Hiểu lấy lợi hại, cuối cùng thuyết phục được chuyện này. Tri huyện Đằng huyện ngược lại có mấy phần khí phách, cũng biên mấy người thân thích nhà mình vào trong đoàn luyện mới gầy dựng, điều này làm cho bọn nhà giàu thân sĩ trong thành càng không còn lời này để nói.
Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê ở Triệu Tự Doanh Từ Châu cũng coi như có chút hiểu biết hơn, tất nhiên biết đoàn luyện mới gầy dựng này chưa nói tới cái gì sức chiến đấu, không gây trở ngại đã là tốt lắm rồi. Nhưng sức mạnh này có một chỗ tốt đó chính là bên trong tuyệt đối sẽ không có gian tế, nội ứng của Văn Hương giáo, cho dù bình thường bọn họ cũng đầu óc ngu muội thắp hương tin giáo, vào lúc sống chết ở trước mắt cũng là lấy sản nghiệp phú quý bản thân mình làm trọng.
Có đoàn luyện mới dựng này chỉ cần thấy chỗ nào bên trong thành xảy ra nhiễu loạn sẽ ngay lập tức chạy tới, cho dù không trấn áp được, cũng đánh lạc hướng, khiến cho trận nhiễu loạn không cách nào lan rộng. Lại nói đội ngũ vài trăm người dù sao cũng là sức mạnh, trong tay nhiều thêm những người này, sai khiến chia ra khắp nơi cũng ung dung rất nhiều.
Bên trong thành làm sẵn hoàn cảnh xấu nhất, cục diện lại đang tiến triển theo chiều hướng tốt, loạn quân Văn Hương Giáo vây đánh Đằng huyện đang ngày càng khó giữ vững, mỗi ngày đều có rất nhiều loạn quân chạy tán loạn, thậm chí có người còn đầu nhập hẳn vào điền trang Vân Sơn Hành trên đất này. Trong ngoài truyền tới tin tức khiến lòng người Đằng huyện ngày càng yên ổn, nghe nói trong loạn quân đầu mục cầm đầu vơ vét của cải, bắt cướp thiếu tử, vốn dĩ mặc kệ sống chết của những người bên dưới. Một khí tới lúc khai chiến đánh nhau, chính là tầng tầng cưỡng ép tiến lên. Thủ đoạn này lúc đầu xảy ra đại loạn còn có chút hữu dụng, nhưng hiện giờ tuyệt vọng oán khí kia cũng đã sớm tan đi, vốn dĩ đã không còn hữu dụng nữa rồi.
Nhưng trong Đằng huyện không có vui mừng được lâu, lưu dân chạy tán loạn truyền tới tin tức, nói "triều đình" Trâu huyện đã phái ra đại quân tinh nhuệ nhất định phải đánh hạ được huyện thành Đằng huyện, tuy nói tinh nhuệ của loạn quân Văn Hương Giáo cũng chỉ là một chuyện như vậy, dù sao so với đám ô hợp hiện giờ này cũng mạnh hơn, tất cả đều có chút khẩn trương cảnh giác.
Lập tức lại có mấy tin tức nữa được truyền vào thành, Tế Ninh đã được giải vây, sau đó Lý Hòa cầm đầu đại đội thứ ba đã bắc tiến, cách huyện thành Đằng huyện chẳng quá một ngày đi đường. Mấy tin tức này lại khiến trong thành Đằng huyện nổi lên một trận vui mừng, tuy rằng mọi người biết trận đánh thủ thành kế tiếp không tốt, nhưng mọi người cũng biết thời điểm loạn quân Văn Hương giáo bị diệt không còn xa nữa.
Sở dĩ nhất định phải tấn công Đằng huyện, chỉ sợ chính là muốn tìm cho mình một con đường sống. Cục diện lúc này, Văn Hương Giáo đã mất thành Tế Ninh, cũng đã sớm vứt bỏ vài châu huyện còn lại, hiện giờ chỉ còn có huyện thành Trâu huyện, nhưng vốn dĩ là không có cách nào xoay chuyển, lúc này tính khoảng cách và công thủ cũng chỉ có Đằng huyện động tới được.
Trên dưới Đằng huyện đã nhận thấy chiến lực của một đám người Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê, nghe nói gần ngàn người mới tới này càng thêm mạnh mẽ, tâm tư cũng ngày càng yên ổn, thủ thành đã không lo vậy thì còn lo lắng cái gì. Đằng huyện là một trong vùng đât thuộc Lỗ Nam, đã nghe qua sự tích đoàn luyện Từ Châu đánh bại quan quân triều đình, khi đó chỉ nghĩ là chuyện tầm phào, lúc này dường như lại có chút tin tưởng rồi.
Lý Hòa xuất lĩnh sáu liên đại đội thứ ba, cùng sáu liên đoàn luyện, vào trong Đằng huyện từ cổng nam, quân chủ lực của Văn Hương Giáo vẫn đóng quân ở cửa bắc, bọn chúng mặc dù đã biết viện quân đã đến nhưng cũng không dám tiến lên khiêu chiến, bọn chúng đã không còn dũng khí chiến đấu nữa rồi.
Khi thấy đội ngũ gia đinh và đoàn luyện của Từ Châu chỉnh tề tiến vào, khí thế lành lạnh, ngất trời, dân chúng Đằng huyện vừa mới lo lắng liền lập tức vui mừng khôn xiết, nghĩ thầm lần này thành trì an toàn rồi.
Tuy nhiên đại đội trưởng Lý Hòa của đại đội thứ ba lại không nghĩ tới việc thủ thành. Gã vốn là Thiên tổng quan quân, so với bọn đội trưởng liên trưởng xuất thân gia đinh từng trải nhiều lắm, suy ngẫm cũng rất nhiều, gã biết chức đại đội trưởng này của mình xếp hạng chót nhất, rất nhiều liên trưởng xuất thân gia đinh càng có thân phận làm hơn so với gã, sở dĩ vượt hơn người tới được chức danh này, tám chín phần mười là để chiêu dụ Lê Đại Tân, bản thân mình cũng chỉ coi như là tính thêm một cái đầu.
Lý Hòa vốn là một người phóng khoáng, cũng nhìn ra dược chí hướng cao xa của Triệu Tiến. Trèo lên trên cao trong Triệu Tự Doanh, khả năng càng đánh cược giành lấy càng giàu có hơn nữa, so với lúc ở quan quân làm Thiên tổng của bản thân mình cũng phải lớn hơn, muốn càng tiến một bước vậy thì lại phải lập được công lao. Nhưng chỗ dùng tới của các đại đội là tập trung đóng quân ở khắp nơi, khó có được cơ hội ra trận đại chiến, hiện tại chẳng phải là cơ hội đến rồi hay sao.
Lý Hòa gọn gàng dứt khoát đề xướng.- Trong tay ta có hơn một ngàn người đều ra trận được. Đoàn luyện tráng niên hộ muối của mấy vị cũng có năm trăm, đây gần như hai ngàn người rồi. Binh mã Từ Châu chúng ta đối trận với lưu tặc, một còn không địch được mười sao?
Nhìn vẻ mặt Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê có chút chần chừ, Lý Hòa liền nói càng thêm rõ ràng.- Các huynh đệ, ta đời này không cam lòng chỉ làm một tên đại đội trưởng, hai vị so với ta còn tới sớm hơn chắc cũng không cam lòng chỉ đi buôn bán muối lậu? Nói đi cũng phải nói lại, ta bình thường thủ ở Bi Châu, còn các người lại đi làm ăn buôn bán muối náo có cơ hội lập công. Trước mắt không phải đúng lúc rồi sao?
Nói tới đây, Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê đều có chút rung động, Liên giáo đầu lại càng có chút hưng phấn. Lý Hòa buồn bực nói.- Thủ vững thành trì này chỉ được tính là công lao nhỏ, hiển nhiên không bộc lộ được bản lĩnh của chúng ta, chỉ có đi ra ngoài san bằng bọn lưu tặc, phá tan tinh nhuệ gì của chúng kia, đấy mới được tính là công lao. Các ngươi cảm thấy thế nào?.
- Đợi đánh xong trận này, chiếu theo tính tình của Tiến gia chúng ta, khẳng định lại phải bố trí ổn thỏa một hồi. Chúng ta cũng không còn trẻ nữa, nếu không nắm chắc lập công lần này, sau này khó mà có cơ hội nữa. Một câu này của Lý Hòa nói động được đối phương. Quả đúng như thế, so với những gia đinh mười mấy tuổi tiến vào Triệu Tự Doanh hiện giờ mới ngoài hai mươi mà nói, mấy người ba bốn mươi tuổi này đích xác có cảm giác nguy cơ. Nhất là con cái tuổi cũng không lớn, trong lúc nhất thời lại không đưa lên thế chỗ, khác nào nhà mình không còn tiền đồ, vẫn không nâng đỡ được con cái. Bình thường nhìn Triệu Tự Doanh ngày càng đi lên, trong lòng có lý nào lại không vội?
Lý Hòa đã nói trúng tâm ý của mọi người, nhưng Nghiêm mặt đen vẫn có chút nghi ngờ.- Trong tay chúng ta tổng cộng có hơn mấy chục cây cung, một nửa trong số đó đều là kẻ không dám ra trận tiếp chiến, chỉ dựa vào trường mâu tiến lên đâm giết sao? Tiến gia mấy lần đánh trận cũng có nói rõ ràng, trận thế trường mâu nhất định phải có cung tiễn và hỏa khí yểm hộ, bằng không chính là làm bia ngắm.