- Đều là chuyện của Triệu Tự Doanh, cũng là chuyện người trong nhà của chúng ta, khách khí làm gì. Đoạn đường ta tới đây, thôn trang và thành trấn ven đường trải qua đều nhìn không ổn. Cái gì Hồng Thiên Đạo, Bạch Liên Giáo, Bổng Chùy Hội đều không chịu yên, đều đang thiêu dệt chuyện gây rối. Nhưng ta lại cảm thấy Triệu Tự Doanh chúng ta càng vững chãi hơn, cái gì cũng không cần lo lắng. Ngươi biết tại vì sao không? Mã Xung Hạo hỏi ngược một câu, Quý Tư Khảo có chút mông lung lắc đầu.
Nghe thấy những điều này vẻ mặt Quý Tư Khảo trở nên thận trọng sợ hãi, y không ngờ tới cục diện Sơn Đông không ngờ tới mức như vậy. Triệu Tự Doanh thật vất vả mới chiếm sang đây, chẳng lẽ sẽ thua hết cả bàn sao? Mã Xung Hạo cười sang sảng nói.- Bởi vì có mấy chỗ mục nát, nhưng đại đa số thôn trang đều ứng đối thích đáng. Biết động thủ, biết áp đảo, cũng biết lý lẽ. Đoạn đường ta tới đây đều không cần ta giúp đỡ gì. Chính bọn họ đã bình được loạn rồi. Những quản sự trang chủ và đoàn luyện các ngươi, có mấy kẻ quá ba mươi tuổi, có mấy kẻ đã trải qua sóng gió, nhưng lại làm thành cái dạng này. Đợi tới lúc trở nên quen tay rồi, đợi có lòng dạ có rèn luyện rồi, vậy thì cái gì cũng không cần lo lắng. Hơn nữa người như các ngươi, Tiến gia vẫn dậy dỗ ra được từng đám, đây đúng thật đáng nể không phải sao?
Mã Xung Hạo bàn luận dông dài, Quý Tư Khảo nghe thấy cái hiểu cái không, tuy nhiên theo đó càng nhẹ nhõm hơn, trên mặt không kìm nổi có nét cười, Mã Xung Hạo liếc nhìn gã một cái, lại cười nói.- Song các ngươi bây giờ còn chưa đủ thận trọng.
Nói xong lời này, Mã Xung Hạo cất bước đi về hướng trang đinh quỳ xuống đất, Quý Tư Khảo có chút mơ màng, tuy nhiên vẫn là bước nhanh đuổi kịp, đi tới bên đó, Mã Xung Hạo mở miệng nói.- Chọn ra người ngoài không phải trang đinh nơi này.
- Còn có người ngoài sao? Quý Tư Khảo chấn kinh, y biết rằng có người xúi giục, còn tưởng rằng những kẻ bên trong trang đinh không an phận gây náo loạn, không ngờ tới bên trong trà trộn người ngoài vào, Mã Xung Hạo cười không nói chuyện.
Ánh mắt Quý Tư Khảo đều đỏ lên, ở nơi đó khàn giọng quát.- Đưa từng người một ta xem mặt. Mặc kệ sống hay chết, tra soát từng người một. Trương liên trưởng, nhìn kỹ người, ai dám lộn xộn liền đâm chết kẻ đó.
Nghe Quý Tư Khảo rống quát như vậy, toàn trường lại gà bay chó sủa, bụi mù cuộn lên, bọn trang đinh quỳ ở nơi đó đồng loạt đứng dậy, đùn đẩy lẫn nhau. Điền trang khắp nơi Sơn Đông của Triệu Tự Doanh đều là mỗi quản sự cai quản hai trăm tới ba trăm người, sau đó những quản sự này còn gánh vác những công việc khác. Chẳng hạn như việc nông, chẳng hạn như tính toán sổ sách vân vân. Một điền trang mấy ngàn trang đinh, đại đa số trang chủ đều không làm được mỗi người đều quen mặt, nhưng mỗi một quản sự đều nhận biết mỗi một người bên dưới.
Các quản sự chiếu theo huấn luyện trước khi lên đường tách rời ra xếp hàng đứng thẳng, lấy bọn họ làm điểm đầu, bọn trang đinh xếp thành hàng trước mặt bọn họ. Hàng đội luyện tập đơn giản này bọn trang đinh mỗi ngày đều đã làm quen rồi, trải qua cuộc chém giết quát mắng vừa rồi, hiện giờ cũng kinh sợ, không có một chút xíu lười biếng, mỗi một đội ngũ rất nhanh đã xếp xong. Trong suốt lúc đó, có trường mâu đại đội đoàn luyện uy hiếp ai cũng không dám lộn xộn, nhưng cũng có người thừa lúc loạn này nhanh chân chạy ra phía ngoài. Thế nhưng bên ngoài còn có mười mấy người cưỡi ngựa đang lảng vảng. Ở nơi địa thế bằng phẳng này người nào có chạy được qua ngụa, đều bị đánh bất tỉnh bắt trở lại.
Đợi cho tất cả mọi người đứng vững rồi, bọn quản sự bắt đầu đếm đầu người, trước hết nghiệm xem qua thi thể, sau đó mang mười mấy đoàn luyện tra soát qua từng người một. Theo tình hình như vậy, người ngoài trà trộn trong đám đông bị tóm ra.
- Nhiều người như vậy sao ngươi biết ta không phải người trong thôn trang? Người bị tóm ra thường thường vẫn còn mạnh miệng, đợi nhìn thấy ánh mắt đồng tình của trang đinh vây quanh kia mới biết không ổn rồi, lúc này thì đừng nghĩ chạy, ngược lại có người muốn liều chết chống cự, rút ra đoản đao dài chùng một thước, sau đó liền bị trường mâu đâm xuyên tim.
Người ngoài bị tóm ra tổng cộng mười mấy tên, mặt xám mày tro cứ như vậy bị lôi tới trước mặt. Quý Tư Khảo nhìn những kẻ này hận đến răng cũng muốn cắn nát. Những kẻ này có người cúi đầu, có người thì không sợ hãi chút nào, nhìn chằm chằm Quý Tư Khảo và Mã Xung Hao. Mới đầu còn có người uy hiếp, nói là mau thả chúng ta ra bằng không Chân Tiên giáng tội, các ngươi từng người chết không có chỗ chôn, sau đó miệng bị bịt chặt.
Mã Xung Hạo điềm đạm nói cho mọi người biết.- Giết hai người lập uy, sau đó lại giáo huấn người bên dưới. Cục diện hiện giờ này ngươi không cần nghĩ quá nhiều, ngươi phải trước hết khiến bọn chúng sợ ngươi, sau đó lại đối tốt với bọn chúng, như vậy mới ổn định được.
Quý Tư Khảo gật đầu, rút đao đi tới trước mặt mấy người mở miệng uy hiếp nọ, giơ thẳng cánh tay vung đao, đao giơ lên lại có chút chần chờ. Toàn trường yên lặng, tất cả mọi người đều ngó chừng cử động của Quý Tư Khảo, y không có chần chừ quá lâu, một đao này vẫn là hung hăng chém xuống, máu tươi bắn tung tóe, người nọ lập tức thây nằm ngang đất. Người ngoài bị bắt ra xung quanh đều gắng sức lùi lại phía sau, ai nấy cả mặt đều lộ ra thần sắc hoảng sợ. Bọn trang đinh ở chỗ không xa, nhất là mấy hàng gần sát nơi này cũng nhìn rất rõ ràng, nửa thân trên của Lý Tư Khảo đã toàn là máu tươi.
Giết một tên, Quý Tư Khảo lại là đi tới trước mặt người thứ hai, người này mới vừa rồi vẫn còn cứng cỏi, thời khắc này cả người đã run rẩy thành giống như cái sàng gạo, nhìn thấy Quý Tư Khảo đi tới gần liều mạng muốn dập đầu, nhưng bị trói dây thít chặt, miệng cũng bị bịt kín, cái gì cũng làm không được, nhưng thần sắc cầu xin trên mặt ai cũng nhìn được rõ ràng. Đao thứ hai của Quý Tư Khảo không có mảy may chần chừ.
- Còn không biết dùng đao thế nào à. Mã Xung Hạo cười bình phẩm. Nếu như là gã giết người, một đao hạ xuống, nhiều nhất dính mấy giọt máu, nhưng trên mình Quý Tư Khảo này đều đã bị máu tươi văng tung tóe nhuộm đỏ.
Bọn quản sự đưa một cái bàn trúc cho Quý Tư Khảo, y đứng ở bên trên, cả người y là máu, sát khí đằng đẵng, quét mắt nhìn đám người trang đinh bên dưới. Người bên dưới đều có chút nao núng, ai cũng không ngờ được, trang chủ trẻ tuổi ngày thường ôn hòa thân ái lúc này không ngờ hung ác như vậy.
Quý Tư Khảo cao giọng hô lớn.- Lương tâm của các ngươi đều bị chó ăn rồi.
Vào lúc nửa cuối tháng bảy, Triệu Tự Doanh hạ mệnh lệnh cho điền trang mới dựng khắp nơi, nói là đối phó với các loại loạn lạc bất ổn phải xử trí nghiêm khắc giống nhau, nên giết thì giết không cần nương tay, đối với kẻ lâm trận lùi bước, nhất loạt cách chức ngay tại chỗ, áp giải về Từ Châu chịu phạt.
Đồng thời, nghĩa dũng cưỡi ngựa một vùng Bi, Từ bắt đầu tiến vào Sơn Đông, trú đóng ngay ở ba huyện Vận Thành, Cự Dã và Ngư Đài, điền trang khắp nơi một khi có chuyện, bọn họ liền dùng khoái mã chi viện. Chớ nhìn nghĩa dũng Từ Châu này tổng cộng mới hơn bốn trăm người cưỡi ngựa, nhưng đối với nội loạn nảy sinh trong điền trang, điều này cũng đầy đủ rồi. Thật sự ra, sau khi đội nhân mã nghĩa dũng tiến vào Sơn Đông thì không còn đại loạn nào nảy sinh, trong điền trang cho dù là mấy ngàn trang đinh làm loạn, chỉ cần bọn đoàn luyện kết trận trấn áp, vốn không có kẻ trấn áp không được, chẳng qua chỉ là giết bao nhiêu người.