hiện, Đằng huyện sớm đã vô cùng bồn chồn lập tức đóng chặt cổng thành, đợi khi loạn quân Văn Hương Giáo bắt đầu đánh trống reo hò vây thành lấp sông cũng là thời khắc nội ứng Văn Hương Giáo bên trong thành mở cổng thành. Những tráng dân thủ thành đột nhiên reo hò biến loạn, một mặt giết loạn đồng bạn, một mặt cướp lấy cổng thành. Mặc dù trước đó mỗi chỗ đã làm sẵn, nhưng đến khi bên cạnh đột nhiên nổi loạn vẫn là trở tay không kịp. Mắt thấy then cửa trên cổng thành sắp bị dỡ xuống, có không ít người đều nhìn thấy cổng thành rung động, loạn quân lưu dân phía ngoài sắp phá thành rồi, rất nhiều người liền sụp đổ tuyệt vọng, huyện lệnh Đằng huyện đốc thúc thủ thành sắc mặt như tro tàn, đã chỉ bảo vài tên người làm sửa soạn trở về nha môn, đến lúc đó sẽ tự tận tuẫn tiết.