Nhiều người đông miệng nấu chảy vàng thì không cần nói tới, Diễn Thánh Công thân là tộc trưởng đời nay, còn kiêm luôn Tri huyện Khúc Phụ cũng không có cách đối kháng với đại đa số tộc nhân, hơn nữa mấy vị đồng tộc già kia nói quả thật có lý lẽ, không làm cách nào khác được cũng chỉ đành gọi Khổng Chương trở về. Khổng Chương lúc rời khỏi Khúc Phụ là chủ tớ hai người cầm hai tay nải, lúc quay về chính là mười mấy chiếc xe ngựa và mấy chục con ngựa, xem thấy mọi người đỏ vành đôi mắt, tròng mắt nóng rực, nghiến răng nghiến lợi.
Song người nếu như đã trưởng thành cũng sẽ không tranh giành cái gì với mọi người, lại là gọi người từ trên chức quan béo bở trở về, ít nhiều phải ăn nói vài lời. Xếp Khổng Chương vào một chi tộc xa xôi nhất, gắng gượng coi như được vào tông miếu bái lễ, tuy nhiên gia phả này vẫn không được vào. Sau khi trở về ít nhiều phải đưa cho việc sai vặt, nha môn tri huyện Khúc Phụ này hoàn toàn chính là người của riêng Khổng phủ, nhưng người Khổng gia đọc sách thánh hiền không hỏi chuyện thế tục, việc công trong nha môn làm thật không thuận tay thường thường còn phải mời sư gia Thiệu Hưng bên ngoài tới trợ giúp, kế đó cảm thấy đối phương giở trò gian lận lại không nhận ra được. Nếu như nhà mình có nhân tài vậy thì an bài tới nơi này.
Khổng Chương ở huyện nha Khúc Phụ làm bảy năm, tiền lương, hình phạt đều một tay y lo liệu, hết thảy mọi việc đều gọn gàng ngăn nắp, đây là bảy năm chuyển vận tốt nhất của huyện nha Khúc Phụ. Diễn Thánh Công và người có vai vế trong tộc đều cảm thấy người này xuất chúng. Tuy nhiên làm được lâu rồi, lời đàm tiếu phía ngoài cũng liền nhiều lên. Mọi người đều nói, thứ đồ trong nha môn là đạo lý nhỏ nhoi, rất là đơn giản, chúng ta không làm không phải là không biết làm mà là khinh thường đi làm, Khổng Chương này ở trong nha môn làm lâu như vậy, còn không biết bòn mót được bao nhiêu chỗ tốt.
Tuy nhiên trong vòng bảy năm này, Khổng Chương ở Khúc Phụ cũng tích chứa ân tình và quen biết của mình, Diễn Thánh Công và người vai vế trong tộc cũng hiểu không rời y được. Cho nên lời đồn đại chuyện nhảm không có cách nào gây khó dễ với y. Nhưng chuyện đời khó đoán, Diễn Thánh Công đời nay vào năm trước mắc bệnh, nằm trên giường không dậy nổi, sự tình trong nhà đều là do phu nhân và con trai trưởng cùng với nhị công tử của Diễn Thánh Công làm chủ. Bọn họ chính là vẫn luôn nhìn Khổng Chương không thuận mắt chút nào, ngay lúc đó tìm lý do đuổi Khổng Chương từ trong huyện nha Khúc Phụ đi, đổi lại thành người tin dùng thân cận của nhà mình.
Khổng Chương cứ nhàn rỗi như vậy, Diễn Thánh Công đời này trong lúc còn đang bệnh gặp qua y một lần, tuy nhiên sau khi gặp cũng không khôi phục cất nhắc gì. Khổng Chương vẫn rảnh rỗi như vậy, thường xuyên ra ngoài du sơn ngoạn thủy, trong tộc có chuyện gì mọi người phải ra mặt mới sẽ tới lượt y. Còn huyện nha Khúc Phụ đã loạn thành một nồi cháo, người đổi tới bởi vì ra tay vơ vét quá ác bị đuổi xuống. Kế tiếp nữa cũng là như thế, ba năm ngắn ngủi đã có khoảng chừng bảy tám người, khoản mục rối tinh rối nùi, các phe cánh Khổng gia đấu đá lung tung.
Đại gia tộc truyền thừa hơn ngàn năm, cũng có gốc rễ và kinh nghiệm, mọi người đấu đá thì đấu đá lại rất là đề phòng với Khổng Chương sợ bị y ngồi một chỗ ngư ông đắc lợi, thậm chí có đoạn tháng ngày phái Khổng Chương tới thôn trang phủ Tế Nam, kết cuộc Khổng Chương này ở nơi thôn trang đó giảm thuế cho bọn nông dân, giao hảo với bọn thân sĩ cường hào xung quanh, mở cửa hiệu làm ăn, rất nhanh đã nổi danh như cồn, điều này khiến cho người phái y ra ngoài rất lo láng, vội vàng lại là gọi người trở về.
- Hiện giờ bên trong Khổng phủ chỗ tốt cũng không có phần của Khổng Chương đó, nhưng vừa gặp phải việc khó và sự tình rối rắm, lại chỉ đành bảo Khổng Chương này tới xử trí, ngay cả chưởng quỹ và tiểu nhị hàng trà ven đường đều đã từng quen biết với Khổng Chương đều ấm ức thay cho y.
- Khổng Chương bây giờ về ở trạch viện của mình, không biết vì sao y không có cưới vợ nhưng đã nạp thiếp sinh ra ba đứa con. Khúc Phụ từ công tới tư chốn chốn nhìn thấy người nhà Khổng gia làm việc, nhưng trong trạch viện riêng của Khổng Chương lại không dùng người của Khổng gia, thậm chí ngay cả người bản xứ cùng với kề cận Khúc Phụ đều không dùng. Người của chúng ta ở các nơi Khúc Phụ đều nghe ngóng được tin tức, duy chỉ có chỗ gia đình Khổng Chương này không thu hoạch được gì, bọn họ phòng bị rất cẩn thận. Xem ra Khổng Chương này hẳn là có đề phòng.
- Tin tức nghe ngóng được từ trong tiệm buôn lương thực của Khổng gia ở Tế Ninh, nói Khổng gia bên đó hiện giờ đang muốn tra sổ sách của Khổng Chương, tuy nhiên rất nhiều người đều nói, là muốn khiến cho Khổng Chương lấy tiền trừ họa.
Mọi người nghe rất nhập thần. Kế thừa Thánh Nhân Khổng Tử, danh nghĩa này trong lòng mọi người đều có loại thần thánh, nghe thấy sự tình trong tộc bọn họ lục đục, đấu đá với nhau khiến cho mọi người cảm thấy rất mới mẻ. Vương Triệu Tĩnh nói có chút khô miệng, nâng bát trà lên uống mấy ngụm, Lưu Dũng ở phía khác tiếp lời.- Con đường giữa Khúc Phụ và bên ngoài đi lại rất tiện, đường xá bằng phẳng. Nhưng không biết vì sao người chúng ta phái đi đều nói bên phía Khúc Phụ rất là khép kín. Người hơi có chút mặt mũi đều là vô cùng tự đại cảm thấy đây mới là chỗ tốt nhất trên đời này, sau đó lại không có phòng bị gì, cũng không biết kẻ ngốc đọc sách còn là thế nào, phòng cướp chẳng qua là những tráng hán cầm côn bổng, đao kiếm sợ rằng đều chỉ là làm cho có vẻ. Huyện Khúc Phụ và Khổng phủ to như vậy không thấy được mấy người võ dũng. Nơi chốn như vậy…
Nói tới đây, Lưu Dũng thận trọng lựa lời cười nói.- Nơi đó chính là một miếng thịt béo, chỉ cần sang thì ăn vào được, hơn nữa còn ăn được ngon lành.
Ngoại trừ Vương Triệu Tĩnh những người khác đều cười vang, Như Huệ hùa theo cười mấy tiếng sau đó lại ho khan. Vương Triệu Tĩnh vội vàng đứng lên, sắc mặt nghiêm nghị muốn nói. Triệu Tiến ra hiệu y ngồi yên chớ vội, lắc đầu cười nói.- Chúng ta vừa không phải trộm cướp, vừa không dòm ngó tiền của nơi Khúc Phụ kia. Vả lại thật nếu động thủ với nơi đó, vậy thì thật sự là kẻ địch của người trong thiên hạ.
Lưu Dũng cười hối lỗi nói với Vương Triệu Tĩnh.- Tiểu đệ chỉ là nói đùa. Y thật không có đoán được Vương Triệu Tĩnh sẽ có cử chỉ như vậy. Vương Triệu Tĩnh ở nơi đó cũng thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên Triệu Tiến chuyển sang chuyện khác lại nói.- Đệ biết Khúc Phụ kia vì sao không đề phòng không? Một là quan phủ và quan quân vô cùng chăm lo nơi đó, hai là họ không sợ thay triều đổi đại. Cho dù ai ngồi ở chốn triều đình, nhà họ cũng sẽ được tôn kính, triều đình cũng phải phong thưởng tử tế, mặc kệ là người Hán chúng ta hay là ngoại tộc nào.
Lời này nói khiến Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, lập tức cũng là che miệng ho khan. Triệu Tiến ở nơi đó bất chấp nói.- Các huynh đệ, Khổng Chương này xuất thân giàu có, áo cơm không lo tại sao phải đích thân tới thể hiện thiện ý với chúng ta, thậm chí còn lộ ra ý muốn đầu nhập. Là bởi vì y ở trong Khổng phủ không có đường ra. Khổng Chương này rõ ràng có một vùng trời đất của mình nhưng lại bị trong Khổng phủ không ngừng chèn ép. Y không cam lòng lại không có đường ra, hơn nữa cứ mãi tiếp tục, cục diện vĩnh viễn như lúc này. Từ trong những tin đồn đó lại biết được Khổng Chương này lại là kẻ có lòng dạ cầu tiến, tất nhiên sẽ mạo hiểm tìm tới chỗ chúng ta, muốn cuộc sống hoàn toàn mới.
Mọi người chậm rãi gật đầu Triệu Tiến lại là nói.
- Đừng cảm thấy một người Khổng gia tới chỗ chúng ta là chuyện lớn lao gì. Y không thay mặt cho Khổng phủ, y chẳng qua là một người mất ý chí, trong thiên hạ không có đường ra nào cho nên chỉ đành tìm tới chúng ta. Nhân tài hiện giờ cũng chỉ bởi vì nản lòng mới tìm tới đầu chúng ta, hơn nữa rất nhiều người nản lòng còn chưa chắc một lòng một dạ với chúng ta. Loạn lạc ở Sơn Đông lần này những kẻ xuất thân đọc sách đó không phải là như vậy sao?
- Thuộc hạ chính là dáng vẻ bậc này, trong Vân Sơn Tự nhìn không thấy đường ra gì lại không nghĩ tới chỗ lão gia có tiền đồ lớn hơn. Như Huệ cười tiếp lời, Triệu Tiến gật gù nói tiếp.- Tào tiên sinh nói cũng không sai. Nói lời thấu triệt lòng dạ, Mã Xung Hạo, Lê Đại Tân còn có Tạ Minh Huyền kia tại sao phải đầu chúng ta là bởi vì bọn họ không còn đường để đi, sau đó lại không cam lòng trốn chui trốn nhủi cả đời như thế, cho nên mới tìm tới chúng ta. Ta nói những lời này, chính là nói cho mọi người kẻ nào đáng tin, kẻ nào sẽ dao động. Nói tới trước mắt vẫn là quê cha đất tổ Từ Châu chúng ta có được lợi của chúng ta, hơn nữa người khác sẽ không cho họ chỗ tốt lớn hơn nữa, mới chân chính trung thành với chúng ta.
Mọi người lại là gật đầu, người ngồi ở nơi này đều biết Triệu Tiến vì sao nói lời này. Tầng mặt cốt cán của Triệu Tự Doanh cùng với bọn người thân cận khắp nơi có một số cái nhìn với Triệu Tự Doanh ưu ái kẻ sĩ Bi Châu và Từ Châu, cảm thấy Triệu Tự Doanh mong muốn tiền đồ rộng lớn, liền nhất định phải thu gom tất cần, không cần câu nệ quê cha đất tổ. Thiên hạ đất đai lớn như vậy, mười mấy tỉnh, mấy trăm phủ, mấy ngàn châu huyện, mà Từ Châu chẳng qua là một phần mấy ngàn trong số đó. Thiên hạ lớn như thế, nhân tài kiệt xuất không biết có bao nhiêu, hẳn nên thu nạp chiêu dụ được những kẻ này, như vậy mới to lớn, mạnh mẽ. Ngay cả Vương Triệu Tĩnh cũng vẫn luôn nói như vậy, hơn nữa phụ thân Vương Hữu Sơn của y vẫn luôn có thái độ này. Những lời này của Triệu Tiến chính là trả lời cho điều này.